Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 59:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:15:08
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ăn xong để trong bếp, về rửa.” Anh ngoài.

 

“Em chỉ thương ở lưng, đến mức một hộp cơm cũng nhờ rửa.”

 

Trì Diệu khẽ , giày, cô: “Hứa Vãn Nịnh.”

 

“Dạ?” Cô nghiêng đầu .

 

“Tối nay chúng xem b.ắ.n pháo hoa nhé.”

 

“Xem ở ?”

 

“Bờ sông, vé.”

 

“Chỉ hai chúng ?”

 

“Em còn dẫn ai?”

 

“Không gọi Huệ Huệ họ ?”

 

Họ? Cả Dung Thần nữa ?

 

Ánh mắt Trì Diệu trầm xuống, giọng nhạt vài phần: “Chỉ hai vé, chỉ hai chúng . Đi ?”

 

“Đi.”

 

“Tối về đón em.”

 

“Vâng.” Cô gật đầu, mỉm rạng rỡ.

 

Trì Diệu đáp bằng nụ dịu dàng .

 

Buổi trưa cô vẫn yên, sắp xếp hồ sơ vụ án.

 

Chiều tối.

 

Dung Thần và Thẩm Huệ đến.

 

Vừa cửa, Thẩm Huệ rút năm tấm vé, hưng phấn lắc lư: “Nịnh Nịnh, Đông chí vui vẻ! Dung Thần kiếm mấy vé đài ngắm pháo hoa, tối nay xem nhé!”

 

Dung Thần xuống sofa: “Đợi A Diệu và Bạch Húc tan , chúng cùng .”

 

Hứa Vãn Nịnh chần chừ.

 

Hai bạn nhất đột nhiên rủ xem pháo hoa.

 

Thật khó từ chối.

 

cũng xem pháo hoa, thêm ba càng náo nhiệt.

 

“Được.” Cô đáp, “Tớ đồ.”

 

phòng trang điểm nhẹ, đồ ấm, khoác áo dày bước .

 

Vừa buộc tóc hỏi: “Họ mấy giờ về?”

 

Thẩm Huệ điện thoại: “Sáu rưỡi, chắc sắp .”

 

Dung Thần cổ tay cô, cau mày, bật dậy tới, nắm tay cô kéo xuống: “Cổ tay em ?”

 

Hứa Vãn Nịnh vội kéo tay áo che : “Không .”

 

“Nhìn nghiêm trọng đấy, ?” Dung Thần kéo tay cô mặt, giọng nghiêm túc căng thẳng, “Để xem.”

 

“Thật sự .”

 

Thẩm Huệ tò mò hỏi: “Sao thế?”

 

Dung Thần kéo tay áo cô lên, lộ vết roi kéo dài từ cẳng tay xuống cổ tay.

 

Anh đau lòng giận dữ hỏi: “Ai đ.á.n.h?”

 

“Va thôi, .”

 

lúc , cửa lớn mở .

 

Trì Diệu và Bạch Húc bước .

 

Ba trong phòng khách đầu .

 

Trì Diệu khựng ở tủ giày, ánh mắt sâu thẳm lạnh , Dung Thần và Hứa Vãn Nịnh, dừng ở bàn tay Dung Thần đang nắm cổ tay cô.

 

Hứa Vãn Nịnh vội rút tay, nhỏ giọng: “Em thật sự .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-59.html.]

Dung Thần buông tay cô, sang Trì Diệu: “A Diệu, Đông chí vui vẻ. kiếm năm vé đài ngắm pháo hoa, tối nay cùng nhé.”

 

Khí thế Trì Diệu trầm nặng, đặt chìa khóa xe xuống, giày bước .

 

“Tối nay việc.” Anh lạnh nhạt , thẳng phòng, đóng cửa .

 

Thẩm Huệ dậy Bạch Húc: “Anh ?”

 

Bạch Húc nhún vai: “ ở cơ quan rủ xem pháo hoa, hẹn , với chúng .”

 

“Vậy bốn .” Thẩm Huệ khoác tay Bạch Húc, “Đi thôi.”

 

Dung Thần thất vọng , khẽ gọi: “Nịnh Nịnh, nào.”

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ

Hứa Vãn Nịnh nhúc nhích, lòng nặng trĩu, về phía cửa phòng Trì Diệu.

 

hứa với xem pháo hoa, thể thất hứa.

 

“Xin , các , tớ .”

 

Thẩm Huệ sững sờ: “Tại ?”

 

Ánh mắt Dung Thần trầm xuống, mặt cô, giọng lộ vẻ vui: “Hứa Vãn Nịnh, em quên phận của ? Có những chuyện, một khi lún , lúc rút sẽ đau c.h.ế.t em.”

 

Hứa Vãn Nịnh siết c.h.ặ.t nắm tay. Lời nhắc của như một roi quất nơi mềm yếu nhất trong tim, đau xé.

 

“Đi.” Dung Thần khoác vai cô, mạnh mẽ kéo cô ngoài.

Hứa Vãn Ninh Dung Thần khoác tay ôm vai, cùng rời khỏi nhà.

 

Trái tim cô như nhét một tảng đá lớn, nặng nề đến nghẹt thở, từng bước chân cũng trở nên trĩu nặng.

 

Vừa thang máy, ngay khoảnh khắc cửa sắp khép , cô nhanh tay ấn nút mở cửa bước ngoài.

 

Ba trong thang máy đều ngơ ngác.

 

Dung Thần cau mày: “Ninh Ninh, em ?”

 

“Các , em còn việc.”

 

Cửa thang máy chuẩn đóng, Dung Thần bước lên giữ , gương mặt tuấn tú tối sầm: “Em việc gì chứ? Hứa Vãn Ninh, em đang lao đầu lửa đấy, em ?”

 

Câu , Bạch Húc và Thẩm Huệ cũng hiểu.

 

thì Trì Diệu và Hứa Vãn Ninh từng yêu bốn năm, bây giờ còn sống chung.

 

Tình cũ nối cũng là chuyện bình thường.

 

Hứa Vãn Ninh thừa nhận, nhưng cũng phủ nhận.

 

Trì Diệu giống như một loại ma túy gây nghiện. Cô từng chạm suốt bốn năm, sớm nghiện sâu.

 

Ngày đó cô ép cai nghiện, rời xa nguồn độc, quá trình đau đớn đến mức sống bằng c.h.ế.t, dày vò gần như kiệt quệ, tưởng rằng cai .

 

Nào ngờ giờ đây, nguồn độc xuất hiện ngay mắt cô, từng giây từng phút đều dụ dỗ trái tim, chiếm lấy linh hồn cô. Chuyện chỉ dựa lý trí là thể khống chế?

 

kết cục thể là diệt vong, cô vẫn sẽ hết đến khác nghiện , hết đến khác yêu.

 

Đó là tâm ma, còn đáng sợ hơn cả cơn nghiện.

 

Hứa Vãn Ninh mỉm nhàn nhạt, vẫy tay với họ: “Mọi chơi vui nhé.”

 

Dứt lời, cô chạy về nhà.

 

“Hứa Vãn Ninh…” Dung Thần định đuổi theo.

 

Thẩm Huệ giữ lấy cánh tay : “Đừng gọi nữa, cứ để cô .”

 

Dung Thần thở dài một , hai tay chống hông: “Cậu thấy , năm đó lúc cô chia tay Trì Diệu đau khổ đến mức nào. Cô suốt mấy tháng trời, ăn cơm cũng , ngủ cũng , đường cũng thể . Có lúc ba bốn giờ sáng còn gọi cho , đến nức nở.”

 

Thẩm Huệ tuy xót xa, nhưng vẫn kiên định về phía Hứa Vãn Ninh: “Vậy thì để cô yêu Trì Diệu cả đời cũng , nhất thiết kết hôn.”

 

“Sao .”

 

“Nam nam còn , nam nữ ?” Thẩm Huệ chống một tay lên hông, nheo mắt Dung Thần đầy nghi hoặc. “Anh… chẳng lẽ thích…”

 

Dung Thần hiệu bằng ánh mắt, nhắc cô bên cạnh còn Bạch Húc.

 

Bạch Húc đầu óc trống rỗng, vẻ mặt điềm nhiên, dường như mấy quan tâm chuyện riêng của khác.

 

Thẩm Huệ lập tức ngừng lời, tiếp nữa.

 

Thang máy mở ở tầng một, Dung Thần bước , sải bước lớn, buông một câu: “ cũng việc, bóng đèn cho hai vợ chồng các nữa.”

 

Bạch Húc tươi rói, vẫy tay với bóng lưng : “Đi thong thả, tiễn.”

 

Loading...