Đại sư Khúc Lâm cùng những khác trong tổng ban giám khảo đều đang màn hình, chằm chằm các đoạn phim giám sát.
Họ đương nhiên cũng thấy cảnh nhóm Tương Ly bước thang máy. Có điều, camera trong thang máy chức năng ghi âm nên thể thấy tiếng, chẳng rõ họ đang bàn bạc với chuyện gì.
Đại diện Sông Lớn của phía Tang quốc đang hả hả gì đó với Hội trưởng Khúc Lâm. Ngụy Cửu thúc vốn rành tiếng Tang quốc, chỉ thể bập bẹ hiểu đại khái, hình như ông đang khen ngợi nhóm Tương Ly.
Vẻ mặt Hội trưởng Khúc Lâm nhàn nhạt, thỉnh thoảng phụ họa một tiếng nhưng dường như tâm trạng cũng mấy .
Thấy cảnh , Ngụy Cửu thúc cau mày, tới phía Hội trưởng Khúc Lâm, gõ gõ lưng ghế của ông : “Hội trưởng, chúng thể đổi chỗ khác chuyện , lời thưa với ngài.”
Hội trưởng Khúc Lâm đầu liếc ông một cái, cáo vài câu với các đại diện Tang quốc bên cạnh dậy, hạ thấp giọng với Ngụy Cửu thúc: “Sang bên .”
Ngụy Cửu thúc theo ông bước một phòng họp nhỏ riêng biệt. Vừa trong, cửa đóng , Ngụy Cửu thúc thể kìm nén cảm xúc mãnh liệt, thốt lên: “Hội trưởng, nội dung cuộc thi chẳng là quá đáng lắm ?”
Hội trưởng Khúc Lâm tới xuống ghế sofa bên cạnh, bưng tách của lên, sắc mặt cũng chút thoải mái: “Ông nghĩ là cố ý ?”
Ngụy Cửu thúc mím môi, gì.
Giọng Hội trưởng Khúc Lâm trầm hẳn xuống: “Đây là phía Tang quốc chủ động yêu cầu, họ hy vọng tăng thêm độ khó cho cuộc thi, trong lời thậm chí còn khiêu khích rằng nếu Hoa Quốc chúng đủ năng lực tổ chức cuộc đại tài thì thể sang Tang quốc của họ, họ sẽ sắp xếp một loạt nội dung thi đấu trình độ cao mà cần chúng nhọc lòng. Ông lời xem, ông thể từ chối ?”
Ngụy Cửu thúc giận dữ mắng: “Mẹ kiếp, bọn chúng còn mặt mũi mà thế ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-1227-co-sap-xep.html.]
Hội trưởng Khúc Lâm thở dài: “Những năm nay chúng quá kém cỏi. Mặc kệ khác khinh thường, nếu cuộc thi thắng , Hiệp hội Huyền môn Hoa Quốc của chúng sẽ thực sự còn chỗ nữa. Nếu thì Lão Cửu, ông nghĩ xem tại hạ như để mời Tương Ly danh lục Huyền môn?”
Ngụy Cửu thúc ngẩn , một vài nghi hoặc dường như tháo gỡ. Thần sắc ông lập tức trở nên phức tạp, tự trách thấy uất ức cho Hội trưởng Khúc Lâm: “Dù để Tương Ly , cũng chắc…”
“Cô trở ít nhất thể gia tăng phần thắng.” Hội trưởng Khúc Lâm ngắt lời ông . “Chẳng lẽ ?”
Ngụy Cửu thúc nghẹn lời. Dù thích Tương Ly, ông cũng thể thừa nhận cô thực sự bản lĩnh thật sự, thể coi là nhân tài kiệt xuất trong thế hệ trẻ. Sự hiện diện của Tương Ly đúng là giúp họ thêm cơ hội chiến thắng.
Chỉ là trong lòng Ngụy Cửu thúc vẫn còn chút nghi ngại: “Vạn nhất Tương Ly thực sự là Tương Ly của tám trăm năm thì ?”
Chân mày Hội trưởng Khúc Lâm khẽ động.
Thấy , Ngụy Cửu thúc xuống đối diện ông, bồi thêm: “Hơn nữa, chính Hội trưởng cũng từng , theo sổ tay ghi chép của các đời hội trưởng để , tám trăm năm Hiệp hội Huyền môn chúng thương vong vô chính là do Tương Ly gây . Nếu Tương Ly thực sự là của tám trăm năm , liệu cô thật lòng giúp chúng ? Liệu vết xe đổ của tám trăm năm ?”
Những ngón tay của Hội trưởng Khúc Lâm gõ nhẹ từng nhịp lên tách . Một lúc lâu , ông ngẩng đầu lên, chằm chằm mắt Ngụy Cửu thúc, khẽ: “Vì , Lão Cửu, ông giúp một việc, chúng cần chuẩn một đường lùi.”
Ngụy Cửu thúc lập tức đáp: “Hội trưởng thế nào?”
Hội trưởng Khúc Lâm : “Chuyện sắp xếp, ông đây.”
Ông xích gần, đặt tách xuống, nhỏ tai Ngụy Cửu thúc một vài lời bí mật.