ĐẠI CA TRƯỜNG LÀ KẺ HAI MẶT - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-15 08:56:39
Lượt xem: 30
Khi đưa nước giúp em trai của bạn , đưa nhầm cho đại ca của trường.
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn để xoa đầu của , ngay hôm đó liền đăng lên “confession”.
Sau , đăng status than thở: "Thị lực chút vấn đề, bán với giá 80.000."
Một phút , điện thoại đồng thời nhận chuyển khoản từ cả đại ca trường lẫn em trai bạn …
Bạn leo cây trật chân, liền cử cổ vũ em trai cô sân bóng rổ.
"Số 11! Người trai nhất sân chính là em trai tớ!"
len lỏi đám đông sôi sục, liền thấy ngay .
Những đường chuyền mạnh mẽ, cú bật nhảy úp rổ khiến cả sân bùng nổ tiếng reo hò.
chụp ảnh gửi cho bạn xong, cũng hòa theo đám đông vỗ tay cổ vũ.
Có lẽ vì hò hét quá sung, nên mỗi ghi điểm, đều vô thức về phía .
"A a! Cậu đang sang đây!"
"Không là đấy chứ?!!!"
"!!!"
MMH
Đám fangirl bên cạnh la hét ch.ói tai, nhưng đến khi nghỉ giữa trận, chẳng ai dám lên đưa nước cả.
Vẫn là đây!
Dưới ánh mắt của hàng trăm , bước khỏi đám đông, về phía .
Cậu đang ở khu vực nghỉ ngơi, hai khuỷu tay chống lên đầu gối, mồ hôi lấm tấm làn da màu lúa mạch, từng giọt lăn dài theo nhịp thở phập phồng của l.ồ.ng n.g.ự.c.
Dừng !
Loại suy nghĩ vớ vẩn cần ném ngay!
Đây là em trai của bạn ! Nghĩ gì thế !
Khi đưa chai nước mặt, mới từ từ ngẩng đầu lên.
Có lẽ là do góc độ, đôi mắt ướt át dường như phủ một lớp sương mờ, khóe mắt thậm chí ửng đỏ.
Khóc gì chứ, sắp thắng đến nơi mà?
Không hiểu đưa tay lên, nhẹ nhàng nhặt bông quế nhỏ rơi đỉnh đầu .
Thứ mà đem xào lên chắc thơm lắm.
"Cố mà chơi , thắng thì mời ăn cơm." vỗ nhẹ lên vai .
Bên cạnh, một đồng đội đang uống nước liền ngước , ánh mắt đầy ngỡ ngàng.
" lâu... hai ..."
Khoan , " lâu "?!
nhận nhầm đấy chứ?
Vội lấy điện thoại nhắn tin hỏi bạn , kịp gửi thì hàng loạt tin nhắn tới.
"Em trai tớ sân mà? Cậu chụp ai ?"
"Đối thủ mang áo 11 tên là Hạ lâu, trùng với ký tự tắt áo của em tớ, đừng đưa nhầm nước!"
"Nghe tên đó nóng tính lắm, đ.á.n.h gãy hai cái xương sườn của đội bạn đấy. Tránh xa !"
Bỗng nhiên, xương sườn bên trái bắt đầu âm ỉ đau...
Ngẩng đầu tìm kiếm, cuối cùng cũng thấy Giang nghiêm trong đám đông— 11 áo trắng, đang cùng đồng đội trao đổi chiến thuật.
Không giống với làn da rám nắng săn chắc của Hạ lâu, Giang Nghiêm sở hữu nước da trắng lạnh, chẳng chút nào giống một chơi bóng rổ.
Hiện tại, đội của Giang Nghiêm đang dẫn tận 13 điểm, gần như còn cơ hội lật kèo.
còn đang ngẩn bảng điểm thì Hạ lâu chợt vỗ vai , : "Được, chờ đ.á.n.h xong."
Cậu dậy, cất chai nước mở túi.
Đồng đội của theo, miệng há hốc mà khép nổi.
Chờ đ.á.n.h xong?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-ca-truong-la-ke-hai-mat/1.html.]
Trong đầu lúc chỉ còn một chữ—Chạy!
Chạy ngay !
lao khỏi sân, phía liền vang lên tiếng reo hò dữ dội.
chỉ một phía mà thôi.
Đội của Hạ lâu chiến thắng áp đảo.
Vừa mới quân thất bại, đến ký túc xá thì nhận điện thoại của Giang Dao:
“Mộ vãn…”
“Dao Dao, hình như em trai thua .” cúi đầu giải thích.
Giang Dao cắt ngang:
“Tạm gác chuyện đó qua một bên , lên confession !”
Bức ảnh chụp ánh hoàng hôn, đúng khoảnh khắc Hạ Lâu ngước mắt , còn thì đang nhẹ nhàng nhặt bông quế đầu .
Dưới bài đăng hơn một trăm bình luận.
“Trời ơi, đây là Anh lâu !?”
“Lão đại, hóa lén lút ‘chó l.i.ế.m’!”
“U mê ! U mê thật sự!”
Giang Dao chống cái chân bó bột, đ.á.n.h giá từ xuống :
“Cậu dám lưng bọn tớ bí mật thoát ế !”
Trong đôi mắt đến chín phần ngốc nghếch của Giang Dao bỗng lóe lên một tia sáng thông minh hiếm hoi:
“Lấy cớ đưa nước cho em trai tớ, hóa là gặp khác đúng ?”
“Tuyệt đối chuyện đó.” giơ tay thề thốt.
điên ? còn giữ xương sườn của lắm!
Giang Dao khoanh tay n.g.ự.c, hất cằm lên:
“Thế cái là ?”
Hạ Lâu để bình luận bài đăng:
“Gửi một ảnh.”
Bình luận ngay lập tức đẩy lên đầu.
“ ngay là thật mà!”
“Nếu là giả thì confession bay màu từ lâu !”
“Mọi ơi, ăn dưa thịt đây!”
mà xương sườn bỗng nhiên đau nhói.
Định leo lên giường ngủ trốn cho qua chuyện thì điện thoại bật một yêu cầu kết bạn.
“Hạ Lâu gửi lời mời kết bạn.”
“Chị , bọn em thắng , vụ ăn cơm vẫn tính chứ?”
Cái … đúng là ‘đại ca học đường’ ? Sao trông khác xa với lời đồn thế !
Đang định xuống giường bàn bạc với Giang Dao thì cô gõ lên ván giường :
“Xuống mau, Giang Nghiêm mời chúng ăn đồ nướng.”
… chọn đồ nướng!
đến phòng y tế mượn một chiếc xe lăn, chút ngại ngùng đẩy Giang Dao con đường nhỏ trong trường.
Cô dùng túi vải che mặt, chỉ lập tức biến mất:
“Mộ vãn, đúng là giỏi thật đấy!”
sự thật chứng minh, hề giỏi.
Bị ánh mắt của đám bạn Giang Nghiêm thiêu đốt, chỉ thể im lặng cúi đầu ăn xiên nướng.