Nhìn bộ đồ thể thao kẻ đó, Hạ Tân chợt nhớ hình như thấy bộ quần áo Tuân Thiên Hải.
Hạ Tân đột nhiên trợn tròn mắt, đầu hô lớn một tiếng: “Lão tổ tông, , mau tới đây. Ở đây , hình như là Tuân trưởng phòng.”
Nói đoạn, Hạ Tân lội xuống dòng suối, định bụng tóm đó kéo lên bờ để cho kỹ xem rốt cuộc là Tuân Thiên Hải . Ngay khi xuống nước, mũi của Hạ Tân mùi hôi thối nồng nặc lấp đầy. Cậu kịp nghĩ nhiều, cố nén cơn buồn nôn để chộp lấy cái bóng đen .
ngay khi sắp chạm đó, bỗng ai đó xách cổ áo lên. Hạ Tân còn kịp phản ứng quăng mạnh một cái, ngã nhào mặt đất.
Bịch một tiếng.
Sống lưng va chạm với mặt đất đau đến mức ngũ quan của Hạ Tân biến dạng, nhăn răng trợn mắt vì đau. Chưa đợi kịp hỏi chuyện gì đang xảy , một gáo nước lạnh buốt từ đầu đổ xuống, khiến lạnh thấu tim gan, cảm giác khô nóng đó tan biến sạch sành sanh.
Hạ Tân phun một ngụm nước, lau mặt mở mắt , liền thấy Tương Ly, Phó Thời Diên và Khinh Việt đang mặt . Khinh Việt còn đang đè c.h.ặ.t một bên cánh tay của .
Hạ Tân đau đến xuýt xoa: “Ngọa tào. Anh nhẹ tay chút coi. Con cáo hôi hám , bệnh . Làm cái gì . Động kinh hả.”
Khinh Việt , chằm chằm hỏi: “Tỉnh táo ?”
Hạ Tân ngơ ngác: “Cái quái gì cơ?”
Khinh Việt buông tay : “Xem là tỉnh táo đấy.”
Hạ Tân vẫn hiểu: “Thế nào là tỉnh táo?”
Khinh Việt dậy: “Vừa nãy động kinh, nhận ?”
Hạ Tân im lặng.
Cậu mịt mù về phía ba . Tương Ly trực tiếp hỏi: “Vừa con thấy cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1333-da-tinh-tao-chua.html.]
Hạ Tân sực tỉnh, vội vàng chỉ dòng suối : “Ở bên trong . Người đó mặc quần áo hình như là của Tuân trưởng phòng, con định vớt cái xác đó lên. Lão tổ tông, mau xem, Tuân trưởng phòng .”
Tương Ly liền tới, xổm xuống dòng suối.
Hạ Tân sốt sắng: “Có Tuân trưởng phòng ?”
Khinh Việt khoanh hai tay n.g.ự.c: “Tuân trưởng phòng cái con khỉ, bên trong chẳng cái thứ gì cả, e là trúng mê chướng .”
Hạ Tân hốt hoảng: “Sao thể chứ. tận mắt thấy mà.”
Khinh Việt mỉm nhẹ nhàng: “Ngại quá, ba chúng nãy chỉ tận mắt thấy tự lao xuống nước, tự dìm đầu xuống suối, giống như tự t.ử .”
Đôi mắt Hạ Tân trợn ngược lên vì kinh hãi: “Làm thể. vớt mà.”
Khinh Việt hừ một tiếng: “ cuối cùng là chúng vớt lên đấy.”
Hạ Tân sững sờ. Sao thể như . Cậu đặt hy vọng Tương Ly, vội hỏi: “Lão tổ tông, bên trong đúng ?”
Tương Ly đưa tay thăm dò nguồn nước, bên trong một tia âm khí nhạt nhẽo nhưng nhanh biến mất. Cô dậy, vẩy vẩy nước tay : “Bên trong âm khí, Khinh Việt sai, chắc là con trúng mê chướng.”
Hạ Tân lồm cồm bò dậy, ngẩn : “Không thể nào. Con tận mắt thấy đó ngâm nước đến mức còn hình thù gì, trông như phình to như trong phim , con chạm tay cảm giác như sắp nổ tung, còn chất lỏng chảy nữa.”
Tương Ly lấy một tờ giấy, lau khô những vệt nước còn sót tay, thản nhiên : “Hạ Tân, con nhận lời con mâu thuẫn ?”
Hạ Tân ngơ ngác: “Cái gì?”
Tương Ly tiếp tục: “Con mặc quần áo của Tuân Thiên Hải. Chúng tách khỏi đến giờ đầy một tiếng. Cho dù ngay khi núi c.h.ế.t ngay ném xuống nước, thì cũng thể trong thời gian ngắn như mà trương phềnh đến mức đó .”