Mạnh Hồng Dược còn hết lời thì điện thoại của cô reo lên.
Đó chính là máy bàn gọi đến đó.
Mạnh Hồng Dược liếc Tương Ly và , lập tức bắt máy: “Alo, bà Ngô?”
Giọng hốt hoảng, nức nở của Sao Mai truyền đến từ đầu dây bên : “ liên lạc với chồng , bây giờ? Anh chắc là đến khách sạn , nhưng gọi điện thoại đến máy bàn của khách sạn cũng ai máy, chuyện là chứ?”
Mạnh Hồng Dược khựng : “Cô gọi điện thoại đến máy bàn của khách sạn ?”
Sao Mai : “ , gọi xong.”
Mạnh Hồng Dược về phía cổng chính: “ chúng đang ở cửa, thấy tiếng điện thoại reo.”
Sao Mai : “Máy bàn của khách sạn đặt ở quầy lễ tân tầng một, âm thanh lớn lắm, các cô thấy cũng là chuyện bình thường.”
Mạnh Hồng Dược cũng nghĩ nhiều: “Vậy bây giờ cô vẫn liên lạc với ?”
Sao Mai vội vàng : “ , gọi thế nào cũng . Tại các cô ở cửa khách sạn? Các cô đến tìm chồng ? Các cô chồng đang ở ?”
Mạnh Hồng Dược thì hạ giọng, trở nên bình tĩnh hơn, cố gắng trấn an Sao Mai: “Bà Ngô, cô bình tĩnh một chút, chúng chuyện từ từ. Lần chúng đến đây là vì đây khách sạn của các cô thường xuyên xảy chuyện du khách mất tích. Cô là vợ của , chắc hẳn về việc từng gửi thiệp mời đến Hiệp hội Huyền môn chứ?”
Sao Mai im lặng một lát : “ qua. Vậy nên, các cô là của Hiệp hội Huyền môn ?”
Mạnh Hồng Dược đáp: “ . Lần chúng đến là để hỗ trợ. Vốn hẹn với rằng sẽ tiếp đón chúng ở đây, nhưng khi chúng đến thì cửa khách sạn đóng, mới gọi điện thoại cho cô.”
Sao Mai : “Hôm nay chồng ngoài cũng việc quan trọng cần , hóa là chuyện .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1271-khong-lien-lac-duoc.html.]
Mạnh Hồng Dược tiếp: “Bà Ngô, nếu bây giờ liên lạc với , cô thể cho chúng địa chỉ nhà ? Chúng sẽ qua đó xem tình hình thế nào. Nếu thật sự xảy chuyện ngoài ý , chúng cũng thể giúp đỡ.”
Sao Mai trả lời ngay.
Sau một lúc lâu, cô mới : “Hay là vẫn nên báo cảnh sát. Chồng lẽ chỉ là mất liên lạc tạm thời thôi.”
Mạnh Hồng Dược : “Bà Ngô, thể cô , chúng vốn dĩ sự phối hợp với cảnh sát. Nếu cô cần, dù ở phương diện nào, chúng cũng thể hỗ trợ. Để chúng qua đó xem thử ? Nếu cô vẫn yên tâm, cô cũng thể liên hệ cảnh sát địa phương, khi đó chúng sẽ cùng cảnh sát qua đó, cô thấy thế nào?”
Mạnh Hồng Dược cố gắng suy nghĩ chu đáo nhất thể.
Sao Mai dường như lý do gì để từ chối, liền : “Vậy thì các cô cứ đến đây . Nhà ở ngay phía khách sạn, xa lắm, địa chỉ là…”
Sao Mai báo địa chỉ nhà cho Mạnh Hồng Dược.
Mạnh Hồng Dược hỏi: “ , bà Ngô, hỏi thêm một chút. Ngày thường từ nhà đến khách sạn theo con đường nào, lộ trình nào là cố định nhất? Chúng lúc theo xem thử, lẽ chỉ trì hoãn vì chuyện gì đó đường, cô thấy đúng ?”
Sao Mai do dự một lát cho Mạnh Hồng Dược lộ trình mà Ngô Kiến Hán thường .
Nhà của Sao Mai và Ngô Kiến Hán cách khách sạn xa, ở một con phố phía khách sạn. Đi qua thêm hai giao lộ nữa là đến một khu dân cư.
Nhà của hai ở đó.
Tuy nhiên, ngày thường Sao Mai đưa con ở bên đó, còn Ngô Kiến Hán vì tiện trông coi khách sạn nên thường ở khách sạn.
mấy ngày gần đây khách sạn mở cửa kinh doanh, nên Ngô Kiến Hán về nhà ở.