Khi Tương Ly và Phó Thời Diên xe đến Hán khách điếm của Ngô Kiến, trời hơn bốn giờ chiều.
Chu Minh, Mạnh Hồng Dược cùng những khác đang cửa Hán khách điếm của Ngô Kiến.
bọn họ .
Mọi ở đó, đông tây, như thể đang tìm kiếm thứ gì.
“Sao ở đây?”
Mạnh Hồng Dược đang do dự, định tiến lên mở cửa, thì thấy giọng Tương Ly vang lên từ phía .
Mạnh Hồng Dược, Chu Minh cùng những khác , thấy Tương Ly và Phó Thời Diên cùng .
“Quan chủ, các cô là nhóm thứ hai ?”
Tương Ly quanh một vòng, hỏi: “Chắc là . Hiện tại ở đây chỉ các cô thôi ?”
Mạnh Hồng Dược đáp: “ . Khi chúng đến, các khách điếm xung quanh hầu như đều đóng cửa, cũng thấy du khách nào, vắng vẻ lắm. Không vì , Hán khách điếm của Ngô Kiến cũng mở cửa, đang nghĩ nên gõ cửa .”
Tương Ly , ngẩng đầu cánh cửa lớn của Hán khách điếm Ngô Kiến. Trên cửa treo tấm biển “Đang nghỉ ngơi”. Cô hỏi: “Anh đang nghỉ ngơi ?”
Mạnh Hồng Dược kéo chặt chiếc áo khoác mỏng , : “Hội trưởng sắp xếp và liên lạc với Ngô Kiến từ , hẳn hôm nay chúng sẽ đến. Dù nghỉ ngơi thì cũng nên chọn đúng hôm nay chứ.”
Lao Sơn nơi bốn mùa như xuân, nhưng đến chiều tối, nhiệt độ khí thấp, đặc biệt là ở trấn Nhạc Bình gần chân núi Lao Sơn.
Vừa về chiều, nhiệt độ chỉ còn mười mấy đến hai mươi độ, gió lạnh thổi qua, quả thật chút lạnh.
Chu Minh và những khác đều cảm thấy lạnh, nhưng vì đang là mùa hè, nơi họ ở đó đều khí hậu xuân hè rõ rệt, trong hành lý chỉ mang theo áo ngắn tay.
Lúc mặc áo ngắn tay quả thực chút lạnh.
Hạ Tân cũng cảm thấy lạnh. Cậu xoa xoa cánh tay , đầu Tương Ly, Phó Thời Diên và Khinh Việt. Ba họ dường như cảm thấy lạnh.
Cậu lập tức dám gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1269-tinh-huong-phan-to.html.]
“Có cách nào liên hệ với Ngô Kiến ?” Tương Ly cánh cửa khách điếm đóng chặt, đoán chừng trong chốc lát cũng mở .
Mạnh Hồng Dược : “ cũng gọi điện, nhưng cửa thông tin liên hệ, căn bản liên lạc với Ngô Kiến.”
Tương Ly suy nghĩ một lát : “Không Ngô Kiến đăng bài diễn đàn ? Trên đó thông tin liên hệ của ?”
“Anh đúng là đăng bài bằng tên thật.” Mạnh Hồng Dược lấy điện thoại . “Để tra xem.”
Tương Ly thêm gì, tại chỗ chờ tin tức từ Mạnh Hồng Dược.
Phó Thời Diên từ đến nay luôn mặc vest, dáng thẳng tắp. Ở nơi tuy vẻ lạc lõng nhưng giữ ấm, sợ lạnh.
Tương Ly liếc xung quanh, sắp mưa , trong khí dâng lên một lớp sương mù mờ nhạt.
Rõ ràng là một nơi khá hẻo lánh, mà lúc bỗng mang theo cảm giác mờ ảo như vùng sông nước Giang Nam.
Không lâu , trong màn sương mù, Tương Ly thấy tới.
Vừa là Tuân Thiên Hải và Bạch Trường Phong.
“Quan chủ, các cô đến sớm ?”
Tuân Thiên Hải và Bạch Trường Phong đến gần. Nhìn thấy Tương Ly, ánh mắt Tuân Thiên Hải lập tức sáng lên, chủ động chào hỏi.
Tương Ly về phía hai họ, thấy những khác, liền hỏi: “Hai xếp thành một tổ ? Tổ của các ai khác ?”
Tuân Thiên Hải đáp: “ , chỉ hai chúng .”
Bạch Trường Phong nhạt: “Chúng cũng ngờ. Không hiểu vì , khi lên máy bay mới phát hiện, chuyến bay chỉ hai chúng là của Huyền môn.”
Tương Ly sang Mạnh Hồng Dược, : “Tổ của Mạnh tiểu thư là bốn , tổ của chúng cũng là bốn . còn tưởng đây là quy định chung.”
Tuân Thiên Hải hai bên, cũng chút bất ngờ: “ , thật kỳ lạ. Vì các cô đều là bốn một tổ?”