Sau khi Ngọc Di Sinh và những của Tang Quốc rời , những còn của Hoa Quốc mới dần thả lỏng.
Vừa Ngọc Di Sinh và đám ở đó, bọn họ cứ như đang nín thở, dám lơ là dù chỉ một khắc.
Ngọc Di Sinh , đối với bọn họ cũng coi như giải thoát.
“Quan chủ và đêm nay về, chúng ?” Chu Minh Tuân Thiên Hải, hỏi chuyện chính, những đồ vật sắp xếp gọn gàng bàn, nhịn mặt , dày chút khó chịu. “Chúng đêm nay nghỉ ở đây ?”
Tuân Thiên Hải chống eo : “Không nghỉ ở đây thì còn nghỉ ở ? Vốn dĩ đây là sân thi đấu của chúng , các phòng lầu cũng khóa, cứ tùy tiện chọn một phòng, tạm bợ một đêm là .”
Chu Minh những đồ vật bàn, chút rụt rè: “ mà mấy thứ …”
Tuân Thiên Hải theo ánh mắt của sang, thấy những thứ đó thì mí mắt giật giật, nhưng vẫn giả vờ trấn tĩnh : “Có vấn đề gì? Mấy từng ở cùng t.h.i t.h.ể c.h.ế.t bao giờ ?”
Chu Minh: “…”
Thật sự là từng ở cùng những thứ như qua đêm bao giờ.
Tuân Thiên Hải thấy ai nấy mặt mày tái mét, liền vẫy tay: “Thôi, cứ tạm bợ một đêm . Ngày mai quan chủ và chắc chắn sẽ về, đến lúc đó chúng bàn xem tiếp theo .”
Chu Minh và những khác chỉ đành đồng ý.
Trong bếp của khách điếm Ngô Kiến Hán cũng gì để ăn.
May mà các khách điếm khác vẫn còn kinh doanh, trong tủ lạnh đều đồ dự trữ.
Tuân Thiên Hải và Bạch Trường Phong liền sang các khách điếm khác mượn một ít nguyên liệu nấu ăn mang về, tự tay chút đồ ăn.
Mọi qua loa đối phó một bữa.
Cùng lúc đó.
Tương Ly và Phó Thời Diên cùng những khác ăn một bữa lẩu khá thịnh soạn ở nhà Sao Mai.
Sao Mai chuẩn nhiều thịt, sườn và rau củ, bày kín cả một bàn lớn.
Thấy nồi lẩu sôi lên, Sao Mai : “Mọi ăn gì thì cứ ăn . Hôm nay khẩu vị, ăn , cứ ăn, đừng để ý đến .”
Chuyện cũng bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1294-lau-thit.html.]
Chồng Sao Mai gặp chuyện, nếu cô còn tâm trạng ăn uống thoải mái thì mới là chuyện lạ.
Mạnh Hồng Dược lập tức cảm thấy bữa cơm cũng chút khó nuốt, ngượng ngùng : “Xin , chúng phiền.”
Sao Mai xua tay: “Không , cứ ăn . Dù bây giờ cũng đói, đừng để ảnh hưởng. cứ đây, tiện thể nghĩ xem chồng thể .”
Mạnh Hồng Dược liền cùng Sao Mai trò chuyện vài câu về Ngô Kiến Hán.
Đồng thời, cô đưa mắt hiệu cho những khác, bảo họ cứ tùy tiện ăn chút gì đó cho qua bữa.
Hạ Tân đói từ lâu. Tuy hôm nay dọa nhẹ, nôn nhiều, nhưng điều đó ảnh hưởng đến việc đang đói.
Chỉ là…
Nhìn những lát thịt , bỗng nhớ đến những nội tạng ngâm trong lọ thủy tinh thấy trong mật thất.
Hạ Tân đột nhiên còn thấy đói nữa.
đầu , Tương Ly gắp một đống thịt lớn bỏ nồi, chăm chú chằm chằm nồi, như thể đang chờ thịt chín.
Hạ Tân thấy : “…”
Thôi , lão tổ tông còn ăn, cũng ăn.
Hạ Tân do dự một chút, vẫn gắp chút rau củ , dùng rau củ lót .
Một lúc .
Hạ Tân ăn ít thịt.
Không hiểu vì , những lát thịt heo vẻ dai, hầu như độ đàn hồi, còn khá khô, ăn ngon lắm.
Hạ Tân ăn một lúc, cũng ngại mặt Sao Mai, chỉ thể lặng lẽ ăn hết.
Tương Ly thì ăn uống vô cùng thoải mái, kén chay mặn, ăn đến mức ngừng đũa.
Phó Thời Diên bên cạnh cô, giống như một hầu chuyên trách, liên tục gắp thức ăn cho cô, còn bản thì ăn ít.