Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 47:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-18 00:48:02
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

năng lực đổi hiện thực, thể về bên . Cô nhỏ bé, bất lực, yếu đuối đến .

 

Chỉ trong mơ, cô mới thể kiêng dè mà .

 

“Đừng hung dữ với em.” Giọng Hứa Vãn Nịnh nghẹn , nước mắt long lanh đầy ắp trong mắt. Cô nức nở vì say, như chú mèo con bỏ rơi đáng thương, khẽ thút thít: “Em sai , đừng rời xa em.”

 

Hô hấp Trì Diệu nặng nề, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì cơn giận, vành mắt bỗng đỏ lên, tức giận lâu thể bình tĩnh.

 

Suốt năm năm qua, oán hận, phẫn nộ, kìm nén và chấp niệm của , khoảnh khắc hóa thành một câu đầy uất ức.

 

“Hứa Vãn Nịnh, em thật sự xứng để đối xử .”

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ

Giọng khàn khàn run nhẹ, mỗi chữ đều chứa đựng hận ý nồng đậm.

 

Câu xé nát , cũng xé nát Hứa Vãn Nịnh đang say.

 

kìm mà bật .

 

Chậm rãi mặt , nhắm mắt, mặc cho nước mắt trượt khỏi khóe mi, thấm ướt gối.

 

Ngay cả trong mơ, cô cũng mất Trì Diệu.

 

Trì Diệu buông cổ tay cô , xoay lưng về phía cô.

 

Đôi vai rộng của như vật nặng vô hình đè xuống, thể thẳng nổi lưng. Anh chống khuỷu tay lên đùi, bàn tay đỡ trán, nhắm mắt điều chỉnh thở.

 

Hứa Vãn Nịnh chậm rãi xoay , cuộn tròn thể, lưng về phía .

 

Căn phòng chìm trong tĩnh lặng, ánh đèn dịu , như phủ lên khoảnh khắc một lớp màu của định mệnh.

 

Thời gian lặng lẽ trôi.

 

Trên giường bỗng động tĩnh.

 

Trì Diệu buông tay xuống, thẳng dậy, đầu Hứa Vãn Nịnh giường.

 

Cô choáng váng đẩy chăn , chống lảo đảo dậy.

 

Trì Diệu để ý tới cô, nhưng vẫn nhịn lo lắng, đỡ lấy cánh tay cô, giọng lạnh nhạt: “Hứa Vãn Nịnh, em gì? Nằm xuống ngủ cho đàng hoàng.”

 

Hứa Vãn Nịnh hít sâu một , nheo đôi mắt ướt át, ánh mơ màng vì say dán c.h.ặ.t lên gương mặt tuấn tú của .

 

“A Diệu…” Giọng cô nghẹn nhẹ. Trong đầu hỗn độn của cô chỉ một ý nghĩ: ngoài hiện thực cô thể giữ , nhưng trong mơ là thế giới thuộc về cô, nơi cô thể theo ý . Cô để tiếc nuối.

 

Trì Diệu sững sờ.

 

Cô tỉnh ?

 

Không còn xem là Dung Thần nữa?

 

Hứa Vãn Nịnh đột nhiên vươn tay ôm lấy cổ , nghiêng về phía , quỳ gối nâng lên ngang tầm , hôn .

 

Cơ thể Trì Diệu lập tức cứng đờ, trong thở là mùi rượu nồng nàn của cô xen lẫn hương thơm nhàn nhạt.

 

Thời gian như ngừng trong khoảnh khắc , chỉ còn thở của hai đan xen, rung nhẹ trong cách gang tấc.

 

Sợi dây lý trí, giây phút , đứt đoạn.

 

Ngay khi cô hôn , Trì Diệu còn bận tâm trong lòng cô đang nghĩ đến ai nữa.

 

Anh ôm cô lòng.

 

Mãnh liệt và điên cuồng, sâu thêm nụ hôn khao khát chờ đợi từ lâu.

 

Chuông báo thức điện thoại vang lên ch.ói tai.

 

Hứa Vãn Nịnh tỉnh giấc, hai bên thái dương đau nhói từng hồi. Cô thò tay khỏi chăn ấm, mò lấy chiếc điện thoại đáng ghét, lướt một cái.

 

Tiếng chuông tắt, căn phòng rơi yên tĩnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-47.html.]

Cửa kính ban công và rèm cửa đóng từ lúc nào. Trong phòng ấm áp, ánh sáng mờ tối lượn lờ.

 

Cô ngái ngủ chống tay dậy.

 

Nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu choáng váng, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.

 

Ký ức hôm qua dần rõ ràng hơn.

 

cô chỉ nhớ những chi tiết uống rượu ở phòng khách, đoạn cuối hình như dừng ở chỗ cô gục xuống bàn ngủ mất.

 

Cô mở mắt, vén chăn bộ đồ ngủ vẫn chỉnh tề, đảo mắt xung quanh.

 

Là Trì Diệu bế cô về phòng ?

 

Uống say như , cũng loạn mặt .

 

Mang theo tâm trạng thấp thỏm, Hứa Vãn Nịnh xuống giường, phòng tắm rửa mặt đ.á.n.h răng.

 

Nửa tiếng .

 

Cô bước khỏi phòng.

 

Ánh mắt rơi lên Trì Diệu.

 

Anh nhàn nhã dựa sofa, một đồ đen phối đơn giản mà lạnh lùng, toát lên vẻ tao nhã trầm .

 

“Chào buổi sáng.” Hứa Vãn Nịnh ngang phòng khách, tới máy nước uống trực tiếp rót một cốc nước ấm.

 

Trì Diệu gì, chỉ khẽ nâng mí mắt.

 

Hứa Vãn Nịnh xoay , uống nước .

 

Trong đôi mắt đen sâu thẳm của Trì Diệu thoáng hiện một tia nghi hoặc khó dò, cô chăm chú.

 

Bị đến lạnh sống lưng, tim cô bỗng hoảng loạn. Cô uống một ngụm nước lớn, hai tay ôm c.h.ặ.t chiếc cốc còn ấm, mím môi, bất an hỏi: “Sao ?”

 

Giọng Trì Diệu nhạt nhẽo khác thường: “Không gì. Hôm qua em nấu bữa sáng cho , lễ thượng vãng lai, nấu cho em một phần, để trong bếp.”

 

“Cảm ơn.” Hứa Vãn Nịnh khẽ , do dự vài giây hỏi tiếp: “Tối qua em say, là bế em về phòng ?”

 

Trì Diệu cụp mắt, điện thoại: “Ừ.”

 

Tim Hứa Vãn Nịnh thắt : “Em loạn ? Hoặc… chuyện gì quá đáng ?”

 

Trì Diệu tắt màn hình, bỏ điện thoại túi. Ánh mắt cô thêm vài phần thản nhiên: “Bình thường em say loạn ?”

 

“Không , nào cũng mất trí nhớ. Huệ Huệ em say sẽ la hét lung tung, ném đồ, hoặc lớn.”

 

“Tiếc thật, thấy.” Ánh mắt Trì Diệu lập tức trầm xuống.

 

Anh nhớ tối qua cô đúng là ném lon bia khắp nơi, cũng đúng là .

 

Chỉ là gọi một đàn ông khác đừng rời xa cô.

 

Hứa Vãn Nịnh luôn cảm thấy tuy vẫn trả lời từng câu, nhưng thái độ lạnh nhạt hơn bình thường.

 

Cô đặt cốc xuống, xoay bếp lấy bữa sáng.

 

Là sủi cảo hấp thủ công và bánh trứng, vẫn còn giữ ấm trong nồi hấp.

 

lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng đóng cửa.

 

Khi cô bưng thức ăn , Trì Diệu còn ở phòng khách.

 

So với bầu khí hòa hợp sáng hôm qua, hôm nay rõ ràng xa cách và lạnh lùng hơn hẳn.

 

Tối qua say rượu, chắc chắn cô Trì Diệu phật ý.

 

nhớ nổi.

 

Chỉ mơ hồ nhớ giấc mơ đêm qua, chân thật lạ thường.

Loading...