Nhiệm vụ phóng tên lửa kết thúc viên mãn, các liệu vận hành bình thường.
Là hàng vũ trụ, ai nấy đều vui mừng khôn xiết, chia sẻ niềm vui với gia đình.
Trì Diệu rảnh , việc đầu tiên là gọi cho Hứa Vãn Nịnh.
Điện thoại cô tắt máy.
Tưởng điện thoại cô hết pin, một lúc gọi. Gọi mấy , lòng càng lúc càng bất an.
Viện hàng bao chuyến bay ngày mai.
Trì Diệu chờ nổi đến ngày mai, lập tức mua chuyến bay gần nhất, nôn nóng gặp cô.
Khi về đến khu Điệp Vân, trời chập tối.
Trì Diệu đẩy cửa nhà, đặt vali ở lối , kịp đóng cửa, giày, sải bước về phía phòng Hứa Vãn Nịnh.
“Nịnh Nịnh…” sốt ruột gọi lớn.
Không bất kỳ hồi đáp nào.
Anh đẩy cửa phòng cô. Trên chiếc giường lớn chỉ còn nệm và ruột gối, chăn ga biến mất, sách bàn còn, mỹ phẩm bàn trang điểm cũng thấy.
Tay khẽ run, hít sâu một , đến tủ quần áo, mạnh tay kéo mở.
Chiếc tủ trống trơn chỉ còn hơn chục chiếc móc áo trắng. Quần áo của Hứa Vãn Nịnh mang hết.
Trì Diệu thể chấp nhận cú sốc bất ngờ . Anh dùng hai tay che mặt, ấn đôi mắt đỏ ửng, ngẩng đầu thở nặng nề.
Tim như đ.â.m một nhát, rỉ m.á.u, dốc lực kìm nén cơn đau ập đến.
Một lúc , buông tay, đóng cửa tủ.
Vừa lấy điện thoại, gọi cho Thẩm Huệ.
Ngồi xuống ghế sofa phòng khách, đầu dây bên bắt máy: “Alo, Trì Diệu , chúc mừng…”
Anh khàn giọng cắt ngang: “Thẩm Huệ, Hứa Vãn Nịnh ở ?”
“Cô ở nhà ?”
“Cô .” Trì Diệu cố giữ bình tĩnh.
“Đi ? Đi ?”
“Không . Tắt máy. Đồ đạc mang hết. Không tìm .”
“Tớ cũng cô , cô đến tìm tớ. Cậu đừng vội, tớ tìm cô ngay. Tìm sẽ báo .” Thẩm Huệ vội vã cúp máy.
Trì Diệu nắm điện thoại, đôi vai rộng như núi đè xuống. Anh chống khuỷu tay lên đùi, cúi đầu, nhắm mắt suy nghĩ.
Một lúc lâu , gọi cho Dung Thần.
Vừa bắt máy, Dung Thần : “A Diệu, khỏi tìm. Cô thể ở bên cả đời . Kết cục tớ thấu từ lâu. Dù tìm , cũng chỉ trải qua nỗi đau và nhục nhã bỏ rơi như năm năm .”
Lúc mà còn mỉa mai.
Trì Diệu cúp máy, ném điện thoại sang một bên, ngả . Ánh mắt bỗng lướt qua chìa khóa xe bàn ăn, chìa khóa dường như một tờ giấy.
Anh bật dậy, bước nhanh tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-92.html.]
Nhấc chìa khóa lên, một cái đặt xuống, cầm lấy lá thư.
Vừa thấy câu đầu tiên, tay kìm run rẩy, tờ giấy cũng theo đó rung nhẹ.
……
Trì Diệu, đời gặp .
Anh còn nhớ lời từng ? Bốn tháng , mặc kệ là cơ thể tình cảm, để chơi thế nào thì chơi.
Rất xin với , vẫn luôn chơi đùa với .
Tại đây, chân thành với một tiếng xin .
Hãy quên hết những lời mấy tháng qua, những lời hứa từng cho . yêu . Một đời quá dài, tự tin thể cùng đến cuối.
theo đuổi tương lai . Đừng tìm . Chia tay trong êm .
chỉ lừa tình cảm và thể của , nhưng lừa tiền của . Tiền tiêm phòng dại, tiền điều trị vết thương, phí thuê luật sư Hách Vĩnh, tiền thuê nhà và điện nước, chuyển cho qua Alipay, thiếu một xu.
Mong nể tình lừa tiền mà đừng hận .
Chúng chia tay trong thể diện, buông bỏ , sống cuộc đời riêng. Phần đời còn , gặp .
Cuối cùng!
Chúc nửa đời gặp lương thiện, đường bằng phẳng, cầu vững hầm sáng, sự nghiệp như mặt trời mới mọc, tiền đồ vạn dặm. Hôn nhân như trăng sáng bền lâu, viên mãn hạnh phúc.
Kẻ l.ừ.a đ.ả.o: Hứa Vãn Nịnh.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
……
Chân Trì Diệu chao đảo, lảo đảo phịch xuống ghế.
Một khuỷu tay chống lên bàn, khuỷu còn tì lưng ghế, mượn lực mới thể giữ lưng thẳng.
Ngực đau từng cơn khiến gần như thở nổi. Anh nhắm đôi mắt đỏ ướt, cúi đầu, hé miệng thở.
Mỗi hít , khí như lưỡi d.a.o sắc cắt khí quản. Không thở thì c.h.ế.t, mà thở thì đau, rơi ngõ cụt.
Tay siết c.h.ặ.t lá thư, gân xanh nổi lên, vò nát tờ giấy đến nhàu nhĩ rách nát, khẽ run.
Hoàng hôn u ám phủ xuống ban công, nhuộm một lớp cam xám nặng nề, trong nhà dần tối mờ.
Chỉ còn tiếng thở nặng nề của , và trái tim c.h.ế.t lặng vẫn đập một cách máy móc.
Anh cứ bàn ăn, tay nắm c.h.ặ.t tờ thư vò nát.
Từ chập tối đến nửa đêm, từ nửa đêm đến sáng, nhúc nhích, như mất hồn, cũng mất tim.
Đến khi chân trời ửng trắng, phòng khách phủ một lớp sương mờ xám nhạt.
Chỉ một đêm, đường nét cằm sắc sảo của trở nên lạnh lùng căng cứng, cằm lún phún râu, ánh mắt trầm lạnh.
Anh vò tờ thư thành một cục, ném thùng rác, ngoài đóng cửa lớn, kéo vali phòng.
——
Hứa Vãn Nịnh mơ mơ màng màng, như ngủ lâu. Trong căn phòng trọ thấy ánh mặt trời, cô để linh hồn mục nát như bùn.
Đói quá thì dậy, ngoài vứt rác, mua chút bánh mì khô và nước về, mấy ngày cần ngoài, cứ giường mơ màng.