“Cái gì gọi là vô tình phát hiện.” Tương Ly truy vấn.
Sao Mai nghẹn ngào : “… c.h.ế.t ở cạnh tảng đá đó, nhưng đó tỉnh . cảm thấy tảng đá đó lẽ thể giúp , nên mang nó về.”
Ngọc Di Sinh và những khác đều chút bất ngờ.
Tuân Thiên Hải khỏi hỏi: “Cô c.h.ế.t khi nào. Vì biến thành bộ dạng .”
Sao Mai nấc lên từng tiếng: “Chính là năm ngoái…”
Ngọc Di Sinh bỗng nhiên nhớ một chuyện: “Năm ngoái. Là cô cãi với Ngô Kiến Hán lái xe bỏ .”
Sao Mai ngơ ngác : “Anh… .”
Ngọc Di Sinh : “Nghe ông chủ Tưởng Anh ở nhà bên cạnh kể .”
Sao Mai cúi đầu, nức nở : “ , chính là đó… cãi với …”
Cô , Ngô Kiến Hán hài lòng việc cô tự ý mở khách sạn ở trấn Nhạc Bình.
Cô cũng , chuyện cô với Ngô Kiến Hán, nên ngày thường ở nhà, cô luôn nhường nhịn nhiều hơn, ít khi cãi .
Ngày hôm đó thật sự là một sự cố bất ngờ.
Cô đến tính sổ sách, phát hiện nửa năm trôi qua, khách sạn lỗ ít tiền. Cô kìm mà buột miệng một câu, rằng khách sạn nhà khác đều đang kiếm tiền, nhà họ lỗ tiền, phương thức kinh doanh vấn đề .
Lúc đó cô chỉ thuận miệng với phục vụ, thêm ý kiến.
Thế nhưng Ngô Kiến Hán thấy.
Người vô tình, hữu ý.
Ngô Kiến Hán thấy lời liền trở mặt với Sao Mai, trực tiếp cãi ngay mặt .
Anh chỉ trích Sao Mai, oán trách cô như là đang chê kinh doanh. Anh bản vốn dĩ kinh doanh, cũng kinh doanh cái khách sạn tồi tàn . Nếu Sao Mai bàn bạc , tự ý quyết định, thì kẹt ở cái nơi nhỏ bé .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1309-that-la-mot-su-co-bat-ngo.html.]
Cãi càng lúc càng gay gắt.
Sao Mai cũng vô cùng tức giận, liền phản bác rằng nơi tuy nhỏ bé, nhưng cô vì cái gia đình kẹt ở đây nửa đời .
Ngô Kiến Hán càng càng tức, lời càng lúc càng khó . Anh Sao Mai bản lĩnh, bằng cấp, năng lực, ngoài việc ở nhà chăm sóc thì chẳng tác dụng gì.
Anh còn dù Sao Mai ngoài cũng kiếm tiền, thậm chí còn nuôi nổi bản .
Bây giờ dùng tiền của , chỉ ở nhà chăm sóc , mà chỗ , chỗ thoải mái, là vẻ.
Anh còn bản bây giờ còn công việc lương trăm vạn một năm, kẹt ở đây, còn chịu Sao Mai quở trách, chê bai kinh doanh .
Đây vốn dĩ đều là của Sao Mai.
Anh còn trách Sao Mai chăm sóc gia đình , khiến cha bệnh tật, con cái học hành kém cỏi, tất cả đều là vấn đề của Sao Mai.
Sao Mai chịu nổi. Cô ngờ vì gia đình mà cống hiến nhiều năm như , cuối cùng nhận về những lời chỉ trích cay nghiệt đến thế từ Ngô Kiến Hán. Cô liền chạy ngoài, lái xe bỏ .
Ngày hôm đó, cô lang thang mục đích, chỉ là về nhà.
lúc trấn Nhạc Bình chân núi Lao, cô liền lái xe núi.
cô chú ý đến tình trạng của chiếc xe.
Khóc đến mức đầu váng mắt hoa, cô nhận lái xe khu rừng núi hẻo lánh.
Đến khi chiếc xe đột nhiên dừng , cô mới phát hiện xe hết xăng. Vừa ngẩng đầu lên, cô phát hiện đến một nơi xa lạ.
Trời lúc đó tối đen, bốn phía trắng xóa, chỉ núi rừng và mặt đất phủ đầy tuyết.
Sao Mai quanh, đang ở .
Hơn nữa, tuyết lúc đó rơi dày, khiến cô càng thêm bất an. Cô xe lấy điện thoại, định gọi cho Ngô Kiến Hán hoặc báo cảnh sát, nhưng phát hiện điện thoại tín hiệu, ngay cả cuộc gọi khẩn cấp cũng gọi .