Sự cố chấp và thiếu hiểu của hai bên gia đình khiến Sao Mai kẹt ở quê nhà.
Sao Mai lẽ quá mệt mỏi, cô chỉ Ngô Kiến Hán về.
Vừa một cửa hàng nữa, sang nhượng.
Toàn bộ cửa hàng giá lên đến mấy trăm vạn.
Sao Mai dốc hết tiền tiết kiệm trong nhà, một lời, chào hỏi Ngô Kiến Hán, liền lấy mấy trăm vạn để mua cửa hàng.
Sau đó, cô trực tiếp thông báo cho Ngô Kiến Hán, yêu cầu về để giúp mở cửa hàng.
Ngô Kiến Hán lúc tức giận đến cực điểm, cãi với Sao Mai nhiều qua điện thoại.
cửa hàng mua , cũng thể trả .
Ngô Kiến Hán liền nổi giận, miệng rằng dù thế nào cũng sẽ về.
Thế nhưng, Sao Mai nhiều năm ở nhà chăm sóc hai bên gia đình, nên quan hệ của cô với lớn tuổi khá .
Cô nhờ lớn trong nhà gọi điện thoại cho Ngô Kiến Hán, thúc giục về.
Vừa cha của Ngô Kiến Hán đột nhiên cao huyết áp hôn mê, trúng gió, liệt giường.
Ngô Kiến Hán tin cha xảy chuyện, dù đến mấy, cũng chỉ đành c.ắ.n răng về.
Lúc đó, Sao Mai một trang hoàng khách sạn gần như xong xuôi.
Ngô Kiến Hán về, cha liền khuyên ở quê nhà, rằng mở khách sạn kiếm tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1297-ly-giai.html.]
Ngô Kiến Hán đồng ý, nhưng cha trúng gió, cũng còn cách nào khác, đành ở , từ bỏ công việc lương một năm hơn trăm vạn để mở khách sạn tại quê nhà.
mà.
Mở cửa hàng thì dễ, giữ cửa hàng mới khó.
Đặc biệt là con phố ít khách sạn, trong đó nhiều khách sạn mở lâu hơn và hoạt động định hơn khách sạn của Ngô Kiến Hán.
Bản Ngô Kiến Hán vốn vui khi từ chức, cảm thấy từ bỏ ước mơ của , Sao Mai giữ chân ở quê nhà, nên trong lòng tự nhiên sinh đủ loại khó chịu.
Hơn nữa, ngay từ đầu khách sạn kiếm tiền, còn dùng tiền tiết kiệm để bù lỗ, Ngô Kiến Hán càng thoải mái.
Tưởng Anh kể rằng, mùa vắng khách, một thời gian dài, ngày nào ông cũng thấy Ngô Kiến Hán say rượu, mỗi đều uống đến mức nôn mửa.
Tưởng Anh thỉnh thoảng thấy liền khuyên nhủ .
Uống nhiều , Ngô Kiến Hán liền nhịn mà nhiều hơn, đem hết những oán hận chất chứa trong lòng trút với Tưởng Anh.
Tưởng Anh vốn là , mỗi đều tâm sự.
Ông Ngô Kiến Hán kể nhiều về những mâu thuẫn trong gia đình.
“Vậy khách sạn đó là do Sao Mai một tay trang hoàng ?” Ngọc Di Sinh hỏi.
Tưởng Anh gật đầu: “ , là cô mua tự dẫn trang hoàng, bỏ ít tâm huyết. cuộc sống thì đây, một hai câu cũng hết . Sao Mai một ở nhà chăm sóc năm , còn vợ chồng Ngô Kiến Hán ly lâu năm, trong lòng cô chắc chắn cũng khó chịu, nhưng một lời, báo , lấy tiền tiết kiệm mở khách sạn, buộc Ngô Kiến Hán từ chức. Trong lòng Ngô Kiến Hán chắc chắn cũng thoải mái, đúng . Chuyện thật sự khó ai đúng ai sai, nhưng cuộc sống thì cứ vì mà trở nên khó khăn hơn.”
Ngọc Cùng T.ử đảo mắt một vòng : “Nói như , quan hệ vợ chồng của Ngô Kiến Hán và Sao Mai hẳn là lắm?”
Tưởng Anh rút một điếu t.h.u.ố.c: “Cũng thể như . Ngô Kiến Hán thật sự là chuyện gì thì truy cứu đến cùng, cho rõ ràng thì thôi. Anh tuy vui, thoải mái, nhưng từng cằn nhằn oán trách Sao Mai. Hơn nữa, xảy chuyện lớn như , Ngô Kiến Hán vẫn giao quyền quản lý tiền bạc trong nhà cho Sao Mai. Mỗi bàn giao sổ sách tiền nong gì đó đều do Sao Mai phụ trách, ít khi quản tiền. Đôi khi các ngày lễ, còn mua quà. Có một tận mắt thấy, mua một bó hoa, đặt xe, chuẩn rời khỏi khách sạn. Lúc đó còn hỏi vì đột nhiên mua hoa. Anh là Lễ Tình Nhân, mua cho vợ, về nhà nấu cơm cho vợ. cảm thấy vẫn thích Sao Mai. thích thì thích, còn khách sạn rốt cuộc thứ mong . Ngay từ đầu kiếm tiền, trong lòng thoải mái, chuyện hiểu.”