Ngụy Cửu thúc suy nghĩ một chút, ánh mắt về phía Tương Ly càng thêm ưa, nhưng vẫn sang đại sư Khúc Lâm, nhỏ giọng nhắc nhở: “Hội trưởng, là thôi , cứ kết toán .”
Khúc Lâm hội trưởng hiển nhiên cũng ý . Ông gật đầu, cất cao giọng : “Nếu Quán chủ giúp chúng xử lý Sao Mai, chúng nhiều nữa. Những việc chúng những khác kể qua, bây giờ bắt đầu kết toán.”
Tương Ly động tác mời. Nhóm của hội trưởng Khúc Lâm bắt đầu tiến hành tổng kết kết quả.
Tương Ly với vẻ hứng thú nhạt nhẽo. Vừa mới thu tay về, lòng bàn tay ai đó nắm lấy. Cô đầu , thấy Phó Thời Diên đang nắm tay cô đặt lên đầu gối của .
Phó Thời Diên khẽ nắn các ngón tay cô, thấy cô sang liền hỏi thẳng: “Tay lạnh thế ?”
Tay của Tương Ly lúc quả thực chút lạnh. Cô buồn ngủ ngáp một cái, mỉm nhạt : “Có lẽ buổi tối ở đây thật sự lạnh, chạy một vòng trong núi nên nhiễm lạnh chăng.”
Phó Thời Diên chăm chú mắt cô, rõ ràng tin lắm. Tương Ly trêu chọc: “ đều là thật mà. Phó tổng nghi ngờ như khiến thực sự thấy đau lòng đấy.”
Phó Thời Diên dùng cả hai tay bao lấy tay cô, như sưởi ấm, giọng mang theo chút bất đắc dĩ: “Biết trời lạnh mà cũng chú ý một chút.”
Tương Ly nhạt: “ cũng là đầu tới đây, chú ý thế nào bây giờ?”
Nghe , Phó Thời Diên tự nhiên: “Lần sẽ cùng em.”
Tương Ly chỉ mà đáp, từ chối cũng đồng ý. Phó Thời Diên cũng thêm, dường như vội chờ câu trả lời, chỉ nhẹ nhàng xoa nắn những ngón tay của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1321-vong-thi-thu-ba.html.]
Hành động mang cảm giác vô cùng quen thuộc, như thể Phó Thời Diên từng việc nhiều . Tương Ly , một nữa cảm nhận chút quen thuộc , khiến cô thoáng ngẩn ngơ.
lúc , nhóm đại sư Khúc Lâm nhanh ch.óng kết toán xong.
Tuân Thiên Hải và Bạch Trường Phong vốn đạt thống nhất với Ngọc Di Sinh. Họ tuyệt nhiên nhắc đến chuyện linh cốt. Đối với việc bắt Sao Mai đêm nay, chiến quả chia đều. Hoa Quốc và Tang Quốc mỗi bên tính nửa điểm.
Vì , vẫn cần tiến hành vòng thi thứ ba. Cả hai phía Hoa Quốc và Tang Quốc đều nhất trí với quyết định một cách hiếm thấy, ai đưa ý kiến phản đối. Ngụy Cửu thúc và đại sư Khúc Lâm chút tò mò. Hai bên hiếm khi hài hòa như , hẳn nguyên nhân, nhưng nhân mã hai phía đều kín miệng như bưng, lý lẽ đưa vô cùng thống nhất nên bọn họ cũng thể gì thêm.
Tuy vòng hai bên hòa , nhưng căn cứ công lao lớn nhỏ, phần thưởng cá nhân vẫn thuộc về Tương Ly. Mọi đối với việc đều ý kiến.
Phần thưởng đợt thứ hai dành cho Tương Ly là một quyển sách thuật pháp do phía Tang Quốc mang đến. Đối với Tang Quốc, đó coi là bảo vật, nhưng đối với Hoa Quốc thì chẳng khác nào phế phẩm, coi như phần thưởng. Nguyên nhân là ngôn ngữ hai nước thông, nếu phiên dịch dễ dịch sai nội dung thuật pháp. Hơn nữa, thuật pháp của Tang Quốc dù căn nguyên từ Hoa Quốc, nhưng trải qua hàng trăm năm tiếp thu văn hóa bản địa, trận pháp nhiều đổi, còn giống nguyên bản. Người Hoa Quốc căn bản thể tu luyện, càng đến chuyện thông hiểu.
Bên phía Hoa Quốc phần thưởng là loại đồ vật , lập tức cảm thấy chút vô vị. Tương Ly trái mấy để tâm. Nghe đại sư Khúc Lâm sẽ trao phần thưởng cho , cô liền gật đầu nhận lấy.
Sau khi kết toán xong, tổng trọng tài đoàn lập tức tuyên bố nội dung vòng thi thứ ba:
“Địa điểm vòng thi thứ ba là ở Đãng Sơn. Nội dung thi đấu là tìm long điểm huyệt.”
Vừa dứt lời, đều vô cùng kinh ngạc. Ngay cả Tương Ly vốn đang lười biếng cũng khỏi nhướng mày.