“Con nên giảm cân , ăn cái gì mà đùi gà.” Ngô Lệ quở trách, gắp một cái cho Hà Vy đang mang thai, cái còn gắp cho cô.
Hứa Thiên Tề trợn mắt há hốc.
Cô cũng chút thụ sủng nhược kinh.
Ăn xong bữa tất niên, nhận lì xì của , cô rời khỏi nhà.
Gió lạnh thổi rát mặt. Đi con phố đêm mờ sương, hai tay cô đút trong túi áo, ngẩng đầu bầu trời đen kịt, Trì Diệu lặng lẽ xâm chiếm tâm trí cô, dần dần chiếm trọn suy nghĩ.
Thành phố cấm đốt pháo, khu dân cư cũng cấm b.ắ.n pháo hoa. Nhiều gia đình đưa con về quê hoặc du lịch, khu chung cư yên tĩnh như thành phố c.h.ế.t.
Gió lạnh thổi vù vù khiến mặt cô đau rát.
Vào tàu điện ngầm, hành khách lác đác, ai cũng cúi đầu điện thoại, gương mặt mệt mỏi chẳng chút vui vẻ ngày Tết.
Điện thoại trong túi vang lên.
Hứa Vãn Nịnh lấy , thấy tin nhắn WeChat của Trì Diệu, khóe môi rũ xuống cả ngày nay nhịn cong lên, vội vàng mở .
“Nịnh Nịnh, chúc mừng năm mới.”
Nhìn dòng chữ , trái tim đang trống rỗng của cô như sống , lập tức trả lời: “Chúc mừng năm mới.”
Trì Diệu: “Em gửi một bao lì xì .”
Hứa Vãn Nịnh ngạc nhiên, ngẩn vài giây: “Em gửi cho ?”
Trì Diệu: “Theo phong tục Thâm Thành của em, kết hôn đều thể nhận lì xì, đúng ?”
Cô bất lực , cảm thấy càng lớn càng giống trẻ con.
Không do dự, cô chuyển cho 520 tệ, ghi chú: A Diệu: Chúc mừng năm mới, khỏe mạnh hạnh phúc.
Trì Diệu nhận ngay, gửi một biểu tượng động: một nhân vật hoạt hình ôm c.h.ặ.t nhân vật khác hôn điên cuồng, phía lơ lửng bốn chữ: Yêu em, bảo bối.
Hứa Vãn Nịnh mỉm , nhắn: “Em cũng kết hôn mà.”
Trì Diệu: “Bao lì xì của cho em để trong ngăn kéo tủ đầu giường phòng , đựng trong một bao to.”
Hứa Vãn Nịnh tràn đầy mong chờ, ngẩng lên bảng hiển thị, đếm còn mấy trạm nữa đến nhà.
Vừa xuống tàu, cô vội vàng chạy về.
Đẩy cửa phòng Trì Diệu, trong ngăn kéo tủ đầu giường quả nhiên một bao lì xì vải, to bằng tờ A4, đó thêu bốn chữ: Bình an hỉ lạc.
Cho cô ?
Cô hiểu vì lớn như , vội đặt túi xách và điện thoại xuống, cầm bao lì xì khá nặng, lên giường , nghiêm túc mở .
Bên trong là một xấp giấy tờ.
Hợp đồng mua nhà, hợp đồng bảo hiểm, hợp đồng đầu tư, thẻ ngân hàng, và mười thỏi vàng.
Còn một tờ giấy trắng, đó bằng b.út máy những nét chữ rồng bay phượng múa.
“Hứa Vãn Nịnh, nhà, bảo hiểm, đầu tư, mười thỏi vàng và thẻ ngân hàng đều là quà năm mới tặng em, là tặng điều kiện, nhằm mục đích kết hôn. Xin ký tên hợp đồng. Mật khẩu thẻ là ngày sinh của em, bên trong một triệu — Người tặng: Trì Diệu.”
Là luật sư, dòng “tặng điều kiện, nhằm mục đích kết hôn”, cùng chữ ký và dấu tay của , cô xúc động đến rơi nước mắt.
Cô tình yêu của dành cho chân thành và mãnh liệt đến mức nào.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Tim cô đau nhói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-87.html.]
Vừa cảm động, xót xa.
Chính cô tự biến thành phụ nữ tham tiền, là “kẻ tệ bạc” năm năm vì tiền mà chia tay .
Dù “tệ bạc” như , Trì Diệu vẫn yêu cô, thậm chí cho cô đủ cảm giác an .
Chưa kết hôn vô điều kiện cho cô nhà, vàng, đầu tư, bảo hiểm, tiền…
Nước mắt càng lúc càng nhiều, nhỏ xuống bao lì xì, loang thành một vệt sẫm màu.
Cô ký, cất thứ , đặt ngăn kéo.
Rồi úp mặt xuống giường, ôm gối của thật c.h.ặ.t, vùi đầu hít sâu, đó vẫn còn vương mùi hương thanh sạch quen thuộc của .
May mà nỗi nhớ tiếng, nếu chắc vang dội đất trời.
Thời gian như rùa bò chậm chạp, từng phút từng giây đều dày vò trong nỗi nhớ.
Cô đếm từng ngày chờ về Thâm Thành.
Dựa WeChat và gọi video để vơi bớt nhớ nhung.
Ngày thứ ba Trì Diệu rời .
Đêm khuya, Hứa Vãn Nịnh vốn ngủ nhẹ, trong cơn mơ hồ thấy tiếng động ngoài phòng khách.
Cô giật tỉnh dậy, hoảng hốt bật dậy, ánh sáng lọt qua khe cửa, lắng .
Bên ngoài quả thật tiếng động, tim cô đập nhanh. Cô vội lấy điện thoại, định gọi cho Trì Diệu để xác nhận về, mới báo cảnh sát.
Cô bấm .
Ngoài cửa phòng vang lên tiếng chuông.
Khoảnh khắc , Hứa Vãn Nịnh cảm thấy cả đất trời cùng trái tim sôi trào.
Cô ném điện thoại, vén chăn nhảy xuống giường, kịp mang dép chạy sàn lạnh cũng chẳng thấy rét, lao ngoài.
Mở cửa, đèn sáng trưng. Trì Diệu mặc áo khoác dài màu đen, thanh nhã xuất trần, tuấn tú nổi bật, dép, một tay cầm điện thoại, tay kéo vali.
“A Diệu!” Giọng cô nghẹn ngào xúc động.
Trì Diệu ngẩng lên, một hình mảnh mai lao tới.
Anh kịp phản ứng, thấy bóng dáng nhảy lên , tay cầm điện thoại lập tức vòng qua eo cô, vững vàng đỡ lấy.
Hứa Vãn Nịnh vòng tay ôm cổ , hai chân quấn quanh eo , vùi mặt n.g.ự.c , cảm nhận ấm chân thực, hít mùi hương quen thuộc, nước mắt lưng tròng: “Anh về năm ngày ? Sao ba ngày về ?”
Trì Diệu một tay ôm cô, tay kéo vali phòng, giọng còn mang chút lạnh gió bụi, giả vờ giận: “Anh nhớ em đến , về sớm gặp em, thế mà em chê về sớm?”
“Em chê.” Hứa Vãn Nịnh cọ cổ , thì thầm sát da : “Em cũng nhớ , nhớ.”
Trì Diệu mở cửa phòng, bật đèn vàng dịu, đặt vali góc, đóng cửa .
Anh ôm c.h.ặ.t eo cô, c.h.ặ.t đến mức như hòa m.á.u thịt, nhắm mắt hít sâu bên vai cô, giọng khàn xuống: “Tối nay ngủ phòng , ?”
Cô hiểu ý, gật đầu.
Trì Diệu xuống giường, cô thuận thế lên đùi , ôm c.h.ặ.t nỡ buông.
Anh đẩy nhẹ eo cô, cô ôm c.h.ặ.t hơn.
Trì Diệu cưng chiều : “Nịnh Nịnh, buông tay nào.”
“Em .”