“Việc thả ông , đương nhiên là lý do của .”
Người đàn ông mặc trường bào , ánh mắt trở nên u ám.
“Ông chỉ cần nhớ kỹ những gì hứa với . Chỉ cần giúp ông thoát , ông theo sự sắp đặt của .”
Quỷ Vương hừ lạnh một tiếng:
“Kẻ thả cũng chắc là ông.”
“Dựa sức của thì đúng là thể trực tiếp thả ông , nhưng sớm tính toán chuyện , để cô tay . Như cũng coi như thành lời hứa.”
Người đàn ông mặc trường bào nheo mắt, đầy vẻ uy h.i.ế.p.
“Sao nào, Tần Tắc, ông định trở mặt ?”
Quỷ Vương siết c.h.ặ.t đại đao trong tay:
“Sao ông tên là Tần Tắc?”
Người đàn ông mặc trường bào bật :
“Bởi vì vốn dĩ chúng là của cùng một thời đại.”
Quỷ Vương nhíu c.h.ặ.t mày, đ.á.n.h giá mặt từ xuống .
…
Khi Tương Ly và nhóm Phó Thời Diên trở về đến biệt thự ngoại ô, trời vẫn sáng. Đã là nửa đêm về sáng, cả khu biệt thự chìm trong màn đêm tĩnh mịch. Chỉ những cột đèn đường hai bên còn sáng, nhưng thấy bóng .
Đoạn Kiếm Xuyên dừng xe một căn biệt thự, :
“Tam ca, quan chủ, đến nơi .”
Tương Ly vốn ngủ ở hàng ghế , liền mở mắt. Một tia bực bội thoáng qua đáy mắt cô. Cô nhíu mày, đưa tay mở cửa xe, chờ Phó Thời Diên và những khác, nhanh ch.óng bước xuống.
Sắc mặt Phó Thời Diên lập tức trầm xuống. Anh sải bước đuổi theo, tới nơi thấy sắc mặt Tương Ly trắng bệch đến đáng sợ. Anh đỡ lấy cánh tay cô, kéo cô đối diện , chằm chằm quan sát:
“Rất khó chịu ?”
Tương Ly mím môi, giọng khàn đặc:
“Hơi ch.óng mặt, nôn.”
nôn . Cô cảm giác trong cơ thể một luồng khí tức hỗn loạn đang va đập lung tung. Cô rõ đó là chuyện gì. Sau mỗi mất kiểm soát, cảm giác đều dễ chịu chút nào. Chỉ là , tình trạng còn vượt ngoài dự đoán của cô.
Phó Thời Diên nắm c.h.ặ.t cánh tay cô, hàng mày nhíu sâu, ánh mắt tối , hiển nhiên tâm trạng cũng . Anh định gì đó thì nhóm Hạ Tân và Tuân Thiên Hải tiến gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1364-doi-bung.html.]
“Quan chủ chứ?”
Tuân Thiên Hải đang vô tình chen ngang, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Tương Ly, lo lắng hỏi.
Tương Ly khẽ thở một , đối diện với những ánh mắt quan tâm đó, lắc đầu :
“Không , chỉ nghỉ ngơi.”
Đoạn Kiếm Xuyên đóng cửa xe xong, liền tiếp:
“Giờ cũng còn sớm nữa, mau trong nghỉ ngơi . Ban ngày tới quét dọn , phòng ốc đều sạch sẽ, cứ tùy ý chọn.”
Nói xong, mở cửa lớn biệt thự. Mọi theo đó bước trong.
Vừa nhà, Tương Ly liền hỏi thẳng:
“Phòng nào yên tĩnh một chút?”
Đoạn Kiếm Xuyên theo phản xạ sang Phó Thời Diên bên cạnh. Phó Thời Diên :
“Lên lầu.”
Nghe xong, Tương Ly trực tiếp gạt tay Phó Thời Diên , thẳng lên lầu. Phó Thời Diên lập tức theo sát phía , luôn giữ cách gần. Những còn thấy cảnh chỉ .
Đoạn Kiếm Xuyên lên tiếng :
“ thấy cứ nghỉ ở phòng khách lầu . Dưới hai phòng khách, chắc là đủ chỗ.”
Tuân Thiên Hải gật đầu:
“Được, chúng ở lầu. Tinh thần quan chủ , chúng cũng lên đó quấy rầy.”
Khinh Việt liền thẳng đến sofa phòng khách xuống. Nhóm Tuân Thiên Hải cũng theo .
Đoạn Kiếm Xuyên chỉ về phía nhà bếp, :
“Trong tủ lạnh khá nhiều đồ ăn, nếu đói thì cứ tự chút gì ăn.”
Tuân Thiên Hải liền dậy:
“ cũng đói , để xem món gì. Mọi ăn thêm chút gì ?”
Hạ Tân nôn ọe cả ngày, bụng sớm trống rỗng, liền :
“Vậy qua phụ một tay, cũng đói . Không và những khác đói , là cho một ít luôn?”