Phó Thời Diên khẽ chạm vành tai cô, :
“Vậy ngủ , ở đây với em.”
Tương Ly khẽ đáp một tiếng. Sau khi hai xuống nữa, cô vẫn như , nhanh rúc lòng Phó Thời Diên, tìm một tư thế quen thuộc và thoải mái nhất, áp mặt . Tay Phó Thời Diên đặt lên eo cô, nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng theo nhịp đều đặn. Không bao lâu , Tương Ly chìm giấc ngủ.
Không trôi qua bao lâu, cửa phòng bỗng nhiên vang lên tiếng gõ dồn dập. Tương Ly tiếng động cho giật tỉnh giấc.
Phó Thời Diên đang ôm cô ngủ, thấy động tĩnh liền lập tức mở mắt. Theo bản năng, cúi xuống Tương Ly, thấy cô nhíu mày, vẻ mặt mấy vui vẻ, rúc đầu vai cọ cọ. Phó Thời Diên nhẹ nhàng vỗ lưng cô, khẽ :
“Ngoan, ngủ tiếp , để xem.”
Tương Ly lầm bầm một tiếng đầy thiếu kiên nhẫn, ngẩng đầu lên với vẻ mặt cáu kỉnh, túm lấy vạt áo Phó Thời Diên, ngơ ngác đó, toát khí tức bực bội vì đ.á.n.h thức. Phó Thời Diên dáng vẻ của cô cho bật , đưa tay xoa nhẹ một bên mặt cô mới dậy mở cửa.
Thấy mở cửa nhưng vẫn còn trong tầm mắt , Tương Ly lúc mới chịu buông tay. Phó Thời Diên bước tới mở cửa, liền thấy Hạ Tân bên ngoài.
Hạ Tân thấy Phó Thời Diên thì ngẩn một lát, đó theo phản xạ trong phòng. Khi thấy Tương Ly đang giường, càng thêm mờ mịt. Đây khách sạn, trong phòng chỉ một chiếc giường.
Hạ Tân kinh ngạc thốt lên:
“Phó tổng, hai ngủ cùng ?”
Phó Thời Diên đáp bằng giọng nhạt nhẽo:
“Có chuyện gì?”
Cằm Hạ Tân suýt nữa thì rơi xuống đất:
“Có… chút việc.”
Giọng thiếu kiên nhẫn của Tương Ly vang lên từ phía Phó Thời Diên:
“Nếu chuyện thì thẳng .”
Nghe , Phó Thời Diên xoay trong phòng . Hạ Tân thấy thế cũng theo . Nhìn thấy Tương Ly giường với vẻ mặt hậm hực, lập tức đổi giọng:
“Chuyện là thế … Lão tổ tông, con cũng quấy rầy , nhưng chút vấn đề xảy , con báo với .”
Tương Ly ôm gối, hàng mày nhíu c.h.ặ.t:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1372-lai-lan-nua-mat-tich.html.]
“Chuyện gì?”
Hạ Tân :
“Hơn một giờ , Tuân trưởng phòng nhận một cuộc điện thoại, rằng Mạnh Hồng Dược và những khác mất tích.”
Tương Ly ngẩng đầu lên:
“Mất tích?”
Hạ Tân gật đầu:
“ , trong điện thoại như thế. Tuân trưởng phòng tin xong lập tức chạy về Đãng Sơn.”
Sắc mặt Tương Ly trầm xuống:
“Ai gọi điện?”
Hạ Tân đáp:
“Hình như là Ngụy Cửu thúc.”
Tương Ly nheo mắt :
“Trong điện thoại cụ thể thế nào?”
Hạ Tân thuật :
“Người trực tiếp máy là Tuân trưởng phòng nên con cũng rõ chi tiết. Chỉ ông rằng Mạnh Hồng Dược và hội quân từ đêm qua, nhưng hiểu vì trời còn sáng thì thấy bóng dáng . Không chỉ nhóm Mạnh Hồng Dược, ngay cả Ngọc Di Sinh, Ngọc Hòa T.ử và cả Bạch Trường Phong cũng đều mất tích.”
“Bạch Trường Phong bọn họ cũng mất tích ?”
Đuôi mày Tương Ly khẽ nhướng lên.
Hạ Tân đáp:
“Vâng. Nghe Bạch Trường Phong vẫn luôn trở về. Sau khi Mạnh Hồng Dược hội quân với Ngụy Cửu thúc, ông phái tìm Bạch Trường Phong và nhóm Ngọc Di Sinh. vẫn tìm , mà khi thì phát hiện Mạnh Hồng Dược cũng biến mất. Họ nghi ngờ việc mất tích liên quan đến Đãng Sơn nên đang tổ chức lục soát trong núi. Tuân trưởng phòng chạy về đó hỗ trợ .”
Đây rõ ràng chuyện nhỏ. Ban đầu Hạ Tân định tìm Tương Ly ngay, nhưng Tuân Thiên Hải nghĩ Tương Ly mới nghỉ ngơi nên nỡ quấy rầy, dự định tự về điều tra . Nếu tìm manh mối gì, ông sẽ gọi điện báo cho Tương Ly .
Thế nhưng cho đến lúc , Hạ Tân vẫn nhận bất kỳ cuộc gọi nào từ Tuân Thiên Hải.