Hạ Tân khẽ thở phào nhẹ nhõm:
“Không là . À đúng , lão tổ tông, ăn gì , để con lấy cho …”
“Leng keng!”
Cậu còn dứt lời thì tiếng chuông cửa vang lên.
Hạ Tân ngạc nhiên:
“Giờ cũng sớm muộn, ai đến gõ cửa nhỉ?”
Lúc Phó Thời Diên mới lên tiếng:
“Cơm hộp đặt tới . Anh lấy, cần bận tâm đến chúng .”
Hạ Tân còn kịp gì.
Tương Ly nắm lấy tay Phó Thời Diên, :
“Em cùng .”
Cô cứ thế chằm chằm Phó Thời Diên, ánh mắt dán c.h.ặ.t lên , dường như vẫn đủ.
Cô hận thể dán cả lên Phó Thời Diên.
Hạ Tân khựng .
Đây vẫn là lão tổ tông của Kiêu Dương Quan ?
Sao nhớ rằng luôn là Phó tổng bám lấy lão tổ tông.
Lão tổ tông bao giờ là dễ cận, cũng từng thấy bám lấy ai như .
Chuyện rốt cuộc là .
Bị đ.á.n.h tráo ?
Hạ Tân đầy nghi hoặc.
Phó Thời Diên vuốt nhẹ đầu ngón tay Tương Ly, mắt cô, hề từ chối.
Anh đáp một tiếng , cùng Tương Ly về phía cổng lớn.
Tương Ly giống như một cái đuôi hình khổng lồ, hận thể mọc hẳn Phó Thời Diên. Anh một bước, cô liền theo một bước.
Phó Thời Diên dẫn cô cửa lấy cơm hộp xong, hai liền cùng lên lầu.
Suốt cả quá trình, Tương Ly hề buông tay. Ban đầu là nắm lấy tay Phó Thời Diên, đó thấy xách đồ ăn tiện thì chuyển sang nắm lấy vạt áo , sống c.h.ế.t cũng chịu buông .
Hạ Tân theo bóng hai lên lầu, ngây hỏi:
“Đây vẫn là lão tổ tông của Kiêu Dương Quan chúng ?”
Tuân Thiên Hải cũng nghẹn họng trân trối:
“… cũng nữa. cũng cảm thấy gì đó đúng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1370-giai-thich-chinh-xac.html.]
Đoạn Kiếm Xuyên chằm chằm hướng Tương Ly và Phó Thời Diên rời , :
“Sao cảm giác quan chủ giống như đang sợ tam ca bỏ rơi .”
Khinh Việt trường kỷ, thì lười biếng ngáp một cái:
“Chuyện bình thường. Đổi là , nếu phạt ba ngàn năm, thể gặp ngoài, vì nguyên nhân gì, bế quan tám trăm năm, khi ngoài thì cả thế giới còn một quen, chỉ còn mỗi cô . Khó khăn lắm mới gặp một quen, các cũng sẽ sợ hãi, cũng sẽ lo bỏ rơi thêm nữa thôi.”
Hạ Tân cứng họng.
Nghe cũng lý.
Cậu gãi đầu, hỏi:
“Lão tổ tông và Phó tổng… quen ?”
Khinh Việt xoay , lầm bầm :
“Không chỉ quen . Tam ca hẳn chính là Ứng Long. Anh từng phụ trách dạy dỗ Thiên Nữ mấy trăm năm…”
Lời còn hết, dường như ngủ .
Giọng càng lúc càng nhỏ.
Hình như phía còn lẩm bẩm thêm gì đó.
đều rõ.
Tim Hạ Tân khẽ giật một cái, nhưng nghĩ kỹ , dường như cũng quá khó chấp nhận.
Nếu đúng là như …
Vậy Phó tổng phận của lão tổ tông từ khi nào?
Ngay từ ban đầu ?
Cậu bỗng nhớ tới một chuyện.
Những con phố gần Kiêu Dương Quan vốn hẻo lánh, sống ở đó đều là thường.
Cũng kiến trúc đặc biệt cửa hàng xa hoa nào.
Ngày lão tổ tông trở về, gặp Phó Thời Diên ngay bên đường.
Ngày đó Phó tổng xuất hiện ở đó, lẽ tình cờ ngang qua, mà là sớm lão tổ tông sẽ trở về ngày đó, nên cố ý tới chờ sẵn.
Nếu là như …
Chẳng chuyện đều trong dự đoán của Phó tổng ?
Nếu Phó tổng sớm , vì vẫn luôn chịu nhận với lão tổ tông?
Trong đầu Hạ Tân lập tức xuất hiện một đống lớn dấu hỏi, nghĩ mãi vẫn tìm lời giải thích hợp lý.