Vừa câu đó, Tương Ly hận thể c.ắ.n Phó Thời Diên thêm một cái nữa:
“Vậy tính em còn cảm kích ?”
Phó Thời Diên cúi đầu, cọ cằm cổ cô:
“Là sai, suy xét chu . Đừng giận nữa, ?”
Trong lòng Tương Ly vẫn còn nghẹn một cục tức, nhưng cách xưng hô đó cùng giọng điệu dịu xuống của Phó Thời Diên, cơn giận lập tức tan biến sạch sẽ. Trước mặt , cô từ đến nay từng cứng rắn lâu.
Cảm nhận sự mềm lòng của cô, Phó Thời Diên siết c.h.ặ.t vòng tay thêm một chút, hỏi:
“Em nhớ từ lúc nào?”
Tương Ly hít sâu một , vùi đầu l.ồ.ng n.g.ự.c , giọng nhỏ :
“Ở trong hang động. cũng nhớ nhiều lắm, chỉ nhớ tới một cố nhân. Kết quả là cố nhân đó sớm ở bên cạnh em, mà chịu nhận .”
Nghe giọng đầy tủi , tim Phó Thời Diên khẽ thắt :
“Ừ, đều tại . Em còn đ.á.n.h thêm một trận nữa ?”
Tương Ly tức giận dùng trán húc nhẹ vai một cái. Động tác từng lặp vô . Cảm nhận cử chỉ quen thuộc , Phó Thời Diên khẽ , nghiêm túc :
“Không nhận em là vì tính toán riêng. Không suy xét đến cảm nhận của em là sai. Chúng đừng giận nữa, ?”
Tương Ly vùi mặt vai :
“Không giận nữa.”
Phó Thời Diên khẽ:
“Ngoan, giận là .”
Tương Ly hừ một tiếng, đột nhiên cảm thấy buồn ngủ, buồn ngủ bình thường mà là cực kỳ buồn ngủ. Thần kinh luôn căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng, luồng khí tức áp lực trong cơ thể dần bình , cơn buồn ngủ tràn đến như thủy triều.
Nhận trạng thái của cô, Phó Thời Diên hạ giọng hỏi:
“Mệt ?”
Tương Ly đáp một tiếng.
Phó Thời Diên :
“Vậy lên giường ngủ .”
Nghe , Tương Ly chộp lấy vạt áo . Thấy thế, Phó Thời Diên khẽ :
“Anh , ở đây với em.”
Lúc Tương Ly mới yên tâm đáp một tiếng nhỏ, bám sát lấy như một đứa trẻ từng nhiều bỏ , chỉ sợ thêm một nữa để phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1366-muon-nghe-bat-quai-khong.html.]
Trong lòng Phó Thời Diên âm ỉ đau, gì thêm, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh cô. Hai cạnh giường, Tương Ly nghiêng vùi lòng , đó là tư thế quen thuộc nhất của cô.
Phó Thời Diên ôm lấy cô, khẽ chạm trán cô:
“Ngủ , ở đây với em. Lần sẽ rời nữa.”
Tương Ly dường như cuối cùng cũng yên tâm, mặc cho bản chìm giấc ngủ sâu.
những ở lầu thể bình tĩnh như .
Nhóm Tuân Thiên Hải động tĩnh lúc nãy dọa nhẹ, mấy ngây trong phòng khách hồi lâu dám nhúc nhích.
Một lúc , vẫn thấy động tĩnh gì, Tuân Thiên Hải mới hạ giọng :
“Chắc là… đ.á.n.h nữa nhỉ?”
Hạ Tân do dự gật đầu:
“Hình như là .”
Khinh Việt mà như :
“Xem hòa bình .”
Tuân Thiên Hải mới thở phào:
“Không đ.á.n.h tiếp là , sợ hết hồn.”
“Được , trong tủ lạnh đồ ăn. Tuân trưởng phòng chút gì đó ?”
Đoạn Kiếm Xuyên lên tiếng.
Tuân Thiên Hải nhớ việc định , đáp một tiếng bếp mở tủ lạnh. Khinh Việt bưng ly nước, vẫn giữ nụ đầy ẩn ý .
Hạ Tân , nhịn hỏi nhỏ:
“Khinh Việt, chuyện gì đó ?”
Khinh Việt nhướng mày:
“ chuyện gì chứ?”
Hạ Tân gãi đầu:
“ cứ thấy hình như nhiều thứ, ví dụ như quan hệ giữa Phó tổng và lão tổ tông, phận thật sự của lão tổ tông…”
Khinh Việt lắc nhẹ ly nước trong tay, :
“Muốn một chút chuyện bên lề về lão tổ tông của các ?”