Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 79:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:20:57
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng thứ bảy.

 

Hứa Vãn Nịnh tàu cao tốc sang thành phố bên cạnh.

 

Chặng đường bốn mươi phút, cô đúng hẹn đến quán cà phê hẹn , chờ.

 

Trong lòng cô vô cùng lo lắng, nhiều kiểm tra chiếc đồng hồ đang đeo bật ghi hình ghi âm, máy ghi âm trong balo cũng hoạt động bình thường.

 

Mọi thứ sẵn sàng, chỉ chờ Lưu Ổn xuất hiện.

 

Khoảng mười phút , một đàn ông trung niên năm mươi tuổi, dáng vẻ thô ráp xuất hiện. Ông mặc áo khoác đen, tay cầm mũ bảo hộ công trường, vội vã bước quán.

 

Hứa Vãn Nịnh dậy, vẫy tay với ông .

 

Người đàn ông mỉm tới, thở một luồng khí lạnh, kéo ghế xuống. “Cô là kế toán ở công trường đây của ?”

 

Hứa Vãn Nịnh , chỉ lặng lẽ ông .

 

Lưu Ổn đặt mũ bảo hộ xuống, ngẩng đầu cô, đột nhiên nhíu mày, cảm thấy cô chút quen mắt. “Cô đến đưa tiền bồi thường cho ?”

 

“Lưu Ổn, ông thật sự nhớ ?” Hứa Vãn Nịnh hỏi, giọng lạnh lùng.

 

Lưu Ổn dựa lưng ghế, cô một hồi. “Có chút ấn tượng nhưng nhớ . Cô kế toán công ty cũ của . Rốt cuộc cô là ai?”

 

Ánh mắt Hứa Vãn Nịnh lập tức sắc lạnh. Cô đập mạnh tay xuống bàn.

 

“Rầm” một tiếng khiến Lưu Ổn giật , bật thẳng dậy, thở cũng nặng hơn.

 

Uy nghiêm của một luật sư nhiều năm khiến khí thế của cô khi nghiêm khắc lạnh lùng trở nên đặc biệt mạnh mẽ.

 

Giọng cô lạnh lẽo, từng chữ rõ ràng: “Lưu Ổn, là con gái của Hứa Thái Hòa, Hứa Vãn Nịnh. tìm bằng chứng chứng minh năm đó ông và hai nhân chứng khác khai gian tòa. Các ông căn bản hề ăn lẩu. Khai gian tòa cấu thành tội chứng giả, thể phạt tù, ông ?”

 

Lưu Ổn hoảng hốt, nuốt nước bọt, giả vờ bình tĩnh. “Chúng lúc đó đúng là đang ăn lẩu. Bố cô xông đ.á.n.h Trần Bân, đ.á.n.h xong vứt dụng cụ bỏ chạy. dối.”

 

Hứa Vãn Nịnh lạnh. “Ông chắc là ăn lẩu?”

 

Lưu Ổn quả quyết: “, chắc chắn là ăn lẩu.”

 

Hứa Vãn Nịnh nhướng mày, thong thả : “ nhớ các ông ở tòa là đang đ.á.n.h bài.”

 

Đầu Lưu Ổn cuồng, cô đờ đẫn. Giữa mùa đông mà trán ông toát mồ hôi lạnh. Ông lau , nuốt nước bọt : “… là đ.á.n.h bài.”

 

“Năm năm trôi qua, chuyện ông thì sẽ quên từng dối thế nào.” Hứa Vãn Nịnh mỉm nhàn nhạt, đầy tự tin. “Cho nên ông quên mất rốt cuộc là ăn lẩu đ.á.n.h bài, thậm chí còn quên từng với thẩm phán rằng các ông đang chơi mạt chược.”

 

Sắc mặt Lưu Ổn trắng bệch, vẻ mặt hoảng loạn, nắm c.h.ặ.t t.a.y run rẩy.

 

Chuyện , quả thật dễ quên lời dối năm xưa.

 

Ông thẹn quá hóa giận, cầm mũ bảo hộ lên, mắng cô một câu: “Cô điên ? Vụ án xử năm năm còn chịu buông.”

 

Hứa Vãn Nịnh dậy, cầm ly cà phê mặt hắt thẳng mặt ông , quát lớn: “ thể xoay chuyển cục diện, nhưng ông vu oan hãm hại bố , ông sợ trời đ.á.n.h ?”

 

Lưu Ổn bật dậy, lau cà phê mặt, cúi quần áo nhếch nhác, giơ mũ bảo hộ chĩa mặt cô, gào lên: “Con nó cô dám hắt cà phê ? Nếu cô là phụ nữ, hôm nay đ.á.n.h c.h.ế.t cô .”

 

Hứa Vãn Nịnh tiếp tục chọc giận ông : “Ông hãm hại bố , ông sẽ tuyệt tự.”

 

Hai chữ “tuyệt tự” đủ kích thích đa đàn ông trung niên.

 

Lưu Ổn tức đến mất lý trí, gầm lên: “ dối thì ? Cũng đổi sự thật bố cô g.i.ế.c . Lưu Bân viện năm năm, chẳng khác gì c.h.ế.t. Bố cô chỉ phạt hơn hai mươi năm, t.ử hình cô nên thắp hương cảm ơn thẩm phán .”

 

Khoảnh khắc Lưu Ổn thừa nhận dối, hốc mắt Hứa Vãn Nịnh lập tức tràn nước mắt.

 

Như thể cô sống từ ranh giới cận kề cái c.h.ế.t.

 

Năm năm kiên trì ngừng, cuối cùng cũng thấy hy vọng.

 

Lưu Ổn trực tiếp thừa nhận dối mặt cô, cô ghi cả hình lẫn âm thanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-79.html.]

 

Lý Tương Hoa và Lý Tuyết quan hệ gian tình cũng . Vợ cũ của Lý Tương Hoa còn đưa cho cô bằng chứng về mối quan hệ của họ năm năm .

 

Hoàng Giang dù thừa nhận nhưng cũng còn quan trọng.

 

Trước đó cô còn phát hiện viên cảnh sát phụ trách vụ án của cha cô năm xưa là Trần T.ử Dương, cháu của Trần Bân, dấu hiệu vi phạm khi dẫn dắt nghi phạm đổi lời khai nhiều .

 

Từng bằng chứng gom , cô dám chắc trăm phần trăm thể thông qua đơn xin lật vụ án, điều tra và xét xử vụ án của cha.

 

Với kinh nghiệm tích lũy bao năm qua.

 

Lần , cha cô nhất định thể đường đường chính chính bước khỏi nhà tù.

 

Lưu Ổn thấy nước mắt trong mắt Hứa Vãn Nịnh thì sững , tưởng quá hung dữ dọa cô sợ, lo khác bàn tán chuyện đàn ông trung niên bắt nạt cô gái trẻ.

 

Ông tự nhận xui xẻo, vỗ vỗ quần áo dính cà phê, lẩm bẩm c.h.ử.i rủa rời .

 

Sau khi Lưu Ổn rời khỏi.

 

Hứa Vãn Nịnh lập tức lấy điện thoại và máy ghi âm , , xem xem , đảm bảo bằng chứng sai sót. Đôi tay run rẩy vì kích động, cô lưu tất cả bằng chứng , tải lên đám mây phòng trường hợp thất lạc.

 

Chưa đến phút cuối, cô dám lơ là.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Làm xong việc, cô thở phào một dài, đưa tay lau nước mắt nơi khóe mi.

 

Cô lấy khăn ướt lau sạch bàn ghế và sàn nhà bẩn, thu dọn xong xuôi xách túi rời khỏi quán.

 

Đi con phố của Quảng Thành.

 

Hứa Vãn Nịnh ngẩng đầu bầu trời xanh thẳm, vài đám mây trắng lững lờ trôi. Ánh nắng ấm áp, gió dịu nhẹ, khí trong lành đến mức khiến lòng thư thái.

 

Năm năm , cuối cùng cũng mây tan thấy trời.

 

Niềm vui trong cô thể kìm nén, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng.

 

Thời gian còn sớm, cô liền dạo quanh thành phố, cảm nhận phong cảnh và ẩm thực địa phương.

 

Khi ngang phố bộ, cô thấy một quầy hàng nhỏ đặc biệt, treo đủ loại ốp điện thoại đặt riêng.

 

Người thời nay thích dùng ví, cũng thích đeo vàng bạc, nhưng điện thoại là vật bất ly mỗi ngày.

 

Hứa Vãn Nịnh từ lâu tặng Trì Diệu một món quà thể mang theo bên lâu dài.

 

Giờ nghĩ , tặng một chiếc ốp điện thoại cũng .

 

Lễ nhẹ nhưng tình sâu.

 

Cô bước tới hỏi chủ quầy về thời gian và giá cả đặt , tải xuống hình đại diện WeChat của Trì Diệu đưa cho chủ quầy.

 

Đó là bức ảnh chụp bóng lưng hai khi xem pháo hoa.

 

Pháo hoa rực rỡ phối với bóng lưng họ, bầu khí vô cùng lãng mạn.

 

Hứa Vãn Nịnh yêu cầu của : “Anh ơi, một cặp ốp điện thoại đôi. Cắt ảnh mỗi một bóng lưng, in phía ốp.”

 

Chủ quầy thắc mắc: “Để nguyên ảnh hai chung với hơn ?”

 

Hứa Vãn Nịnh lắc đầu, cảm thấy hiểu tinh túy của ốp đôi, giống hệt mới . “Không để ảnh chung. Cắt , mỗi ốp một .”

 

Chủ quầy theo, thao tác máy tính, in đưa cho cô.

 

Nhìn chiếc ốp tinh xảo, lãng mạn và mắt, cô vui đến mức lập tức tháo ốp cũ của , lắp chiếc bóng lưng Trì Diệu .

 

Pháo hoa in cũng thật !

 

Thanh toán xong, Hứa Vãn Nịnh mang theo món quà thuộc về Trì Diệu, lên tàu cao tốc về nhà.

 

Loading...