Tương Ly tại chỗ nhưng lập tức mở tủ. Cô khẽ nhún mũi : “Ở đây mùi m.á.u tanh nồng.”
Nghe , Hạ Tân cũng hít hít mũi đáp: “Mùi gì cơ? Sao con ngửi thấy gì cả?”
Tương Ly trả lời mà đưa mắt quan sát xung quanh.
Một lát , ánh mắt cô dừng một chiếc tủ.
Mùi m.á.u tanh ở đó nồng đậm hơn hẳn.
Nồng đến mức như thể m.á.u ngâm ở đây lâu.
Tương Ly bước tới, đặt hai tay lên cánh tủ chút do dự mở .
Phó Thời Diên khẽ dịch bước.
Hạ Tân cũng tò mò theo.
Ngay khoảnh khắc cánh tủ bật mở, vang lên một tiếng lộc cộc, tiếp đó là một tiếng đông nặng nề. Một vật gì đó rơi xuống đất, m.á.u b.ắ.n tung tóe xung quanh.
Hạ Tân theo phản xạ cúi đầu xuống, liền thấy một vật tròn tròn, lạnh lẽo lăn mặt đất dừng ở góc tường.
Cậu chằm chằm đó.
Một vật hình tròn, dính đầy máu, sát mép tường.
Ngoài hình dáng cơ bản, rõ chi tiết gì khác vì m.á.u tươi phủ kín. Vệt đường nó lăn qua cũng nhuộm đỏ.
Lông mày Hạ Tân giật mạnh: “Ối trời, cái gì thế , lão tổ…”
Cậu còn hết câu đầu , thấy những thứ còn trong tủ thì lập tức giật nhảy dựng.
“Ối trời ơi!”
“Đây là thứ quái quỷ gì ?”
“C.h.ế.t tiệt, c.h.ế.t tiệt! Từng cái một đều tròn vo, lạnh ngắt, còn mấy cái bình bên đang ngâm cái gì ? Không là nội tạng đó chứ?”
Tương Ly và Phó Thời Diên xa chiếc tủ.
Cả hai đều rõ cảnh tượng bên trong.
Bên trong tủ chia thành ba tầng. Tầng cùng bày những vật thể hình tròn dính đầy máu. Hai tầng là những bình thủy tinh trong suốt hình bầu dục, kích cỡ giống hệt . Trong bình chứa đầy chất lỏng, bên trong ngâm những thứ trông giống nội tạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1276-mat-that.html.]
Chất lỏng màu đỏ nên thể rõ vật bên trong.
Hạ Tân cảm giác rõ ràng.
Đó chính là nội tạng.
Hơn nữa, thể là nội tạng .
“Chắc chắn là nội tạng.”
Hạ Tân còn đang suy nghĩ thì Tương Ly lên tiếng: “Là nội tạng , hơn nữa trông còn khá tươi.”
Nghe xong, Hạ Tân nổi da gà, cảm giác như dội một gáo nước lạnh, cả cứng đờ trong chớp mắt.
Cậu hoảng hốt về phía vật tròn trong góc: “Vậy cái là cái gì?”
Tương Ly khẽ “nga” một tiếng, giọng điệu bình thản: “Có thể là đầu .”
Hạ Tân: “……”
Cậu nhảy dựng lên, lùi liền mấy bước, dựa hẳn một cây cột chịu lực, sắc mặt trắng bệch: “Ối trời! Đầu ? Đầu thành thế ? Cái … cái thể nào?”
Tương Ly đưa tay cầm một bình thủy tinh trong tủ, quan sát vật bên trong thản nhiên : “Chỉ là một cái đầu lột da, chỉ còn phần thịt và xương.”
Hạ Tân: “……”
Cậu suýt chút nữa thì ngất tại chỗ.
Thật sự thể tưởng tượng nổi, Tương Ly thể những lời bằng giọng điệu nhẹ nhàng như .
“Cái thật sự là đầu ?”
Tương Ly đáp một tiếng: “Nếu tin thì con thể cầm lên xem. Cái mặt tường lẽ vẫn còn giữ hình dáng ngũ quan.”
Hạ Tân lập tức lắc đầu: “Thôi thôi, con xin kiếu.”
Chỉ từ xa thôi đủ khiến sợ đến xỉu, huống chi là tự tay cầm lên.
Dù trải qua ít chuyện kinh hãi, nhưng …
Thật sự là mỗi phá vỡ giới hạn chịu đựng của .
Hạ Tân hít sâu một : “Vậy đây là một vụ g.i.ế.c phân thây ngay tại chỗ ?”