Trời sẩm tối, trong núi lúc còn cảm thấy nóng bức mà đó là một chút se lạnh.
Hạ Tân lấy từ ba lô một chiếc áo khoác mỏng khoác lên , cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Cậu lấy thêm một chiếc đèn pin dự phòng hỏi: “Lão tổ tông, trời sắp tối , chúng còn tiếp tục tìm nữa ?”
Tương Ly trả lời ngay.
Khinh Việt thấy liền lên tiếng: “Hay là chúng tìm một chỗ nghỉ ngơi . Ban đêm đường núi vốn an , hơn nữa nơi vùng núi bình thường, càng dễ xảy chuyện.”
Tuân Thiên Hải đồng tình : “ , cũng nghĩ thế. Chúng nên tìm một nơi tầm thoáng đãng để cùng nghỉ ngơi. Đợi đến sáng mai trời hửng sáng hãy tiếp tục hành động.”
Tương Ly , trầm mặc một lát đáp: “Được thôi.”
Khinh Việt chỉ về phía : “Vừa chúng qua một khoảnh đất bằng, tầm ở đó thoáng đãng, xung quanh chỗ nào che giấu nguy hiểm. Chúng cứ nghỉ ngơi ở đó một chút, đốt một đống lửa, chắc là vấn đề gì.”
Tương Ly và Phó Thời Diên đồng thời gật đầu.
Mọi liền vài bước. Nơi đây đủ loại đá lớn nhỏ.
Nhiều đá như cũng một cái lợi, đó là chỗ để .
Sau khi chọn chỗ, Tương Ly và Phó Thời Diên liền xuống.
Hạ Tân đặt ba lô xuống chân Tương Ly : “Lão tổ tông và Phó tổng, hai cứ nghỉ ngơi một lát. xem thể tìm ít cành cây khô về đốt lửa .”
Tương Ly , nhíu mày.
Chưa kịp gì thì Khinh Việt chủ động : “Để cho, Hạ Tân đừng chạy loạn.”
Hạ Tân sững sờ, nhưng nhanh liền hiểu ý của Tương Ly và Khinh Việt.
Dù , là yếu nhất ở đây.
Nếu đơn độc chạy ngoài, quả thực chẳng khác nào tự dâng đầu cho .
Nghĩ đến đây, Hạ Tân ngượng ngùng : “Vậy .”
Khinh Việt gì nữa, liền cất bước về phía bên cạnh.
Những vết thương nhỏ Tuân Thiên Hải bắt đầu đóng vảy, nhưng thể lực của tiêu hao quá mức, hơn nữa nhiều vết thương nhỏ và đó chảy ít m.á.u nên hiện tại yếu, cũng cần nghỉ ngơi, thể cử động .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1342-va-cham.html.]
Hạ Tân thấy ở đó, khóe miệng đều khô nứt, liền lấy từ ba lô một chiếc bình giữ nhiệt đưa cho Tuân Thiên Hải.
Anh mang nước theo, nước trong bình giữ nhiệt là do Hạ Tân lấy khi họ ngang qua một con suối nhỏ.
Vì chuyện đó, khi Hạ Tân gặp một con suối nhỏ, cẩn thận hơn, dám trực tiếp qua mà cùng .
Sau khi Tương Ly kết luận vấn đề gì, mới lấy một ít nước.
Tuân Thiên Hải nhận lấy chiếc cốc, khách khí uống một ngụm : “Cảm ơn.”
Hạ Tân vết thương : “Trưởng phòng Tuân, vết thương chứ?”
Tuân Thiên Hải nắm tay, khổ : “Không , bắt đầu đóng vảy , chỉ là da căng, thoải mái lắm.”
Hạ Tân : “Chuyện bình thường. Anh quá nhiều vết thương nhỏ, khi đóng vảy da chắc chắn sẽ cảm giác căng. thấy những vết thương đều nhỏ, sáng mai sẽ gần như khỏi hẳn.”
Tuân Thiên Hải ừ một tiếng : “Hy vọng là , nếu cứ thế thì chẳng vướng chân các ?”
Hạ Tân : “Thật cũng vướng chân , chỉ cần là . Ngoài , Trưởng phòng Tuân cũng đừng nghĩ nhiều.”
Tuân Thiên Hải với , hiệu rằng .
Hạ Tân đầu thoáng qua, thấy Tương Ly và Phó Thời Diên sát cạnh , liền thức thời tới.
Thay đó, ở chỗ cũ, cùng Tuân Thiên Hải.
...
Bên .
Khinh Việt đang tìm củi ở gần đó.
Ngay khi nhặt khá nhiều củi, bỗng thấy một tiếng “rắc”, như giẫm cành cây khô phát âm thanh.
Ngay đó, thấy một tràng leng keng.
Giống như tiếng kim loại va chạm .