Mọi thấy đều sửng sốt.
Hạ Tân ngạc nhiên hỏi: “Là trưởng phòng Tuân ?”
Tương Ly trầm mặt : “Tất cả lùi .”
Phó Thời Diên thêm lời nào, lập tức lùi mấy bước.
Khinh Việt liền kéo Hạ Tân đang ngẩn một bên, cùng lùi phía , nhường chỗ trống.
Tương Ly lấy một lá bùa, ném , đồng thời tay trái khẽ vung, mấy sợi tơ hồng bay , quấn quanh cục đá.
Giây tiếp theo, cô khẽ dùng lực nơi lòng bàn tay.
Tơ hồng siết c.h.ặ.t cục đá, như lưỡi d.a.o sắc bén khắc sâu bên trong, từ từ xé nhỏ cục đá .
Hòn đá dần dần rơi xuống.
Lộ bên trong.
Quả nhiên là Tuân Thiên Hải.
Khi cục đá rơi xuống một nửa, Tương Ly lật lòng bàn tay, lá bùa lập tức bay đến Tuân Thiên Hải, bảo vệ .
Những mảnh đá bao quanh cơ thể tức khắc nổ tung.
Ngay đó, Tuân Thiên Hải xuất hiện mặt .
Toàn chi chít những vết thương nhỏ, m.á.u me be bét, thể đổ thẳng xuống đất.
May mắn Khinh Việt phản ứng đủ nhanh, ngay khi đá nổ tung, liền buông Hạ Tân , bước nhanh tới đỡ lấy Tuân Thiên Hải, để ngã xuống đất.
Khinh Việt đỡ Tuân Thiên Hải xuống.
Tương Ly bước tới, xổm mặt , đưa tay nắm lấy cánh tay Tuân Thiên Hải, thăm dò mạch đập.
Hơi thở của Tuân Thiên Hải chút dồn dập, giống như chạy điên cuồng một hồi, thở hổn hển từng ngụm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1336-re-cay.html.]
May mắn là mạch đập vẫn định.
Tương Ly buông tay, chằm chằm Tuân Thiên Hải, gọi tên .
“Trưởng phòng Tuân. Tuân Thiên Hải.”
Tuân Thiên Hải khẽ mở mắt, mí mắt nặng nề đến mức chỉ hé một khe nhỏ. Anh cố gắng về phía Tương Ly, giọng khàn đặc, giống như âm thanh phát từ đá nghiền nát: “Quan chủ, thật ngờ gặp . Có thể gặp đúng là quá .”
Tương Ly liền lấy một lá dưỡng khí phù, đặt tay Tuân Thiên Hải.
Một lát , thở của Tuân Thiên Hải mới dần định hơn.
Tương Ly thấy liền hỏi: “Chuyện là thế nào. Sao nhốt trong cục đá?”
Tuân Thiên Hải khẽ thở hổn hển: “Đừng nữa, cũng chuyện gì xảy . Lúc đó và Mạnh Hồng Dược một nhóm, khi tách khỏi lão Bạch và , cùng Mạnh Hồng Dược núi. Đi một lúc thì phía bỗng nhiên một cành cây lao tới, trực tiếp trói .”
“Trói ?” Phó Thời Diên bước tới.
Hạ Tân cũng theo .
Tuân Thiên Hải đau đến mức nhe răng trợn mắt: “Chứ còn gì nữa. cũng ngờ cành cây ở đây tấn công . còn kịp nhắc Mạnh Hồng Dược cẩn thận thì kéo trong rễ cây.”
“Rễ cây?” Tương Ly nhướng mày. “Anh chắc chắn chứ?”
Tuân Thiên Hải : “Chắc là rễ cây, sai. cảm thấy bên trong rối rắm khó gỡ như mạng nhện. Vừa kéo , những rễ cây đó liền quấn c.h.ặ.t lấy , kéo đến nơi nào. vất vả lắm mới lấy hỏa phù, vốn định dùng lửa thiêu rụi mấy thứ đó để trốn thoát, nhưng những rễ cây như gì, đột nhiên vung lên, liền ném đến một nơi là .”
Lúc đó nhốt trong một gian tối đen, thấy đang ở . Không khí bên trong vô cùng ít ỏi, chỉ một lỗ nhỏ để thông khí, nhờ mới nghẹt thở.
Thế nhưng bên trong gần như chỗ để cử động, tay chân thể nhúc nhích, chỉ thể thò một bàn tay ngoài thông qua cái lỗ nhỏ đó.
Không qua bao lâu, thấy giọng của Hạ Tân và Khinh Việt, nhưng phong bế bên trong nên thể phát tiếng.
Anh dồn bộ sức lực lòng bàn tay, cố gắng thò tay khỏi cái lỗ đó.
Anh liền đoán rằng Hạ Tân và Tương Ly đang ở cùng .
Chỉ cần quan chủ ở đây, nhất định sẽ cách cứu .