Nữ quỷ Tương Ly, chậm rãi thốt một cái tên:
“Nhậm Binh.”
Tương Ly nhẩm hai chữ trong đầu, hỏi tiếp:
“Hắn vì g.i.ế.c ngươi?”
“Tại ư?” Nữ quỷ lạnh một tiếng, “Tại … vì trèo cao chứ còn vì cái gì nữa?”
Tương Ly khẽ nhướng mày, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Nữ quỷ đảo mắt quanh bốn phía, giọng mang theo chút châm chọc:
“Cô , tòa nhà chính là thứ khi bám cành cao đấy.”
Tương Ly kinh ngạc:
“Tòa nhà là của ?”
Nữ quỷ khẩy:
“Vốn dĩ là của một bà phú hào…”
Nơi ban đầu phát triển bởi một tập đoàn bất động sản cực lớn tại thành phố B. Nhậm Binh khi , cho cùng cũng chỉ là một tên thầu phụ nhỏ bé đáng nhắc tới.
Nữ quỷ tên thật là Từ Yến Yến. Mụ và Nhậm Binh là một cặp tình nhân cùng từ một vùng quê nghèo. Gia cảnh hai bên đều túng quẫn, nhà khinh ghét. Khi hai gia đình Từ Yến Yến và Nhậm Binh yêu , ít gây chuyện, ép họ chia tay.
Có lẽ khi còn trẻ, thật sự coi tình yêu là tất cả. Từ Yến Yến vốn xinh , gia đình gả mụ cho một nhà buôn nhỏ trấn để lấy tiền sính lễ giúp đỡ gia đình. Từ Yến Yến đồng ý, mụ cùng Nhậm Binh bỏ trốn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1241-mot-lan-nua-bat-dau.html.]
Khi đó hai mới đại học. Vì bỏ trốn, họ cũng chẳng thể tiếp tục học hành, sớm bước chân xã hội. Nhậm Binh mồm mép khéo léo hơn tay chân, giỏi nhậu nhẹt xã giao. Dù bằng cấp, vẫn quen một tay “đại ca”, từ đó bắt đầu việc tại các công trường.
Ban đầu cuộc sống vô cùng khổ cực, nhưng dần dần Nhậm Binh kiếm ngày càng nhiều tiền. Dĩ nhiên, cái gọi là “nhiều” cũng chỉ là so với tầng lớp lao động bình thường. Hai kẻ tha hương bám rễ ở một thành phố lớn như thành phố B, một mái nhà của riêng là chuyện cực kỳ khó khăn.
Từ Yến Yến khi việc đến bán mạng, chỉ mong thể cùng Nhậm Binh sớm gây dựng một gia đình tại đây. Nhậm Binh cũng bận rộn, lúc ở lì công trường vài tháng về, thậm chí còn sang tỉnh khác việc. Thời gian Từ Yến Yến gặp ngày càng ít.
Về , Từ Yến Yến mới dần nhận , tình cảm giữa hai bào mòn từ lúc đó.
Rồi … từ khi nào, mụ phát hiện Nhậm Binh qua với một bà phú hào là chủ đầu tư. Hai thậm chí còn quan hệ trong sáng. Nhậm Binh nhờ mối quan hệ mà ngày càng phất lên.
Sau khi nhận sự thật, Từ Yến Yến thẳng thắn ngả bài với Nhậm Binh. mụ chia tay. Khi đó mụ và Nhậm Binh bên tròn mười năm. Một phụ nữ bao nhiêu cái mười năm để dốc hết cho một đàn ông? Hơn nữa, mụ vẫn ngỡ rằng giữa và Nhậm Binh còn tình cảm, mụ nỡ vứt bỏ mối tình kéo dài cả thập kỷ .
Vì , mụ hy vọng Nhậm Binh sẽ cắt đứt với bà phú hào . Hai họ thể rời khỏi thành phố B, đến một nơi khác từ đầu. Mụ thể coi như từng chuyện gì xảy , tuyệt đối nhắc chuyện cũ. nếu Nhậm Binh vẫn chấp mê bất ngộ, mụ sẽ đem mối quan hệ mờ ám đó cho bà phú hào .
Nhậm Binh xong liền im lặng. Hắn trả lời ngay, chỉ cần thời gian suy nghĩ. Và Từ Yến Yến… cho cơ hội đó.
“Giá như lúc cho cơ hội thì mấy. Ta đúng là mỡ lợn che mắt, mà còn cùng tên tra nam từ đầu…”
Khi những lời , giọng điệu của Từ Yến Yến tràn đầy sự tự giễu. Mụ thể hiểu nổi vì khi đó mù quáng đến thế, còn nuôi ảo tưởng tha thứ cho một kẻ khốn nạn.
ba ngày khi ngả bài, một đêm khuya, Nhậm Binh gọi điện cho mụ, bảo mụ đến công trường vì chuyện cho lẽ. Từ Yến Yến lúc cũng cảm thấy quá muộn, việc đến công trường ban đêm kỳ quái nên định từ chối.
Nhậm Binh , công trường đó là ước mơ của . Nếu công trình thành, sẽ giàu to, thể mua nhà cho Từ Yến Yến, cho mụ một gia đình. Chỉ tiếc rằng giờ đây thứ tan thành mây khói. Hắn Từ Yến Yến cùng đến đó, ngắm công trường cuối.