Đại Khuê Tú Xuyên Qua Làm Ruộng Nuôi Con - Chương 555
Cập nhật lúc: 2025-08-17 23:09:46
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Uw8rOeVOM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phùng Phương Phương và Quý Mẫu Đan tuy đều đồng ý nhưng lên tiếng hai họ cũng đành gì thêm nữa.
Phùng Phương Phương trực tiếp dậy: “Một tháng nhiều tiền như cũng sợ ăn no mà chết!”
Nói xong liền về luôn, Quý Mẫu Đan cũng về theo, còn vọng tiếng cô với Phùng Phương Phương: “Mấy đứa con trai con dâu cũng bằng một đứa con gái rượu của , thấy tới chỗ con gái rượu mà sống, chỉ về bào của con trai con dâu thôi, từng thấy ai như !”
Lời và thái độ của hai họ khiến Quý tức chịu nổi, liền lườm hai đứa con trai: “Kiến Quốc Kiến Nghiệp, hai đứa để vợ như ?”
“Mẹ, nếu chuyện gì thì mau cùng Kiến Văn về .” Quý Kiến Quốc dậy .
Quý Kiến Nghiệp cũng ở lâu, trở nên đổi khiến thấy vô cùng lạ lẫm, khác so với .
Hai em họ về, chỉ còn Quý Kiến Quân và Quý Kiến Văn, Quý Kiến Quân cũng về, vợ ba ngày nay thèm để ý tới .
“Kiến Quân, con cứ thế mà về ?” Mẹ Quý đứa con thứ ba giờ vẫn vô cùng hiếu thuận với vẻ mặt thể tin .
Quý Kiến Quân nhíu mày, : “Mẹ vẫn còn chuyện gì ?”
“Vợ con chuyện với như con cũng quản nó ? Con , giờ nó lên đầu lên cổ đây !” Mẹ Quý nghiến răng nghiến lợi .
“Mẹ, đừng gây chuyện nữa, đang chê nhà đủ loạn ?” Quý Kiến Văn sầm mặt .
“Kiến Văn, loạn gì chứ, giờ trong lòng thấy khó chịu, Tô Đan Hồng cô bất hiếu, mấy câu ?” Mẹ Quý .
“Con thấy thấy chị dâu ba dễ bắt nạt, ban nãy chị dâu cả với chị dâu hai đối xử với như mà con thấy gì .” Quý Kiến Văn khoát tay: “Mẹ cứ ở nhà , con lên núi đây, núi đồ ăn lát nữa con đem xuống cho , ngày mai xe về.”
Sau đó theo ba của mất.
Đồng thời cũng cập nhật tình hình hai cha con Vân Đại Hải cho ba của .
Chuyện cho Quý Kiến Quốc và Quý Kiến Nghiệp, nhưng nhất định cho ba của , nếu những lời kể mà cãi thì .
Quý Kiến Quân xong thì hờ hững, : “Bà cho tiền ai thì cho, còn về nhà bên nếu chuyện gì thì đừng đưa bà về, bà thích sống ở bên ngoài thì cứ thể bà sống như thế, tóm là chẳng khiến bà đói .”
Nói xong liền về.
Quý Kiến Văn cũng thở dài một , thể khiến cho một như ba của tức đến mức những lời như , của quả thực bản lĩnh nhỏ.
Anh lên núi thăm cha, Quý đương nhiên cam tâm ở nhà , tới xem tòa kí túc xá bốn tầng của con trai thứ ba, cực kì hài lòng.
Không chỉ xem tòa kí túc xá bốn tầng , còn xem cả trại ngựa nữa, hiện tại trại ngựa trong giai đoạn hình thành, nề nếp lắm .
Trại ngựa là do ông Trương đích về thiết kế, còn vẽ cả bản vẽ, đưa nhiều ý kiến quý báu, tuy tiêu tốn khá nhiều tiền nhưng thể Quý Kiến Quân cực kì hài lòng.
Mẹ Quý tới xem càng thêm hài lòng.
Lúc cũng xuống chân núi, hơn nữa cũng lâu gặp lão chồng già nên thẳng vườn trái cây một.
Còn về Quý Kiến Quân về nhà bắt đầu giúp vợ một tay, Tô Đan Hồng đang bận rộn bánh a giao, hôm nay Quý đến cô cũng chẳng buồn qua bên đó, ở nhà việc của .
Thấy về cũng chỉ liếc một cái vẫn thèm lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-khue-tu-xuyen-qua-lam-ruong-nuoi-con/chuong-555.html.]
Đây là chiến tranh lạnh dài nhất từ đến giờ của bọn họ, cô cực kì ghét chồng , đặc biệt là ngữ khí dương dương tự đắc khi chuyện với cô.
Cảm xúc đây thể xuất hiện, nhưng đến thời đại lâu như , cô dường như quên hết những quy tắc của kiếp .
Với suy nghĩ kiếp của cô cho dù Quý đối xử với cô như thế nào, cô đều ngoan ngoãn theo, cho dù là trong lòng vui vẻ chăng nữa thì chữ hiếu to hơn trời, một chữ hiếu cũng đủ để đè c.h.ế.t cô.
kiếp thời đại đổi.
Thay đổi vì hiếu thuận, mà là nếu như trưởng bối hiền lành bụng thì cô thể từ chối hiếu thuận!
Hơn nữa nhiều năm nay, cô tự cho rằng gì sơ xuất với chồng , bà dựa cái gì mà thể đối xử với cô như ?
Tô Đan Hồng càng nghĩ càng bực , mấy ngày mặc cho Quý Kiến Quân dỗ dành như thế nào, cô cũng chẳng thèm câu nào với .
Mỗi ngày việc của đó ăn cơm, ngủ nghỉ, đến buổi tối cô cũng ngủ chung với Quý Kiến Quân, cô lên lầu hai ngủ trong phòng ngủ của con trai, khóa trái cửa nên Quý Kiến Quân thể .
“Vợ ơi, chúng đừng vì chuyện của mà giận dỗi nữa, giờ chuyện cũng giải quyết xong , đến cả hai mỗi cũng bỏ năm mươi đồng, cũng coi như là góp cho bốn trăm đồng, đủ sống .” Quý Kiến Quân dè dặt .
Tô Đan Hồng cũng chẳng thèm để ý.
Chỉ điều mấy ngày nay cơ thể cô mệt mỏi, cô thậm chí đến việc ngủ như thế nào cũng , cô lờ mờ nhớ hình như lúc đó cô đang ăn cơm, tim bỗng nhiên co thắt một cái đó bất tỉnh nhân sự.
Đợi khi cô tỉnh , thấy đôi mắt đỏ ngầu của Quý Kiến Quân khiến cô ngẩn .
“Vợ ơi!” Quý Kiến Quân vui mừng khôn xiết, nhưng dám chạm cô, vội vàng chạy ngoài, nhanh đó .
Tô Đan Hồng cũng chú ý đến nơi nhà cô, thấy về thì nhíu mày hỏi: “Đây là ?”
“Đây là bệnh viện, vợ ơi em đừng sợ, nhanh thôi chúng sẽ về nhà.” Quý Kiến Quân vội vàng trả lời.
“Đang yên đang lành đưa em đến bệnh viện gì?” Tô Đan Hồng hỏi.
“Không chuyện gì, chỉ là tới kiểm tra sức khỏe, chúng cũng kiểm tra sức khỏe kĩ càng.” Quý Kiến Quân vội vàng .
“Anh mấy hôm tắm , mùi .” Tô Đan Hồng ghét bỏ : “Còn râu ria đầy mặt nữa!”
“Còn chê chồng cô nữa, là cô hôn mê mấy hôm .” Lúc một cô y tá trẻ .
“ hôn mê mấy ngày trời?” Tô Đan Hồng kinh ngạc hỏi.
“ , đến hôm nay là tròn ba ngày , tất cả đều bình thường nhưng cô hôn mê ba ngày.” Y tá giải thích: “Được , chủ nhiệm cô tỉnh là , thể về nhà.”
Vừa giúp cô rút kim truyền.
Tô Đan Hồng Quý Kiến Quân, Quý Kiến Quân cũng mất tự nhiên : “Anh đưa em về nhà tắm .”
“Vâng.” Vậy là Tô Đan Hồng Quý Kiến Quân bọc như bánh chưng lúc xuất viện, đó mới chỗ là thành phố Đại Học, bệnh viện huyện.
“Có đói , em lên xe mua cho em chút đồ ăn.” Quý Kiến Quân ôm cô lên xe .
“Dạ.” Tô Đan Hồng gật đầu, quả thực là đói bụng.
Quý Kiến Quân vội vàng mua bánh mì và sữa, Tô Đan Hồng cũng đói ngấu, ăn hết ba cái bánh mì và một hộp sữa mới coi như hòm hòm, chỗ còn thừa để Quý Kiến Quân ăn hết đó lái xe về nhà.