Đại Đào Sát Chốn Hậu Cung - Chương 20
Cập nhật lúc: 2025-12-23 19:47:23
Lượt xem: 1,435
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Là phát hiện, lén đào ?
Người đó sẽ tố giác ư?
Hay lấy thứ nhược điểm uy h.i.ế.p ?
Trong khoảnh khắc, vô ý nghĩ bi quan tràn ngập trong đầu.
Ta bệt xuống đất, chỉ cảm thấy còn chút sức lực.
Ngay lúc , chợt cảm thấy má chút ngứa ngáy.
Ban đầu chỉ là cảm giác ngứa nhẹ.
nhanh, liền khống chế .
Tựa như vô con trùng nhỏ xíu đang rung xúc tu, chui thẳng trong thịt.
Ta chỉ thấy má ngứa tê, kìm đưa tay cào mạnh.
càng cào, cơn ngứa quái dị càng chui sâu tận xương tủy.
Trong khoảnh khắc, quên mất cái c.h.ế.t của quý phi và nửa mảnh da mặt biến mất kỳ quái , trong đầu chỉ còn cơn ngứa điên cuồng.
Móng tay thon dài cào xé làn da mềm mại, trong kẽ tay nhét đầy những mảnh thịt vụn lẫn máu.
Mùi tanh m.á.u cùng thứ mùi thối lạ xộc thẳng mũi, nhưng thế nào cũng dừng .
Trong đầu chỉ còn một ý niệm — Ngứa, ngứa, vẫn là quá ngứa…
Cho đến khi một con trùng đen sì rơi từ giữa các ngón tay .
Ta cúi đầu xuống, mới phát hiện mặt đất, ngoài những mảnh thịt cào rơi , còn chi chít những con trùng đen to bằng hạt mè.
Hàn ý rợn thấm thẳng tận xương.
Trong khoảnh khắc nhanh như chớp, lao thẳng tẩm điện.
Chộp lấy chiếc gương đồng bàn trang điểm, điên cuồng áp cả khuôn mặt sát gương.
— Quả nhiên.
Khi thấy trong gương gương mặt trắng trẻo xinh , rạng rỡ , chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
Ngay khoảnh khắc đó, nhớ câu mà tiểu cung nữ thuật , lời Hoàng tiệp dư gào lên khi tự vẫn —
“Không kịp nữa ! Không c.h.ế.t ngay thì kịp nữa!”
Không kịp nữa …
Ta do dự nữa, chộp lấy cây trâm vàng bên cạnh, hung hăng đ.â.m thẳng cổ họng !
Máu tươi b.ắ.n tung tóe, trong cơn đau dữ dội, ý thức của dần dần tan biến.
4
“Thẩm tài nhân, Thẩm tài nhân?
“Quý phi nương nương của chúng lời mời, thỉnh tới Chiêu Dương điện chơi một lát.”
Đại cung nữ Ngân Châu bên cạnh quý phi, thần sắc kiêu căng .
Thấy ngẩn nhúc nhích, nàng phần mất kiên nhẫn:
“Người mau khởi hành , đừng để quý phi nương nương đợi lâu.
“Nô tỳ phụng mệnh nương nương, còn qua Hoàng tiệp dư bên một chuyến.
“Không thể chờ quá lâu .”
Thái độ nàng hờ hững, rõ ràng chẳng coi một kẻ địa vị thấp, sủng ái như gì.
lúc , hề cảm thấy tức giận.
Chỉ cảm thấy sợ hãi.
Bởi vì, đây là thứ ba thấy câu .
Lần đầu tiên, ngoan ngoãn theo Ngân Châu tới Chiêu Dương điện.
Khi trong lòng thấp thỏm bất an, vì quý phi triệu kiến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-dao-sat-chon-hau-cung/chuong-20.html.]
Trước khi điện, mắt bỗng hiện lên một hàng thiên thư:
【G.i.ế.c c.h.ế.t quý phi, lột lấy nửa mặt bên của nàng!】
Ta giật kinh hãi, dám hé răng.
Vào Chiêu Dương điện, quy củ hành lễ thỉnh an.
Đợi lâu, vẫn thấy quý phi cho dậy.
Ta lén ngẩng đầu liếc một cái, phát hiện thể quý phi cứng đờ, nhúc nhích.
Ta lấy hết can đảm lên, bước về phía nàng.
Đến gần mới phát hiện, Quý phi sớm tắt thở.
Toàn nàng cứng ngắc tái nhợt, đôi mắt trợn tròn, trừng trừng về phía .
Một bộ dáng c.h.ế.t nhắm mắt.
Ta sợ đến mức liên tiếp lùi mấy bước.
Ngay lúc , thiên thư quen thuộc hiện , vẫn là câu y hệt —
【G.i.ế.c c.h.ế.t quý phi, lột lấy nửa mặt bên của nàng!】
Từ ngày nhập cung tham gia tuyển tú, trung thường xuyên xuất hiện những dòng thiên thư quỷ dị.
Nhờ sự chỉ dẫn của thiên thư, tránh vô tai họa.
Vì , dù những lời nó hoang đường vô căn cứ đến , vẫn cố lấy dũng khí, ngẩng đầu thẳng gương mặt của quý phi.
Nàng dung mạo tuyệt mỹ, vượt xa tất cả nữ t.ử từng gặp đây.
Da như mỡ đông, cổ tựa bọ cạp trắng.
Mày vẽ mà xanh, môi tô mà đỏ.
Hồng Trần Vô Định
Dung nhan rực rỡ chói mắt, tựa như thần phi tiên tử.
Ta bất giác đến ngây dại.
Đối diện dung mạo tuyệt mỹ như một bức họa hiếm , chần chừ hồi lâu, thể hạ thủ.
Ngay lúc còn do dự, một chấm đen nhỏ xíu bò từ hốc mắt của nàng.
Ta còn kịp rõ đó là thứ gì, thì vô côn trùng đen sì, dày đặc như thủy triều, từ mắt, tai, mũi, miệng nàng, cho đến từng lỗ chân lông nhỏ li ti thể, ồ ạt tràn .
Đàn trùng đen cuồn cuộn tràn đến, thậm chí còn kịp kêu lên một tiếng, dòng thủy triều nuốt chửng.
Chúng chui từ mắt, tai, mũi, miệng, cho đến từng lỗ chân lông thể .
“Xột xoạt… xột xoạt…”
Âm thanh cuối cùng , là tiếng vô chân côn trùng bò lổm ngổm trong cơ thể …
Lần thứ hai.
Ta dám chần chừ thêm nữa.
Vừa bước Chiêu Dương điện, liền lập tức tay, cắt lấy nửa mảnh da mặt của quý phi.
Những con hắc trùng đáng sợ còn xuất hiện nữa, thể vốn cứng đờ của quý phi, ầm một tiếng ngã xuống đất.
Ý thức gì, sắc mặt trắng bệch.
May mắn , quý phi sớm cho lui hết cung nhân, cho một chút thời gian thở dốc.
Ta cầm lấy nửa mảnh da mặt , vội vã về cung của .
Vừa mới chôn xong, của hoàng hậu tìm đến.
Ta nơm nớp lo sợ bước Trường Lạc cung.
Trong lòng sớm chuẩn tinh thần chỉ là hung thủ.
ngờ, thứ chờ đợi là thái độ mập mờ khó đoán của hoàng hậu, cùng tin tức Hoàng tiệp dư vì sợ tội mà tự vẫn.
Ta cho rằng, ít nhất cũng coi như tránh một kiếp.
Trở về cung, đang định xử lý triệt để thứ .