Tương Ly khẽ một tiếng, : “Lời Trưởng phòng Tuân hỏi . Làm Hiệp hội Huyền môn của các thói quen gì?”
Tuân Thiên Hải và Bạch Trường Phong đều im lặng.
Thật , hiện tại cả hai cũng hiểu Hiệp hội Huyền môn đang dự định gì.
Tuy nhiên, điều đó cũng thành vấn đề.
Hai bốn , lẽ chỉ là sắp xếp ngẫu nhiên, cũng gì quan trọng.
Tuân Thiên Hải và Bạch Trường Phong đều nghĩ nhiều.
“Quan chủ, Ngô Kiến Hán mất tích .”
Lúc , Mạnh Hồng Dược gọi điện thoại cho Ngô Kiến Hán nhưng liên lạc . Cô chút sốt ruột về phía Tương Ly và .
Tương Ly nhíu mày: “Mất tích?”
Tuân Thiên Hải chút bất ngờ: “Mất tích . Sao Ngô Kiến Hán thể mất tích ?”
Mạnh Hồng Dược sốt ruột : “ cũng rõ. Vừa gọi điện cho Ngô Kiến Hán theo liên lạc trong thiệp mời, gọi mấy đều ai bắt máy. Trong thiệp mời cả điện thoại bàn của nhà Ngô Kiến Hán, nên gọi sang đó, kết quả là vợ máy.”
Ban đầu, Mạnh Hồng Dược thấy giọng nữ bắt máy còn tưởng gọi nhầm , nhưng cô để ý và thử hỏi.
Đối phương , đó đúng là điện thoại nhà Ngô Kiến Hán.
Cô tự xưng là vợ của Ngô Kiến Hán, tên là Sao Mai.
Nghe , Mạnh Hồng Dược liền hỏi Ngô Kiến Hán đang ở , tiện mời điện thoại .
Sao Mai , Ngô Kiến Hán khỏi nhà từ sáng sớm để mở cửa hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1270-ngo-kien-han-mat-tich.html.]
Mạnh Hồng Dược đang ngay cổng khách sạn, đương nhiên Ngô Kiến Hán từng đến đó.
Nghe Sao Mai , cô kinh ngạc hỏi Ngô Kiến Hán khỏi nhà lúc nào.
Sao Mai nhớ một chút , sáng sớm năm sáu giờ, Ngô Kiến Hán khỏi nhà, là việc cần xử lý, đến khách sạn, còn cho cô theo.
Sao Mai cũng chút kỳ lạ, hỏi vì Mạnh Hồng Dược gọi điện thoại di động cho Ngô Kiến Hán.
Mạnh Hồng Dược liền , hiện tại cô đang ở cổng khách sạn, nhưng khách sạn mở cửa, gọi điện thoại di động cho Ngô Kiến Hán cũng ai bắt máy.
Sao Mai lập tức kinh hãi, liên tục nhắc nhắc rằng Ngô Kiến Hán khỏi nhà từ sáng sớm. Cô còn bảo Mạnh Hồng Dược thử gọi điện thoại cho Ngô Kiến Hán thêm nữa, vội vàng cúp máy.
“Hiện tại rốt cuộc tình hình thế nào, thật sự mất tích, liên lạc ?” Tuân Thiên Hải xong, sắc mặt trầm xuống, hỏi.
Sắc mặt Mạnh Hồng Dược cũng khá hơn: “Vẫn rõ. Sao Mai sẽ thử liên lạc với Ngô Kiến Hán xem .”
Tuân Thiên Hải nhíu mày: “Sao thế . Mấy ngày nay Ngô Kiến Hán vốn mở cửa hàng. Hơn nữa, hẳn cũng chuẩn từ , đột nhiên mất tích, còn đúng lúc chúng đến đây. Chuyện quá trùng hợp.”
Bạch Trường Phong trầm ngâm : “Quả thật trùng hợp. Nói câu khó , sớm mất tích, muộn mất tích, cố tình mất tích đúng ngày chúng đến, thật sự chỉ là trùng hợp ?”
Tương Ly suy nghĩ lời hai , bỗng lên tiếng: “Mạnh tiểu thư, phiền cô giúp một việc.”
Mạnh Hồng Dược sang: “Chuyện gì?”
Tương Ly : “Lát nữa nếu Sao Mai gọi điện thoại mà vẫn liên lạc với Ngô Kiến Hán, cô hãy với cô gửi địa chỉ nhà qua đây, đồng thời hỏi rõ lộ trình Ngô Kiến Hán thường từ nhà đến khách sạn. Chúng sẽ tìm thử.”
Mạnh Hồng Dược chần chừ hỏi: “Quan chủ nghi ngờ Ngô Kiến Hán gặp chuyện đường ?”
Tương Ly khẽ đáp: “Nếu thật sự mất tích khi rời khỏi nhà, thì khả năng xảy chuyện đường. Đương nhiên cũng loại trừ khả năng xảy chuyện ngay trong nhà, chỉ là Sao Mai phát hiện.”
Mạnh Hồng Dược suy nghĩ một lát : “Có lý, chờ Sao...”