Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 106:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-22 11:26:26
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhà họ Trì là kiểu sân vườn Trung Hoa, bề thế mà kín đáo, vô cùng khí phái.

 

Màn đêm buông xuống, hành lang dài sáng ánh đèn vàng ấm áp, khí cảm giác.

 

Trì Nhân kéo Hứa Vãn Nịnh trong.

 

Vừa giãy giụa: “Nhân Nhân, hôm nay chỉ đến trả tiền cho thôi, mang quà, gặp chú dì thì hợp lắm.”

 

“Không cần mang quà.” Trì Nhân ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô buông, “Hơn nữa ba ngoài , bọn trẻ tụi chơi với thôi.”

 

“Bọn trẻ nào?” Hứa Vãn Nịnh hoảng. Trong ký ức của cô, Trì Diệu và cả của đều sống chung với bố .

 

Chẳng lẽ Trì Diệu cũng tình cờ ở đây?

 

Đi qua hành lang kiểu Trung rộng rãi khí phái, họ bước phòng giải trí thoáng đãng, thư giãn.

 

Nhìn thấy bóng lưng Trì Diệu, cả Hứa Vãn Nịnh cứng đờ.

 

“Bạn , Hứa Vãn Nịnh.” Trì Nhân giới thiệu tự nhiên.

 

Trong phòng, ngoài Trì Diệu , những khác đều đồng loạt về phía Hứa Vãn Nịnh.

 

Tô Hách cô chăm chú, vô thức dậy, tay còn cầm một bộ bài , khóe môi cong lên rạng rỡ: “Vãn Nịnh, lâu gặp.”

 

Hứa Vãn Nịnh tiếng sang, thấy Tô Hách sáu năm gặp, gượng , gật đầu chào: “Lâu gặp.”

 

Lúc Trì Tranh đặt bàn cờ xuống, tới mặt cô, mỉm đón: “Vãn Nịnh?”

 

Hứa Vãn Nịnh gật đầu chào: “Chào Tranh.”

 

“Vào .” Trì Tranh lịch sự đặt tay lên vai cô, dẫn trong.

 

Anh đưa cô tới khu ghế sofa cạnh bàn .

 

Thấy , Tô Hách lập tức xê sang bên, chừa chỗ giữa: “Vãn Nịnh, đây.”

 

Người quá đông, là bạn cũ, Hứa Vãn Nịnh lúc vô cùng câu nệ, tự nhiên.

 

Sau khi xuống.

 

Trì Tranh – luôn coi cô như em gái – nghiêm túc dặn dò mấy em trai đang đó: “Chăm sóc Vãn Nịnh cho , đừng để lạnh nhạt.”

 

“Có em ở đây mà, .” Trì Nhân , vỗ vai , xuống cạnh Hứa Vãn Nịnh.

 

Trì Tranh rời , bầu khí bên lập tức rơi bế tắc.

 

Ai cũng Trì Diệu và Hứa Vãn Nịnh từng yêu bốn năm, lúc yêu sâu đậm nhất thì Trì Diệu cô đá.

 

Tưởng rằng đây là cuộc hội ngộ sáu năm xa cách.

 

thực , chỉ họ mới hiểu, dù là sáu năm một năm, tất cả đều như cách cả một đời.

 

Trì Diệu sofa đôi đối diện Hứa Vãn Nịnh, hình cao lớn rắn rỏi tựa lưng ghế một cách thong thả, đôi chân dài dang rộng phóng khoáng, một tay cầm bài, một tay đặt lên tay vịn.

 

Từ lúc cô xuống, vẫn bất động cô.

 

Ánh mắt thâm sâu khó lường, lạnh lẽo u tịch của khiến Hứa Vãn Nịnh luống cuống tay chân, lòng rối như tơ vò, ánh lúng túng đặt .

 

mở lời giải thích, rằng cố ý đến đây để tình cờ gặp , càng cố ý xuất hiện mặt .

 

quá đông, cô ngại ; Trì Nhân cho cô , ở càng thấy bối rối.

 

Người dùng thời gian để quên , thật sự chịu nổi những gặp như thế .

 

Hô hấp của Hứa Vãn Nịnh rối loạn, tim như nhảy lên cổ họng, dám thẳng mắt Trì Diệu.

 

Ai cũng sự câu nệ của cô.

 

Mọi im lặng chờ Trì Diệu và Hứa Vãn Nịnh chào hỏi , nhưng hai một lời, sự im lặng khiến bất an.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-106.html.]

 

Trì Nhân liếc Trì Diệu, thầm nghĩ: Ánh mắt sâu thẳm như chằm chằm khác, ai mà thấy thoải mái cho .

 

“Mọi chơi gì ?” Trì Nhân phá vỡ sự im lặng.

 

Lý Tư Tề đáp: “Ba thì tất nhiên là Đấu Địa Chủ.” Anh nhướn mày Hứa Vãn Nịnh, trêu chọc: “Hứa Vãn Nịnh, sáu năm gặp, ngoài việc gầy chút, chẳng khác gì hồi đại học. Cậu già ?”

 

Hứa Vãn Nịnh gượng với .

 

Trì Nhân phản bác: “Chị Nịnh trời sinh xinh , như , mới sáu năm mà từ trai thành ông chú trung niên bóng nhẫy.”

 

“Nhân Nhân, công kích cá nhân nhé!” Lý Tư Tề cau mày.

 

Trì Nhân tinh nghịch.

 

Ánh mắt Tô Hách vẫn dừng gương mặt xinh của Hứa Vãn Nịnh. Anh nghiêng gần, đưa bộ bài trong tay: “Vãn Nịnh, chơi .”

 

Hứa Vãn Nịnh vội lắc đầu: “Không cần , chơi .”

 

Tô Hách chỉ mấy đồng chip điểm mặt , than thở: “Trì Nhân chỉ ngoài một lát, tụi chơi mấy ván, ván nào cũng là A Diệu thắng, thua cái giá lớn lắm. Cậu giúp chơi mấy ván .”

 

Hứa Vãn Nịnh liếc đống chip đầy ắp mặt Trì Diệu.

 

Ngồi cũng ngượng, chi bằng chơi bài cho thoải mái hơn.

 

“Mình thử xem.” Cô nhận bài từ Tô Hách, thẳng lưng, chậm rãi mở bài.

 

Bên trái là Tô Hách, bên là Trì Nhân, hai như tả hữu hộ pháp, nghiêng đầu sát bài trong tay cô.

 

Trì Diệu trầm giọng thở một , thu hồi ánh mắt, mở bài, lật ba lá bài bàn.

 

Lại một nữa “Địa Chủ”, , ném xuống một quân 3 chuồn.

 

Hứa Vãn Nịnh lập tức ném bốn quân J: “Bom.”

 

Cả phòng sững sờ, ngay cả Trì Nhân và Tô Hách bài trong tay cô cũng ngây .

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ

Trì Diệu chỉ một quân nhỏ nhất, cô dùng b.o.m?

 

Trì Diệu khẽ nhíu mày, khóe môi nhếch lên lạnh, cô: “Cô chơi Đấu Địa Chủ ?”

 

Đây là câu đầu tiên với cô từ lúc phòng, mang theo chút nghi ngờ.

 

Hứa Vãn Nịnh trả lời, Lý Tư Tề.

 

Lý Tư Tề lập tức tỏ rõ lập trường: “Cậu cứ đ.á.n.h , cùng phe với , đều là ‘Nông Dân’.”

 

Hứa Vãn Nịnh mỉm , đặt xuống một dây sảnh: “3456789.”

 

Trì Diệu trầm mặt: “Bỏ.”

 

Lý Tư Tề dĩ nhiên đ.á.n.h đồng đội: “Bỏ.”

 

Hứa Vãn Nịnh một dây sảnh: “56789.” Trong tay chỉ còn một quân 3 nhỏ nhất, “Báo một.”

 

Cách đ.á.n.h khiến Trì Nhân và Tô Hách ngây .

 

Chỉ cần Trì Diệu chặn , cô chắc chắn thua.

 

ánh mắt đều dồn về Trì Diệu. Anh là Địa Chủ, từ đầu đến cuối mới một quân, nếu nữa sẽ đ.á.n.h “xuân”, đền gấp đôi.

 

Trì Diệu cầm trong tay một bộ bài , nhưng b.o.m, cũng sảnh.

 

Anh gom bài , Hứa Vãn Nịnh, giọng thản nhiên như ẩn ý: “Cô đ.á.n.h bài cũng tàn nhẫn ?”

 

Hứa Vãn Nịnh chuyện với liền thấy căng thẳng, cố tỏ bình thản: “Đánh bài chẳng là cược ? cược b.o.m, cũng sảnh. Nếu cược một phen, với Lý Tư Tề cộng cũng đấu nổi .”

 

Trì Nhân che miệng .

 

Tô Hách vỗ tay tán thưởng: “Ngầu thật, đổi chắc dám đ.á.n.h .” Dù cũng chỉ còn một quân 3 nhỏ nhất, đúng là thế bí.

Loading...