Người đàn bà , tông giọng bỗng nhiên cao vút:
“Thì ! Cho dù thể đầu thai, cho dù vĩnh viễn siêu sinh, cũng sẽ bỏ qua cho ! Ta c.h.ế.t, g.i.ế.c ! Chỉ cần thể để g.i.ế.c , dù hồn phi phách tán cũng màng!”
Tương Ly lập tức nắm điểm mấu chốt trong lời mụ:
“Hắn? ‘Hắn’ mà ngươi là ai?”
Người đàn bà khựng , trả lời ngay, trái còn cảnh giác :
“Ta thể cho ngươi chuyện mười năm .”
Ý tứ trong lời rõ ràng: chuyện khác, mụ tuyệt đối .
Tương Ly “chậc” một tiếng:
“Vậy khỏi bàn nữa. Ngươi tiếp tục chịu đựng, cũng tiếp tục.”
Nói xong, cô trực tiếp cầm điện thoại lên, vẻ chuẩn tiếp tục chơi game.
Nữ quỷ: “……”
Mẹ kiếp. Mụ thật sự cảm giác đang đem hành hạ đến phát điên.
Cố gắng bình tâm , đàn bà nghiến răng :
“Được! Ta thể khai hết với ngươi, nhưng ngươi bảo đảm sẽ thả !”
Tương Ly nhướng mày:
“Ta hình như rõ nhỉ? Ngươi tư cách điều kiện với . Những chuyện ngươi vốn cũng chẳng liên quan gì đến cả. Nếu ngươi là của Huyền môn, thì càng nên hiểu rõ mục đích đến đây chỉ một — diệt trừ ngươi. Ngoài , hứng thú với bất kỳ chuyện gì khác.”
Nữ quỷ: “……”
Trước mặt Tương Ly, mụ gần như còn bất kỳ vốn liếng nào để đàm phán. Mụ bỗng phát hiện chẳng còn đường lui.
lúc , Tương Ly thản nhiên bổ sung một câu:
“Đương nhiên, nếu ngươi thành thật khai báo, sẽ cân nhắc cho ngươi một cơ hội.”
Người đàn bà ngẩn , chằm chằm Tương Ly.
Tương Ly cong môi nhạt:
“Thế nào? Muốn đ.á.n.h cược một ?”
Nhìn nụ , tâm trạng của đàn bà vô cùng phức tạp. Có câu đúng — mười đ.á.n.h bạc thì chín thua. Mụ cảm thấy Tương Ly đang dẫn dắt , đang bày cạm bẫy. mà… vạn nhất thì ? Vạn nhất thật sự cơ hội sống sót thì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1240-muoi-lan-danh-bac-chin-lan-thua.html.]
Mụ vẫn còn việc xong. Cho dù chỉ một phần vạn hy vọng, mụ cũng thử.
Nghĩ đến đây, đàn bà c.ắ.n răng :
“Được, sẽ kể hết chuyện cho ngươi…”
Tương Ly dựa lưng ghế, vẻ lắng :
“Nói .”
Người đàn bà thở một thật dài, cố gắng chịu đựng cơn đau hồn phách xé rách, giọng khàn đặc:
“Sự cố thang máy mười năm … đúng là do gây .”
Tương Ly hỏi thẳng:
“Tại ?”
Người đàn bà lạnh:
“Còn tại nữa? Chỉ khi g.i.ế.c , sức mạnh của mới tăng lên, như mới khả năng báo thù. Mà cho cùng… đám đó c.h.ế.t cũng đáng đời.”
Tương Ly cau mày:
“Đáng đời?”
Người đàn bà tiếp, giọng đầy oán độc:
“Ngươi nghĩ bọn chúng là chắc? Ta vây nhốt ở đây, tận mắt thấy bọn chúng bắt nạt đồng nghiệp, quấy rối phụ nữ, lén con gái nhà . Vừa … ngày hôm đó bọn chúng chen chung một thang máy, thế là tay luôn.”
Đó là đầu tiên mụ g.i.ế.c . Một năm mạng, mụ nuốt chửng hồn phách của họ, sát khí lập tức bùng nổ, tu vi tăng vọt.
Tương Ly đến đây, lập tức xoáy sâu trọng điểm:
“Nói cách khác, khi sự cố thang máy xảy , ngươi c.h.ế.t ?”
Hơi thở của nữ quỷ dường như u ám hẳn xuống. Sau một thoáng im lặng, mụ gật đầu:
“Phải. Lúc đó thật sự c.h.ế.t . Nói thì… khi c.h.ế.t, tòa nhà thậm chí còn xây dựng xong .”
Tương Ly chút tự giễu trong giọng mụ:
“Ngươi c.h.ế.t oan. Bị hại c.h.ế.t. Kẻ hại c.h.ế.t ngươi… chính là yêu của ngươi.”
Câu , Tương Ly dùng giọng khẳng định.
Người đàn bà xong, dường như khổ một tiếng:
“Người yêu? Hắn mà cũng xứng ? Hắn chính là một tên cặn bã! Là mắt mù. Nếu khi đó còn cơ hội, g.i.ế.c từ lâu !”
Tương Ly thẳng mụ, chậm rãi hỏi: “Vậy là ai?”