Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng - Chương 133: Nữ tử này thật kiêu ngạo!

Cập nhật lúc: 2026-03-25 17:09:53
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lãng Cửu Xuyên dùng một dải lụa bịt kín mắt bước khỏi viện của Âu Dư An, nhưng cho Kiến Lan sợ hãi đến mức mặt mày nhăn nhó, sầu não thôi. Cái bộ dạng ăn với trong phủ đây?

"Chỉ là mấy ngày tới thể tiếp xúc với ánh sáng thôi, gì đáng ngại. Ngươi đừng bày cái vẻ mặt đau khổ đó, vẫn thấy đấy." Nàng vẫn thể dùng thần thức để quan sát mà.

Kiến Lan gượng hai tiếng, ấp úng : "Chỉ sợ phu nhân bọn họ chấp nhận ."

Âu Lạc Trung một bên , mặt tràn đầy vẻ áy náy, vội hỏi: "Có cần mời Thái y đến bắt mạch, kê cho ngài vài thang t.h.u.ố.c uống mấy ngày ?"

"Bản vốn dĩ y thuật." Lãng Cửu Xuyên thốt lời xong chút ngẩn .

Nàng vẽ bùa, d.ư.ợ.c lý, y thuật, nàng nhiều thứ. thể chuyện sinh tự nhiên , cùng lắm chỉ là thiên phú hơn, khả năng ngộ đạo nhạy bén hơn bình thường một chút. tất cả những thứ , đều dẫn dắt bước cửa.

Vậy cái dẫn dắt đó là ai? Người đó hiện đang ở ?

Thư Sách

Mọi thấy thần sắc nàng đột nhiên đổi liên tục, dường như đang chìm đắm trong suy nghĩ, khỏi khó hiểu.

Tương Xế chằm chằm đám lôi vân bầu trời, bực bội : "Đừng suy nghĩ m.ô.n.g lung nữa, đám lôi vân cứ trôi lơ lửng mà chịu giáng xuống, nó định gì đây? Hay là định dồn một cú đ.á.n.h thật mạnh, cho ngươi c.h.ế.t thây?"

Lãng Cửu Xuyên quả nhiên bừng tỉnh, ngẩng đầu dùng thần thức về phía đám lôi vân dường như đang di chuyển theo bước chân của nàng, khựng một nhịp.

Một đám lôi vân khổng lồ, nhưng lôi kiếp chậm chạp chịu đ.á.n.h xuống. Nàng nghịch thiên cải mệnh, to gan lớn mật như thế, theo lý mà Thiên Đạo chắc chắn sẽ giáng đòn trừng phạt. Thế nhưng đạo sấm sét mãi rơi xuống, rốt cuộc là vì ?

Là đang đùa giỡn với nàng, giáng một đòn bất ngờ khiến nàng kịp trở tay?

Hay là tạo cảm giác lôi vân lơ lửng đỉnh đầu giống như một lưỡi d.a.o sắc bén treo lơ lửng, khiến nàng lo âu bồn chồn, khiến nàng phiền muộn, giống y như tâm trạng của Tương Xế lúc ?

Thần sắc Lãng Cửu Xuyên lạnh như băng, nhàn nhạt : "Là phúc thì họa, là họa thì thể tránh. Cái gì đến, sớm muộn gì cũng sẽ đến, quản nó nhiều như gì. Có bản lĩnh thì cứ đ.á.n.h c.h.ế.t , đ.á.n.h c.h.ế.t thì coi như thắng."

Cùng lắm thì nàng về địa phủ, tìm thời cơ sống một nữa.

Lôi vân: Nữ t.ử thật kiêu ngạo!

Nếu như thế, thì sẽ khách sáo nữa. Dù đây cũng là nghiệp quả ngươi đáng chịu.

Nhận lấy một đạo sấm sét của lão t.ử đây!

Lãng Cửu Xuyên rùng một cái, hình đột nhiên phóng v.út như một con báo săn mồi. Tốc độ nhanh đến mức Kiến Lan và những khác còn kịp phản ứng, nàng ở vị trí cách xa vài trượng.

Ngay đó, trung đột ngột vang lên một tiếng sấm nổ vang trời, một đạo lôi điện thẳng tắp giáng xuống nhắm thẳng nào đó.

Ầm.

Kinh thiên động địa.

Dân chúng ở Ô Kinh hoảng sợ, ngẩng đầu lên trời. Giữa mùa đông giá rét mà sấm sét nổ rền vang chỉ một , lẽ nào sắp đại tai ập đến?

sắc trời hôm nay, tuy quang đãng như ngày hè, nhưng cũng vẻ gì là sắp mưa. Đạo sấm sét giáng xuống thực sự quá đỗi kỳ lạ.

Mà tại Âu gia, vang lên mấy tiếng hét ch.ói tai thê t.h.ả.m.

Trước mắt Kiến Lan tối sầm , mềm nhũn ngã gục xuống.

Sắc mặt Âu Lạc Trung trắng bệch, trân trân bóng sấm sét đ.á.n.h trúng, nổ tung thành một đám khói đen đặc quánh. Trái tim ông như một bàn tay vô hình bóp nghẹt, co rút thành một cục.

Xong , phen thật sự xong đời . Âu gia và Lãng gia chắc chắn sẽ kết thành mối thù đội trời chung.

"Mau, mau..." Hai chân Âu Lạc Trung run lẩy bẩy, giục con trai bên cạnh: "Mau cứu , mời đại phu , nhỡ vẫn còn cứu thì ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuu-co-nuong-mang-mot-than-phan-cot-tinh-tinh-ngong-cuong/chuong-133-nu-tu-nay-that-kieu-ngao.html.]

Âu gia lão nhị cũng chung tình trạng, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, trong mắt ngập tràn sự hoảng loạn. Bị sét đ.á.n.h trúng chuẩn xác trượt một ly thế , liệu còn thể cứu ?

Còn Tương Xế thì ? Nó sét đ.á.n.h cho linh thức tê liệt, bộ dạng thê t.h.ả.m như sắp tan biến đến nơi. Ai thể cho nó , lập thiên địa khế ước là gánh vác chung nhân quả phản phệ, hứng chịu sét đ.á.n.h chung thế ?

nó thực sự lừa nhảy hố ?

Lãng Cửu Xuyên ngã gục mặt đất, thở hổn hển. Trong tay nàng vẫn nắm c.h.ặ.t tòa Kim Cang Tháp. Dư âm lôi ý còn sót tháp đang ngừng lưu chuyển, chớp lóe những tia lửa điện rẹt rẹt.

"Ngươi lấy nó từ lúc nào ?" Tương Xế vận dụng bộ nguyện lực, cố gắng gom góp linh thức của hội tụ . Khi thấy Kim Cang Tháp, nó liền sửng sốt.

Là ảo giác ? Luồng quỷ sát khí còn sót Kim Cang Tháp dường như tan biến, còn vẻ u ám đen kịt, tỏa thở khó chịu như nữa.

Nó nhảy vọt , định chồm hổm n.g.ự.c Lãng Cửu Xuyên để cho kỹ, liền nàng quát khẽ: "Đừng lộn xộn, gãy xương ."

Tương Xế vội vàng nhảy né sang một bên. Nhìn thấy sắc mặt nàng trắng bệch, tóc tai cháy khét dựng ngược lên, khói đen bốc lên nghi ngút, quần áo rách nát tả tơi như xơ mướp. Đây là đầu tiên nó thấy nàng chật vật và thê t.h.ả.m đến mức .

Thế gian quả nhiên cái lợi lộc nào tự nhiên mà .

Đây chính là ứng nghiệm với lời nàng từng ? Vì một đôi mắt, nàng nghịch thiên cải mệnh, cam tâm tình nguyện hứng chịu thiên phạt, cho dù lấy mạng đ.á.n.h đổi cũng tiếc.

Chỉ vì tái tạo thể, nàng dám liều mạng đến mức . Vậy thì việc tìm một hồn hai phách còn thiếu, tìm những chân tướng sống c.h.ế.t , nàng sẽ còn liều lĩnh đến mức nào nữa?

Tương Xế chợt nhớ câu của nàng với con tiểu Lệ quỷ : Không c.h.ế.t ngừng.

Lãng Cửu Xuyên Tương Xế đang suy nghĩ gì. Nàng chỉ chằm chằm Kim Cang Tháp, trả lời câu hỏi của nó: "Lôi kiếp là thứ mang thuộc tính chí dương chí cương (cương chính) và vô cùng bá đạo. Nếu đằng nào cũng chịu đựng một cú đ.á.n.h của nó, tại lợi dụng luôn cú đ.á.n.h ? Vừa mượn sức mạnh sấm sét bá đạo của nó để tẩy trừ sạch sẽ cái luồng quỷ sát u ám dơ bẩn bên trong tòa tháp , đỡ mất công tốn tâm tư dẫn lôi điện xuống nữa."

Nàng nở nụ , khóe miệng trào một vệt m.á.u tươi, nàng tiện tay lau : "Hơn nữa, bản nó vốn dĩ là Bảo Khí. Cho dù tháp tàn lưu quỷ sát chi lực, cũng khó mà che giấu uy lực vốn của nó. Vừa giúp cản bớt một phần uy lực của thiên phạt ngày hôm nay."

Ngươi xem, chẳng linh hồn của nàng vẫn sét đ.á.n.h bay khỏi thể xác đó ?

Tương Xế: "Ngươi tính toán kỹ càng bề từ ? Lại chẳng hề hé răng bàn bạc với một tiếng nào."

Cái đầu với tám trăm cái tâm nhãn , rốt cuộc là mà nuôi dưỡng ?

Lãng Cửu Xuyên thản nhiên đáp: "Chuyện cơ mật thì mới dễ thành công. Đây cũng là một bài học dạy cho ngươi , phàm là chuyện gì sự tin tưởng thì cũng đều giữ một phần cho riêng . Cho dù là khi đối mặt với , cũng đừng phó thác tất cả, cần chừa một đường lui, cũng coi như là tự tạo cho một lối thoát."

Tương Xế xong, hiểu cảm thấy chút giận dỗi, lạnh nhạt : "Không mười phần tin tưởng tuyệt đối, thì đồng đội dám yên tâm giao phó tấm lưng của cho ngươi? Cho dù chín phần tin tưởng, giữ một phần, thì đó cũng là một sự tính toán đề phòng . Trên thế gian , lẽ nào một ai khiến ngươi thể tin tưởng tuyệt đối ?"

"Ta cũng liệu nào đáng để như . Nếu , thì đó quả là sự may mắn của . Còn nữa, nếu từng một như phản bội, thì đó chính là sự bất hạnh của ." Lãng Cửu Xuyên cũng hề bực tức, chỉ dùng một giọng điệu lạnh lùng hỏi ngược : "Tương Xế, giữa ngươi và lẽ nào thực sự tồn tại sự tính toán đề phòng lẫn ? Chỉ mới quen một thời gian ngắn ngủi, nếu bảo là dành cho ngươi mười phần tin tưởng tuyệt đối, ngươi tin ?"

Tương Xế nghẹn họng. Lý lẽ thì đúng là như , nhưng cái sự tỉnh táo đến mức lạnh lùng lý trí khiến nó cảm thấy chút thoải mái.

"Đừng gần đây, bảo tỳ nữ của lấy một chiếc áo choàng lớn mang tới đây." Lãng Cửu Xuyên đột nhiên lên tiếng với Âu Phách đang từ xa chạy gần.

Âu Phách vốn dĩ tâm như tro tàn, đột nhiên thấy giọng , trong lòng liền mừng rỡ như điên. Thế mà c.h.ế.t!

Tương Xế thấy lời , liếc bộ dạng quần áo rách tươm nàng một cái, theo bản năng lao chắn mặt nàng. nhanh đó nó sực nhớ , bản chỉ là một luồng linh thức, chắn cái rắm gì chứ. Người thì vẫn thể thấu tuốt luốt cả thôi.

Hơn nữa, nàng dành cho mười phần tin tưởng tuyệt đối, dựa cái gì mà nhọc lòng suy nghĩ lo lắng cho nàng chứ?

Tương Xế hừ một tiếng, trực tiếp chui tọt linh đài, thèm thêm lời nào nữa.

Đây là đang hờn dỗi .

Lãng Cửu Xuyên chậm rãi chống tay dậy, cầm lấy Kim Cang Tháp, cũng thêm gì, chỉ là ánh mắt lộ vài phần sâu xa khó lường.

Những lời nàng ban nãy là b.ắ.n tên đích. Khoảnh khắc lôi kiếp giáng xuống, thần hồn của nàng chút hoảng hốt, trong đầu dường như lóe lên một vài đoạn ký ức mấy .

Đã từng kẻ phản bội nàng, hơn nữa còn là một vô cùng thiết!

Loading...