ĐẠI CA TRƯỜNG, ĐỪNG HÔN NỮA - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:46:39
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4frYGPq113

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi trưa, trong lớp học trống .

lôi quyển sổ , mặt cảm xúc bắt đầu kiểm điểm.

Kiểm điểm , nhiều đến phát chán .

Chỉ 5000 chữ thôi mà? Có gì ghê gớm .

tức tối lên trang giấy.

“Chu Mặc.”

ngẩng đầu lên, Cao Diễm tay xách hai túi lớn.

Đang chằm chằm, ánh mắt nóng bỏng đến mức khiến nổi da gà.

“Gì đấy?”

“Đây là đồ ăn, còn đây là t.h.u.ố.c.”

Hai túi đồ gần như chất đầy bàn .

Bao bì màu sắc rực rỡ, thoáng qua đủ loại.

Không phép thuật gì mà chỉ trong thời gian ngắn mua đầy đủ thế .

“Cao Diễm, ... ý gì đây?”

lưỡng lự, dám đưa tay nhận.

Sợ rằng những thứ sẽ trở thành khế ước bán của .

“Nhận .”

Giọng điệu của Cao Diễm vô cùng kiên quyết.

【Phải đây, vợ chịu nhận đồ của ?】

【vợ thương còn kiểm điểm. Là một đàn ông tuân thủ nam đức, giúp vợ mới .】

【Thật tỏ tình ở bên vợ, như thể bảo vệ vợ thật !】

bật dậy khỏi ghế.

Cao Diễm, bình tĩnh !

Thật tỏ tình cũng thể bảo vệ mà!

Cao Diễm vươn tay, thuận thế lấy bản kiểm điểm bàn .

MMH

“Cao Diễm, ?”

“Viết kiểm điểm.”

Giọng điệu của Cao Diễm bình thản.

giữ c.h.ặ.t bản kiểm điểm chịu buông tay.

“Không cần , tự !”

sức của Cao Diễm lớn quá, kéo .

Đành thôi, ăn tán gẫu với vài câu.

“Cao Diễm, là học sinh ngoan, chắc từng kiểm điểm bao giờ nhỉ?”

Động tác của Cao Diễm khựng : “Viết .”

ngạc nhiên nhướn mày.

“Đánh , hoài.”

À đúng , lải nhải lâu như .

suýt nữa quên mất những "thành tích huy hoàng" trong quá khứ của .

“Vậy đ.á.n.h ?”

“Không gì, thì đ.á.n.h thôi.”

Lý do thật hổ báo.

Bầu khí trong lớp đột nhiên lặng .

Chỉ còn tiếng nhai đồ ăn.

“Chu Mặc.”

“Ừm?”

thích .”

“Ừ.”

“... Hả?”

bật dậy, suýt nữa đổ bàn.

“Cậu ... Cao Diễm, !”

Mặt đỏ bừng, lắp bắp nửa ngày cũng nổi câu nào.

mà, chúng đều là con trai mà...”

lấy mũ trùm kín đầu, mong rằng như sẽ thấy tiếng gào thét ầm ĩ trong lòng của Cao Diễm.

【Hu hu hu nhưng thực sự thích vợ.】

【Mình thích con trai, chỉ thích vợ thôi!】

【Trên mạng rõ ràng đ.á.n.h trực diện là đáp án tiêu chuẩn mà, vợ vui?】

sắp từ chối ?.】

Bầu khí quỷ dị tràn ngập sự ngượng ngùng.

“Cái đó...”

nuốt nước bọt, định gì đó.

Bỗng nhiên, lòng bàn tay chợt lạnh.

Cao Diễm nhét tay một chiếc nhẫn trơn màu bạc.

“Tớ ép .”

Hai gò má của Cao Diễm nhuộm sắc đỏ rực rỡ, khẽ chạm chiếc nhẫn cùng kiểu tay .

Nếu đoán nhầm, đây là một đôi.

 “Đeo , tùy quyết định.”

nhất thời kích động, hồ đồ nhận lấy chiếc nhẫn của Cao Viêm.

Tất nhiên, điều nghĩa là chấp nhận chuyện yêu đương với .

Thực , lên kế hoạch rõ ràng về chuyện yêu đương từ lâu.

Trước tiên, cấp ba tuyệt đối thể yêu đương, tập trung việc học.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dai-ca-truong-dung-hon-nua/chuong-4.html.]

Theo kế hoạch của , sẽ một trường đại học khá .

Sau đó, nhờ ngoại hình ưa , tính cách hài hước thú vị cùng trí tuệ uyên bác của , sẽ thành công cưa đổ một cô nàng ngọt ngào, tận hưởng một mối tình lãng mạn, trở thành câu chuyện truyền kỳ trong trường.

kể từ khi Cao Viêm xuất hiện, tất cả thứ đều bắt đầu chệch khỏi quỹ đạo ban đầu.

bứt tóc đầy phiền muộn, hiểu rốt cuộc là sai ở .

Rõ ràng thích mấy cô nàng dễ thương cơ mà?

thích Cao Viêm ? Hình như thích.

cũng chẳng ghét.

Nhìn chiếc nhẫn đeo cổ, thở dài.

Thôi kệ, cứ để phận đưa đẩy .

“Đại ca, chính là thằng .”

“Không sai, chính là nó đang hẹn hò với đại mỹ nhân Triệu.”

Bất thình lình mặt chọc một cái, đau đến hít ngược một lạnh.

C.h.ế.t tiệt, hôm nay rốt cuộc đắc tội với vị thần nào ?

“Này, tao ?”

“Mày chính là cái thằng đang cặp kè với hoa khôi trường đúng ? Không của tao ?”

nhíu mày c.h.ặ.t hơn.

Mấy tên , chút ấn tượng.

Trước đây, khi Triệu Vân Tĩnh học trao đổi ở trường khác, cô từng một đám côn đồ chặn đường.

Tên cầm đầu cứ khăng khăng nhận cô là “bạn gái” của .

Dựa danh tiếng mà bọn chúng thu ít tiền bảo kê ở khu vực .

vì tuổi vẫn còn nhỏ, cùng lắm chỉ tống đồn cảnh sát vài ngày thả .

Mấy kẻ chỉ đến “nghĩa khí ”, tạm thời luật pháp chẳng chúng.

“Ông mày đang chuyện với mày đó, mày điếc ?”

cúi đầu, lặng lẽ lấy hết tiền trong cặp đưa cho bọn chúng.

“Chỉ từng .”

Nếu hôm nay thương, thì kiểu gì cũng đ.á.n.h ba trăm hiệp với chúng nó.

Tiện thể đòi công bằng cho Triệu Vân Tĩnh.

“Mày đang lấy từng tiền sỉ nhục tao đấy ?”

Một lực mạnh ập đến, thằng tóc vàng mặt túm lấy cổ áo .

Mùi khói t.h.u.ố.c hòa lẫn với mùi rượu sộc mũi khiến suýt nữa thì ói tại chỗ.

“Hết, tiền.”

nghiến răng bật hai chữ.

Làm thằng đàn ông, thua gì thì thua, nhưng khí thế thì thể thua .

“Ha! Đồ yếu nhớt mà cũng dám lên mặt với bọn tao ?”

“Ngoan ngoãn móc sạch tiền , tao còn tha cho mày một con đường sống.”

Trong con hẻm nhỏ, tiếng cợt và chế nhạo vang lên dứt.

“Tao .”

“Hết. Tiền.”

nhổ một bãi nước bọt mặt thằng côn đồ.

“Mày mà cũng dám nhận Triệu Vân Tĩnh là của mày ?”

“Mơ giữa ban ngày nhiều quá đấy.”

“Mẹ kiếp! Mày chán sống hả?”

giơ tay, theo phản xạ ôm lấy đầu.

“Này, đại ca, cái nhẫn dây chuyền của nó trông cũng khá đấy.”

“Không !”

Nhận ý đồ của bọn chúng, lập tức trợn tròn mắt, sức phản kháng.

“Có những thứ, các thể lấy.”

những thứ...”

“Các thể chạm !”

“Không thể chạm ? Hôm nay ông đây sẽ dạy cho mày thế nào là cuộc sống!”

Bốp!

Một cú đ.ấ.m nặng nề giáng xuống, m.á.u nóng chảy miệng, mùi tanh tưởi nồng nặc.

nhét c.h.ặ.t chiếc nhẫn túi, hung hăng phun một ngụm m.á.u.

“Khốn kiếp, tao còn tưởng mày lợi hại lắm cơ.”

“Đến đây nào!”

Bàn tay của tên côn đồ vung lên, còn cách mặt vài centimet thì bất ngờ một bàn tay rắn chắc siết c.h.ặ.t.

Gương mặt lạnh lùng đầy sát khí của Cao Viêm lúc trông đặc biệt đáng sợ.

"Cao Viêm!"

mừng rỡ gọi tên , nhưng đôi chân lập tức mềm nhũn.

Cao Viêm , đến muộn một chút nữa là vợ đ.á.n.h cho tàn tạ đấy!

Cao Viêm đáp, chỉ bảo tránh xa.

thu xổm trong góc tường, nhẹ nhàng hạ gục đám côn đồ.

Gần như là đ.á.n.h cho bọn chúng ôm đầu bỏ chạy.

"Lần , đừng để tao thấy chúng mày nữa."

"Nếu , gặp một đ.á.n.h một ."

"Nhớ kỹ, tao là Cao Viêm."

"Chu Mặc, là tao che chở."

"Cút!"

 

Loading...