Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 57:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:06:57
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Vãn Nịnh mơ hồ, giọng lười biếng mềm nhẹ bật từ cổ họng: “Vâng…”

 

Bàn tay ấm nóng của Trì Diệu kéo tay cô khỏi chăn, đầu ngón tay chạm lớp t.h.u.ố.c mát lạnh, bôi lên vết thương ở cánh tay và cổ tay cô, từng loại t.h.u.ố.c, bôi bôi .

 

Vết thương âm ỉ đau, nhưng động tác nhẹ nhàng của , mang đến cảm giác dễ chịu đến mức buồn ngủ.

 

Bôi xong vết thương tay, Trì Diệu vén chăn cô lên, giọng đột nhiên khàn : “Phải vén áo lên mới bôi t.h.u.ố.c . Bên trong… cần cởi áo lót ?”

 

Trong khoảnh khắc , cơn buồn ngủ của Hứa Vãn Nịnh tan biến, đầu óc tỉnh táo .

 

sấp bất động, tim như kích hoạt, đập dữ dội, cơ thể căng nóng, ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t chăn.

 

Không thấy mắt , cô giấu sự hổ và ngượng ngùng mơ hồ trong lòng, cố tỏ bình thản đáp khẽ: “Bên trong… em mặc.”

 

 

Trì Diệu khẽ khựng , ánh mắt rơi xuống tấm lưng của Hứa Vãn Nịnh, khẽ thở một luồng khí nóng rực, vén áo ngủ của cô lên.

 

Tối qua là y tá giúp cô xử lý vết thương và bôi t.h.u.ố.c.

 

Đây là đầu tiên thấy vết thương lưng cô.

 

Hô hấp chợt nghẹn , cả l.ồ.ng n.g.ự.c như nặng trĩu.

 

Vết thương quá sâu, cũng dữ tợn, nhưng da đỏ sưng, rách toạc, lờ mờ rịn tơ m.á.u, như hai dây leo đỏ bò tấm lưng trắng mịn của cô, ch.ói mắt đến nhói lòng.

 

Tựa như nền tuyết trắng tinh nghiền qua hai vệt bánh xe đỏ thẫm, nổi bật khiến đau xót.

 

sấp giường, vóc dáng vốn đầy đặn sự ép của nệm càng lộ rõ đường cong, nơi hõm eo bên hông thoáng lộ xuân sắc.

 

Anh dời ánh đang nóng lên, yết hầu khẽ chuyển động, chậm rãi kéo chăn bông , nhét bên eo cô.

 

Che phần nào cảnh xuân mê .

 

Hứa Vãn Nịnh cảm thấy cả tấm lưng lạnh buốt. Trái tim vốn thẹn thùng căng thẳng, hành động của càng thêm ngượng ngập.

 

Họ là yêu cũ, quá hiểu .

 

Đôi khi chỉ một ánh mắt, một cử chỉ cũng đủ đối phương đang nghĩ gì.

 

Trì Diệu dù quân t.ử đến , cũng vẫn là đàn ông.

 

Cô cảm nhận làn da lưng chạm cảm giác mát lạnh. Đầu ngón tay mang theo t.h.u.ố.c mỡ, nhẹ nhàng thoa lên, khiến da cô khẽ run lên.

 

Vết thương đau, cơ thể cô bất giác căng cứng.

 

Cô nín thở, bàn tay cứng đờ siết c.h.ặ.t ga giường.

 

Trong khoảnh khắc , cô nảy sinh một chút tham lam đáng hổ.

 

Tham luyến sự chăm sóc ngắn ngủi nhưng ấm áp của Trì Diệu.

 

Như thể thoáng về quãng thời gian từng trân trọng nâng niu, ảo giác khiến cô yếu mềm đến mức .

 

Không khí tĩnh lặng dần trở nên nóng bức. Cô mơ hồ cảm nhận thở nặng nề của Trì Diệu, theo từng động tác ngày một gấp gáp mà trở nên khác thường.

 

Đột nhiên, động tác bôi t.h.u.ố.c lưng dừng .

 

“Xong .”

 

Không lấy nửa khắc đệm , Trì Diệu đột ngột buông một câu, đặt t.h.u.ố.c xuống nhanh ch.óng dậy rời .

 

Anh vội vàng. Khi cửa phòng khép , Hứa Vãn Nịnh vẫn kịp phản ứng.

 

Cả lời cảm ơn cũng , Trì Diệu rời khỏi phòng cô.

 

Căn phòng chìm tĩnh lặng.

 

Cô vẫn sấp giường, lưng trần che chắn, lạnh len lỏi, trái tim đang đập dữ dội cũng dần bình .

 

Thuốc mỡ khô , cô dậy, kéo áo xuống, khoác áo dày rửa mặt.

 

Hôm nay là Đông chí.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-57.html.]

Trì Diệu nấu cho cô chè trôi nước nhân đậu phộng và cả sủi cảo.

 

Năm năm qua, đây là đầu tiên cô cảm nhận khí lễ tết ngày Đông chí, trong lòng ấm áp lạ thường.

 

Ăn xong, rửa sạch bát đũa, cô co sofa xem video ngắn.

 

Thuật toán đẩy cho cô kênh quân sự, tin tức quốc tế, chiến sự nước ngoài.

 

Dữ liệu lớn đúng là kỳ lạ.

 

lướt trúng tài khoản của Trì Ân.

 

Trong đó ghi cuộc sống thường ngày của cô khi phóng viên chiến trường ở khu vực chiến sự.

 

Có lẽ vì Trì Diệu theo dõi cô , mà tài khoản của cô liên kết với , nên mới đẩy đến cho cô xem.

 

Xem từng video của Trì Ân, cô lo lắng ngưỡng mộ.

 

Lo cho sự an của cô nơi chiến trường, ngưỡng mộ sự dũng cảm và tự tin sợ hiểm nguy.

 

Trì Ân cũng như hai trai , đều là những xuất sắc.

 

Thời gian trôi qua, nửa ngày hết.

 

Bỗng chuông cửa vang lên.

 

Hứa Vãn Nịnh giờ, về phía cửa.

 

Giờ Trì Diệu tan , mà thể dùng vân tay mở khóa.

 

Là ai?

 

Cô mang dép mở cửa.

 

Trên cửa màn hình nhỏ nối với camera bên ngoài.

 

Cô chạm mở, hình ảnh cô – Ngô Lệ – xuất hiện.

 

Cô sững , trái tim bình lặng bỗng trở nên bức bối bất an, hồi lâu ý định mở cửa.

 

Trì Diệu cũng thể giải quyết cô.

 

Không tiền, bà sẽ chịu thôi.

 

Chỉ còn mười ngày nữa là đám cưới của em trai, chắc đến đòi tiền.

 

“Vãn Nịnh.” Ngoài cửa vang lên tiếng gọi, đó là tiếng gõ cửa, “Con ở nhà ?”

 

Trốn nhất thời trốn cả đời. Nếu gặp, bà còn sẽ ầm lên đến mức nào.

 

Hứa Vãn Nịnh mở cửa.

 

“Vãn Nịnh…” Ngô Lệ hiền, ánh mắt dịu vài phần.

 

Hứa Vãn Nịnh lạnh nhạt hỏi: “Mẹ bằng cách nào?”

 

“Mẹ đợi lầu khá lâu mà thấy con xuống, nên theo khác .”

 

“Có chuyện gì?”

 

“Hôm nay Đông chí, nấu chè trôi nước, mang cho con ít.” Ngô Lệ đưa hộp giữ nhiệt qua, ánh mắt lộ vẻ hiền từ.

 

Hứa Vãn Nịnh thoáng ngẩn , đưa tay nhận: “Con thích ăn mặn.”

 

Em trai cô thích ăn trôi nước mặn, từ khi nó ăn , mỗi năm Đông chí đều nấu mặn, trong nước cho đủ loại thịt, mùi vị lạ.

 

“Ngọt.” Ngô Lệ cứng rắn nhét hộp tay cô, “Nhân đậu phộng, con thích ăn mà.”

 

Tay Hứa Vãn Nịnh khẽ cứng .

 

Thì vẫn nhớ cô thích nhân đậu phộng, chỉ là mỗi năm vì cô mà nấu riêng nồi ngọt.

 

Sự lấy lòng lúc như một lưỡi d.a.o sắc, nữa cắm tim cô, khơi lên vết sẹo sâu trong ký ức, âm ỉ đau.

Loading...