Trong lúc đầu óc Hạ Tân vẫn còn đầy dấu hỏi, Tương Ly và Phó Thời Diên trở lầu để ăn chút gì đó. Phó Thời Diên hiểu rõ thói quen của cô, ăn no thì mới thể ngủ ngon, vì những món đặt đều là những món cô thích.
Tương Ly Phó Thời Diên lấy từng phần đồ ăn bày biện cẩn thận, tâm trạng dần dần bình tĩnh trở . Thậm chí một khoảnh khắc, cô ngẩn , cảm giác như bản ngược về nhiều năm . Khi cô và Ứng Minh ở Bắc Hải, dường như chuyện cũng từng diễn như thế .
Phó Thời Diên mua cháo hải sản. Anh múc một bát đưa tới mặt Tương Ly. Thấy cô cứ chằm chằm , ôn tồn :
“Uống chút cháo cho ấm bụng , hãy ăn món khác.”
Tương Ly chợt hồn, gật đầu nhận lấy bát cháo, cầm thìa ăn chậm rãi, nhưng ánh mắt vẫn luôn đặt Phó Thời Diên. Phó Thời Diên gắp thêm cho cô chút thức ăn kèm.
Tương Ly , mắt liên tục hiện lên những cảnh tượng năm xưa. Thấy cô cứ mãi, Phó Thời Diên khẽ cong môi, trêu chọc:
“Nhìn lâu như mà thấy chán ?”
Tương Ly mỉm nhẹ:
“Vì trai.”
Nghe , Phó Thời Diên đưa tay lau nhẹ khóe miệng cho cô:
“Lo ăn . Thời gian còn dài, để em ngắm từ từ.”
Động tác cầm thìa của Tương Ly khựng . Cô vốn luôn cảm giác thuộc về thế giới . Trong lòng cô, dường như chỉ là kẻ ghé qua, giải quyết xong vài việc sẽ rời . lúc , chỉ vì một câu của Phó Thời Diên, cô bỗng nhiên bắt đầu suy nghĩ về hai chữ .
Sau , đây cô từng cảm thấy hai chữ đó ý nghĩa gì đặc biệt. giờ đây cô mới nhận , những căn bản thể gánh nổi hai chữ .
Tương Ly Phó Thời Diên, bát cháo hải sản trong tay bỗng trở nên khó nuốt. Phó Thời Diên gắp thêm thức ăn cho cô, hỏi:
“Sao ăn nữa?”
Tương Ly giật hồn:
“Em đang ăn đây.”
Phó Thời Diên quan sát cô một lúc hỏi:
“Ly Ly, em lúc ở trong hang động khôi phục một phần ký ức, là khôi phục bao nhiêu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1371-phuong-thuc-o-chung.html.]
Tương Ly húp một ngụm cháo, khẽ lắc đầu:
“Không nhiều. Lúc đầu căn bản nhớ gì cả, đến khi xuất hiện thì em mới nhớ .”
Phó Thời Diên gật đầu:
“Vậy chuyện trọng thương tám trăm năm là thế nào?”
Tương Ly chững một chút:
“Em nhớ rõ. Hình như chỉ là một t.a.i n.ạ.n thương. Ban đầu em cứ nghĩ là tự về, nhưng đó nhớ mang máng là đưa em về Kiêu Dương Quán.”
Cô Phó Thời Diên:
“Người đó là ?”
Phó Thời Diên phủ nhận:
“Là . chuyện năm đó cũng rõ. Khi cảm thấy điềm chẳng lành, chạy tới Mang Sơn thì em thương . Thiên Toàn lột bộ linh cốt em để nối long mạch Mang Sơn. Anh chỉ kịp cứu em và đưa em về Kiêu Dương Quán.”
Nghe , Tương Ly chậm rãi gật đầu:
“Quả nhiên là , em đoán sai. đáng tiếc là em vẫn nhớ năm đó rốt cuộc xảy chuyện gì.”
Phó Thời Diên cô sâu sắc, đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô:
“Không nhớ cũng . Ăn , cơ thể em vẫn , ăn xong nghỉ ngơi tiếp.”
Tương Ly lời, nhắc chuyện nữa.
Sau khi ăn xong, cô rửa mặt chải răng đơn giản chuẩn ngủ tiếp. Phó Thời Diên phòng vệ sinh một lát, khi bước thì thấy Tương Ly vẫn bên mép giường, dáng vẻ như đang đợi .
Phó Thời Diên khẽ , bước gần:
“Đang đợi ?”
Tương Ly đáp một tiếng, thẳng , hề chút thẹn thùng của thiếu nữ bình thường. Đây mới chính là cách hai họ ở bên suốt bao năm qua.