Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng - Chương 314: Giành giật mối làm ăn đến tận cửa hàng
Cập nhật lúc: 2026-03-31 16:50:37
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Tăng gia đưa tới một xe d.ư.ợ.c liệu cùng một gã sai vặt lanh lợi nhưng kém phần trầm , Lãng Cửu Xuyên mới chỉ điểm cho Phục Kỳ giấy mới xong. Nàng lật xem xe d.ư.ợ.c liệu một chút cũng khách sáo mà giữ .
Lãng Cửu Xuyên kê một đơn t.h.u.ố.c Quyết Minh Hoàn, lấy bộ d.ư.ợ.c liệu hiện của Vạn Sự Phô để phối. Vị nào trong cửa hàng , gã sai vặt tên Phi Tùng liền chạy về Tăng gia mang tới cho đủ bộ, đó theo lời dặn của nàng mà phụ giúp bào chế.
Trong lúc đó, Lãng Cửu Xuyên cầm la bàn vòng quanh bộ gian nhà một lượt, ghi nhớ kỹ càng các phương vị. Nàng định bố trí một trận pháp phong thủy Ngũ Hành, khiến phong thủy của nơi đạt mức Ngũ Hành tương sinh, lợi cho việc dưỡng sinh.
Ở hậu viện, nàng tìm một căn phòng để bày Ngũ Hành Tụ Linh Trận, ngày thường nơi thuận tiện cho việc vẽ bùa, đả tọa và ngộ đạo. Còn nhã gian ở nội đường phía cửa hàng, nàng cũng bố trí một phen, tiện cho việc tiếp đón khách khứa tới cửa.
Có phong thủy gia trì, những nơi đều sẽ tụ tập nhiều linh khí hơn bên ngoài một chút, nhưng nếu so với việc tu hành trong rừng sâu núi thẳm thì vẫn còn kém xa.
Rừng sâu núi thẳm bao la vạn vật, sinh khí và linh khí của cỏ cây hoa lá vượt xa chốn thị thành đông đúc. Nếu nàng tu tập ở nơi đó, khẳng định sẽ hấp thu càng nhiều linh khí hơn. Nghĩ đến đây, cũng con hổ xui xẻo Tương Xế dạo thế nào ?
Lãng Cửu Xuyên cũng chỉ thoáng nghĩ ngợi một chút thôi, hề ý định tìm hiểu xem con hổ xui xẻo . Lúc , nàng đang trải giấy và màu vẽ , họa một bức tranh thủy mặc sơn thủy.
Kiến Lan hầu hạ ở một bên, thấy Tống nương t.ử bước tới liền vội đưa ngón trỏ lên môi "suỵt" một tiếng, hiệu quấy rầy.
Tống nương t.ử bưng một chiếc khay, bên đặt một bát đồ ngọt là canh trứng hầm sữa bò, cùng với một bình lưu ly pha hoa cúc, kỷ t.ử và mạch môn. Đây là đồ uống bà cố ý chuẩn riêng cho Lãng Cửu Xuyên.
Bà đặt khay lên chiếc bàn bên cạnh, kiễng chân xa xa về phía bức tranh, mặt lộ vẻ kinh ngạc và cảm thán.
Lãng Cửu Xuyên đặt b.út vẽ xuống, mỉm : "Bà xem thì cứ bước tới mà xem, cần xa như ."
Thấy nàng ngừng b.út, Tống nương t.ử lập tức rót một chén hoa. Đợi nàng dùng khăn lau tay xong mới đưa tới, : "Ta chỉ sợ phiền lúc cô nương đang vẽ."
"Cũng chỉ là một bức tranh thôi mà." Lãng Cửu Xuyên nhận lấy chén nhấp một ngụm, ánh mắt hướng về phía chiếc bàn: "Bà món gì ngon thế? Ta ngửi thấy mùi ngọt ."
"Là canh trứng hầm sữa bò. Hôm nay thấy bán sữa bò tươi mới vắt, liền mua một ít." Tống nương t.ử nàng hảo ngọt nên thêm: "Ta cho thêm nhiều đường tuyết tùng, cô nương nếm thử xem."
Hai mắt Lãng Cửu Xuyên sáng rực lên, lập tức bước tới mở nắp bát. Quả nhiên, hương sữa hòa quyện với vị ngọt tỏa ngào ngạt, xen lẫn chút hương hạnh nhân thoang thoảng. Nàng dùng thìa nếm thử một miếng, vị canh trứng mềm mịn tan ngay trong miệng, trôi tuột xuống cổ họng khiến nàng híp mắt vì sung sướng.
Ngọt quá, thật ngon!
Tống nương t.ử thấy nàng thích cũng mỉm . Nhớ bức tranh Lãng Cửu Xuyên vẽ lúc nãy, bà bước lên , tò mò thử, nhịn thốt lên tiếng tán thưởng.
Bà xuất là một tú nương, đ.á.n.h giá một bức tranh dĩ nhiên thể sâu sắc như các bậc đại gia thi họa, nhưng cơ bản thì vẫn . Bức tranh thủy mặc , thoạt chỉ là vài nét b.út chấm phá đơn sơ, nhưng cách phối màu vô cùng xảo diệu. Theo góc cá nhân của bà, bức tranh cực kỳ linh khí, khiến xem cảm giác như đang lạc bước khung cảnh thực sự.
Mặc dù phong cảnh tranh rõ ràng chỉ là sông núi non nước đỗi bình thường, nhưng ngắm mang đến cảm giác vô cùng thư thái.
Kiến Lan cũng cảm thấy bức tranh tràn đầy linh khí. Dù nét vẽ lẽ sánh bằng những vị đại sư danh tiếng lẫy lừng, nhưng khiến cả thể xác lẫn tinh thần đều lâng lâng sảng khoái. Nàng nhớ Lãng Cửu Xuyên vốn kiểu tiểu thư khuê các rảnh rỗi sinh nông nổi vẽ tranh tiêu khiển, bèn tò mò hỏi: "Cô nương, bức tranh liệu danh xưng gì ?"
"Nhìn ?" Lãng Cửu Xuyên ăn sạch bát canh trứng, đáp: "Đây là tranh thủy mặc Ngũ Hành. Dùng vạn vật Ngũ Hành để vẽ trong tranh, vận hành theo đạo Ngũ Hành. Nếu treo ở vị trí thích hợp, thể dùng để bố trí phong thủy linh trận. Các bức tranh cảm thấy thư thái, là bởi vì sự tương sinh của Ngũ Hành tạo linh khí, giúp tinh thần nhẹ nhàng, vui vẻ."
Tống nương t.ử cảm thán: "Bức tranh mà thêu thành tác phẩm, chẳng sẽ là bảo vật lưu truyền mãi suy tàn ?"
" là đạo lý , nhưng thông thường, thêu một bức tranh thủy mặc Ngũ Hành sẽ tiêu hao tinh thần lực cực kỳ khủng khiếp, là vắt kiệt tâm can cũng ngoa. Việc đặc biệt hao tổn tâm huyết, cũng giống như những bậc thầy chạm ngọc . Tác phẩm của họ sở dĩ linh hồn, là do điêu khắc trút trọn tâm huyết cả đời đó." Lãng Cửu Xuyên trầm giọng: "Nếu ở thời kỳ đỉnh cao của bà, bà thêu loại tranh thủy mặc Ngũ Hành sẽ chẳng cản. hiện tại thì tuyệt đối . Thân thể bà gánh vác nổi loại công việc hao tổn trầm trọng đến tinh huyết và tâm trí như ."
Tống nương t.ử vội đáp: "Ngài quá lo . Những tác phẩm đây của đa phần vẫn còn vương nặng tính thợ, duy chỉ bức tượng Quan Âm là..." Nhớ những chuyện đau lòng trong quá khứ, bà lắc đầu thở dài: "Hiện tại chỉ mong ngóng cho Điệp Nhi sống yên , khỏe mạnh, nào dám mơ ước cao xa gì nữa."
Bà khiêm tốn thôi, nhưng Lãng Cửu Xuyên cho là đúng.
Một tác phẩm nặng tính thợ , để thưởng thức đưa đ.á.n.h giá mới khách quan. Cơ mà Tống nương t.ử nhắc tới tượng Quan Âm, Lãng Cửu Xuyên chợt nhớ đến Trấn Bắc hầu Tạ Chấn Minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuu-co-nuong-mang-mot-than-phan-cot-tinh-tinh-ngong-cuong/chuong-314-gianh-giat-moi-lam-an-den-tan-cua-hang.html.]
Tháng Hai trôi qua quá nửa , hẳn là cũng bắt tay chuẩn cho việc hồi kinh nhỉ?
Khóe môi Lãng Cửu Xuyên khẽ nhếch lên.
Kiến Lan và Tống nương t.ử cảm nhận sự đổi trong khí tràng của Lãng Cửu Xuyên, bất giác đưa mắt . Cả hai đều dám lên tiếng, chẳng hiểu bỗng nhiên cảm giác ớn lạnh sống lưng.
"Chủ nhân." Phục Kỳ bước hậu viện, sắc mặt chút khó coi.
Lãng Cửu Xuyên tò mò hỏi: "Chuyện gì khó ngươi mà bày bộ mặt thế?"
"Có kẻ cướp mối ăn của chúng ."
Lãng Cửu Xuyên trợn tròn mắt. Cái gì? Nàng nhầm đấy chứ? Lại kẻ dám giành giật mối ăn của nhà nàng ?
"Kẻ nào?" Nàng ném phịch cây b.út lông cầm lên ống rửa b.út, lạnh lùng hỏi: "Là cái tên mù mắt nào?"
"Hắn đang ở ngay ngoài tiệm phía ."
Lãng Cửu Xuyên sải bước nhanh ngoài. Giành mối ăn mà dám ngang nhiên chạy đến tận cửa tiệm của nàng, tên kiêu ngạo quá đà đấy!
Tống nương t.ử nhíu mày lo lắng, sang Kiến Lan vẫn đang bình thản dọn dẹp đồ đạc, nhịn hỏi: "Kiến Lan cô nương, ngươi thấy lo ?"
"Lo lắng cái gì cơ?" Kiến Lan chớp chớp mắt, thản nhiên đáp: "Lo lắng cái tên cướp mối ăn cô nương nhà chúng vả mặt cho sưng vù hả?"
Tống nương t.ử: "!"
Lời vẻ hợp lý. Một lợi hại như Cửu cô nương, chắc chắn sẽ bao giờ để kẻ khác bắt nạt.
Lãng Cửu Xuyên bước tới cánh cửa nối liền giữa hậu đường và cửa tiệm. Nàng lập tức thấy một giọng đang hạch sách, giẫm đạp lên thanh danh cửa hàng nhà bằng những lời lẽ châm chọc.
"Ngươi cái cửa tiệm xem, chỗ nào giống một cửa tiệm đàng hoàng t.ử tế? Bày mấy cái tủ t.h.u.ố.c, rốt cuộc là định hành nghề y là trừ tà bắt quỷ? Nhìn qua chẳng chút đáng tin cậy nào! Nói cái gì mà Vạn Sự Phô, giải quyết vạn sự, mánh lới l.ừ.a đ.ả.o liếc qua thấy sặc mùi dối trá. Ta thì khác, bổn đạo xuất từ phái Mao Sơn chính tông, bắt quỷ trừ tà thứ đều tinh thông. À đúng , bổn đạo còn gia nhập cả Huyền tộc nữa đấy. Phong gia, ngươi chứ? Cứ tùy tiện hỏi thăm xem, Nhất Sách đạo nhân ở Phong gia cũng là danh tiếng."
"Thế nhưng thưa đạo trưởng, phu nhân nhà nhất định bắt ..."
"Nhìn ngươi vương theo âm khí, chắc chắn phu nhân nhà ngươi con quỷ sát quấn lấy cho hồ đồ ? Ngươi cứ dẫn về phủ xem thử. Bổn đạo trưởng tay, yêu ma quỷ quái nào cũng chỗ để trốn. Ngươi tội tình gì để chủ nhân nhà ngươi lãng phí vàng thật bạc trắng ở cái chốn ?"
Lãng Cửu Xuyên đến đây thì tức đến bật . Nàng vén rèm bước vọt ngoài, khẩy : "Bổn cô nương cũng đang kiến thức một phen đây. Kẻ nào của cái Huyền tộc nào mà hổ đến mức chạy tới tận cửa tiệm nhà để cướp mối ăn thế ?"
Thư Sách