Cuộc Sống Xuyên Thư Của Thanh Niên Trí Thức Điền Mật Mật Niên Đại 70 - Chương 392: Còn Xin Anh Tự Trọng

Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:00:11
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mã Gia Hào dậy khiêu khích tự giới thiệu:

 

là bạn học của Mật Mật, trai Mật Mật nhỉ, chào ! Anh trai Mật Mật!”

 

Thật Mã Gia Hào sớm đây là chồng cưới của Điền Mật Mật, nhưng thừa nhận sự thật .

 

Điền Mật Mật Mã Gia Hào gọi là Mật Mật, cảm thấy thực sự quá vượt quá giới hạn, với mới hai câu, gọi mật như , thật sự khiến thoải mái, cho nên còn đợi Ninh T.ử Kỳ chuyện, Điền Mật Mật dậy :

 

“Bạn học Mã, hai mới gặp mặt, tổng cộng 3 câu, hơn nữa chỉ là quan hệ mượn vở ghi chép, bạn cần thiết gọi là Mật Mật, bạn như khiến cảm thấy thoải mái!”

 

“Còn nữa, vị là chồng cưới của , trai !”

 

Mã Gia Hào thấy Điền Mật Mật nổi giận, vội vàng giải thích:

 

“Mật Mật, xin , chính là gọi theo vị , ý gì khác!”

 

“Hơn nữa vị lớn hơn bạn nhiều như , cũng ngờ là chồng cưới của bạn!”

 

Điền Mật Mật nữa nhấn mạnh:

 

“Bạn học Mã, , đừng gọi là Mật Mật, xin tự trọng!”

 

“Còn nữa, bạn trai lớn hơn nhỏ hơn , đó là chuyện của , càng cần đến đ.á.n.h giá!”

 

“Xin đừng vẻ thiết với , như sẽ khiến buồn nôn!”

 

“Còn về vở ghi chép môn Luật, nghĩ tìm khác cũng mượn , vở ghi chép của thì thôi , cho rắp tâm bất lương dùng!”

 

Nói xong Điền Mật Mật bưng khay cơm lên, kéo Ninh T.ử Kỳ :

 

“T.ử Kỳ, chúng , ăn cơm cùng loại , thật sự mất khẩu vị!”

 

Ninh T.ử Kỳ nắm tay Điền Mật Mật, với Mã Gia Hào:

 

“Bạn học Mã, vợ cưới của khác dễ nhớ thương như , xin tránh xa Mật Mật một chút, dù Mật Mật thấy thật sự mất khẩu vị!”

 

Nói xong Ninh T.ử Kỳ và Điền Mật Mật bưng khay cơm, đến chỗ khác ăn cơm.

 

Còn Mã Gia Hào các bạn học đang bàn tán xôn xao trong nhà ăn, cũng nữa, ném khay cơm xuống bỏ .

 

Vốn dĩ, Mã Gia Hào cũng bao giờ ăn cơm ở nhà ăn, hôm nay đến nhà ăn ăn cơm, là vì Điền Mật Mật ở nhà ăn, bây giờ Điền Mật Mật , khác còn chỉ trỏ , mất hết mặt mũi, còn ở nữa thì ý nghĩa gì.

 

Ra khỏi nhà ăn, Mã Gia Hào lái xe đến nhà hàng Tây thường đến cùng Lý Diệp.

 

Lý Diệp thấy Mã Gia Hào, híp mắt tới :

 

“Cậu hôm nay tìm Angel của ? Sao nhanh như kết thúc ?”

 

Mã Gia Hào nâng ly rượu lên :

 

“Không ngờ Mật Mật của mạnh mẽ như , giống như ly Whisky !”

 

“Hơn nữa tên chồng cưới của cô cũng thấy , thật sự chẳng , cũng lớn hơn Mật Mật ít, chắc là quen qua kiểu xem mắt thường dùng ở đại lục, đáng để lo!”

 

Lý Diệp nhạo :

 

“Nghe giọng điệu của , rõ ràng là cô nương nhà chặn họng ! Bây giờ lấy bạn trai tìm sự cân bằng!”

 

khuyên thôi , đều chồng cưới , đây là mắt thấy sắp kết hôn , vẫn là đổi mục tiêu khác !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuoc-song-xuyen-thu-cua-thanh-nien-tri-thuc-dien-mat-mat-nien-dai-70/chuong-392-con-xin-anh-tu-trong.html.]

 

Mã Gia Hào lắc đầu :

 

“Không, ai cũng bằng Mật Mật của , sẽ chinh phục , cứ đợi mà xem!”

 

Nói xong Mã Gia Hào uống cạn ly rượu, xoay khỏi cửa.

 

Mã Gia Hào quyết định điều tra Điền Mật Mật một chút, xem cô thiếu cái gì, cũng tiện theo sở thích.

 

Còn về Ninh T.ử Kỳ, Mã Gia Hào thật sự để mắt, thật lòng cảm thấy là đối thủ, cho nên căn bản quản tình hình của .

 

Điều tra , còn thật sự để Mã Gia Hào tra chút đồ, phát hiện Điền Mật Mật mấy căn nhà, còn mở một cái xưởng nhỏ.

 

Biết những cái , Mã Gia Hào càng tự tin hơn, nếu bàn về ăn, nội địa so với Cảng Thành, chắc chắn chỉ cần đồng ý cho Điền Mật Mật đến Cảng Thành định cư, cho cô đủ tài nguyên, chắc chắn Điền Mật Mật sẽ lựa chọn thế nào.

 

Mã Gia Hào cảm thấy dùng những thứ vật chất dụ dỗ Điền Mật Mật đúng, dù theo thấy, những thứ , cũng là một phần của , còn là một phần bẩm sinh của .

 

Nghĩ đến đây, Mã Gia Hào lái xe, chặn Điền Mật Mật ở con đường cô bắt buộc qua để về nhà :

 

“Bạn học Điền, mấy lời với bạn!”

 

Điền Mật Mật lười để ý đến Mã Gia Hào, cái lễ phép, tôn trọng khác, ranh giới gọi cô là Mật Mật , ngay cả cũng Mã Gia Hào và xe của , tiếp tục về phía .

 

Mã Gia Hào thấy Điền Mật Mật và xe của , chút ngỡ ngàng, cái xe của ở trường học tỷ lệ đầu cao, ngờ Điền Mật Mật hề động lòng.

 

đây mới là phụ nữ mà Mã Gia Hào thích, những thứ nông cạn , Mã Gia Hào tự hào nghĩ, thấy Điền Mật Mật một chút ý tứ đầu cũng , Mã Gia Hào xuống xe đuổi theo Điền Mật Mật :

 

“Bạn học Điền, lời với bạn! Ở đây tiện lắm, hai thể tìm một nhà hàng Tây chuyện đàng hoàng !”

 

Điền Mật Mật thật sự Mã Gia Hào quá phiền, nhưng cô cũng lên xe của , hiểu lầm hai gì đó. Điền Mật Mật :

 

“Tìm nhà hàng Tây thì cần , hai cũng , lời gì, thì ở đây , lát nữa còn việc, nhiều thời gian tiêu tốn !”

 

Mã Gia Hào vốn dĩ định sự tôn lên của môi trường nhà hàng Tây, tỏ tình với Điền Mật Mật, với cô những điều kiện cung cấp cho cô, như càng vạn vô nhất thất, bây giờ thấy Điền Mật Mật chịu lên xe, Mã Gia Hào đành bên đường với Điền Mật Mật:

 

“Bạn học Điền, bạn mở nhà máy, còn bạn mua mấy căn nhà.”

 

bạn là dã tâm, nhưng môi trường ở nội địa bạn cũng thấy , mở một công ty lớn quá khó, mà Cảng Thành thì giống , nơi đó mới là thiên đường của tiền!”

 

“Gia phụ là vua tàu bè Cảng Thành Mã Ngọc Kỳ, ở Cảng Thành vẫn thế lực nhất định, nếu bạn học Điền nguyện ý đến Cảng Thành phát triển, nguyện ý cung cấp thuận tiện cho bạn học Điền!”

 

Điền Mật Mật lạnh :

 

“Ba là vua tàu bè, cũng , gì mà đắc ý!”

 

“Còn nữa tin tưởng thị trường nội địa, cũng cảm thấy thị trường nội địa !”

 

“Nơi nhiều nơi chờ xây dựng, nhưng chính vì như , càng cảm thấy thị trường nội địa càng sự phát triển!”

 

“Còn về Cảng Thành, chắc chắn sẽ , nhưng bây giờ, cũng thông qua quan hệ của bạn học Mã!”

 

“Cảm ơn ý của bạn học Mã, nhưng đừng nữa, đối với bạn học Mã hứng thú, cũng sẽ hứng thú!”

 

“Còn nữa bạn học Mã, cần nhắc nhở một câu nữa, chồng cưới , xin bạn học Mã đừng đến phiền nữa!”

 

Mã Gia Hào Điền Mật Mật như , chút gấp gáp, định đưa tay bắt lấy cánh tay Điền Mật Mật, Ninh T.ử Kỳ bên cạnh nãy giờ một phen nắm lấy cổ tay :

 

“Bạn học Mã, vợ cưới của từ chối , còn xin tự trọng!”

 

 

Loading...