Cuộc sống làm nông của Tống Đàm - Chương 765: Đào giun đất.
Cập nhật lúc: 2025-03-30 15:36:33
Lượt xem: 137
Số lượng người xem trong livestream dần ổn định lại.
Trận mở màn thắng lợi, Trương Yến Bình cũng tỏ ra rất vui vẻ. Anh ta liếc qua số người xem, sau đó lại tập trung vào viên gạch tiếp theo.
"Đến đây đến đây, hộp mù thứ hai, đoán xem có mấy con giun đất nhé!"
Anh ta giơ cánh tay lên, ngồi chờ bất ngờ.
Thế nhưng vừa mở mắt ra, ngay khoảnh khắc đó, tiêu điểm tầm nhìn lẫn vị trí trung tâm của camera đều đập thẳng vào một con giun đất to đùng, đầu tròn trịa đen xám to bằng chiếc đũa!
Ngay lúc này, thân mình xanh xám mềm nhũn với từng vòng từng vòng lồi lên của nó đang không ngừng ngọ nguậy trong đất, lật qua lật lại. Cảnh tượng đó khiến da gà từ xương cụt của anh ta chạy thẳng lên đỉnh đầu, lông tơ trên mu bàn tay dựng ngược hết cả lên!
"Ối giời mẹ ơi!"
Trong tình huống bất ngờ này, anh chàng cao to đen hôi là Trương Yến Bình giữ bộ mặt căng cứng vừa nói xong câu đầy kịch tính, liền tiện tay quăng viên gạch xuống rồi dứt khoát lùi ngay hai bước.
Anh ta không phải chưa từng đào giun đất, cũng chẳng phải chưa từng thấy loại này. Nhưng sau một thời gian dài không gặp, giờ lại đột ngột đụng phải...
Không đỡ nổi, thật sự không đỡ nổi, đàn ông mạnh mẽ cũng không đỡ nổi.
Bình luận trong livestream cũng khựng lại, sau đó là hàng loạt:
[A a a a a a a a a a a a a a a a a a a!!!]
[My eyes my eyes!!]
[Cứu tôi với, cầu xin một đôi mắt chưa từng thấy cảnh này!]
[Điểm SAN tụt thẳng xuống luôn, đây chính là nỗi sợ khắc sâu trong gen người mà!]
[Trên đời sao lại có con giun đất to như thế này chứ? Ghê quá đi mất!]
Trương Yến Bình hoàn hồn lại, ho nhẹ một tiếng: "Mọi người đừng sợ, loại giun đất này không cắn người đâu, mà cá cũng không thích ăn nó, chúng ta bỏ qua nó nhé."
Anh ta cố gắng tỏ ra thản nhiên: "Mở hộp mù thứ ba thôi!"
[Anh mở thì mở đi, tôi không mở đâu]
[Đúng là sức công phá của đại ca không phải dạng vừa, giáo viên Kiều Kiều còn thua xa]
[Khoan đã, vừa nãy tôi có nghe đại ca nói "Ối giời mẹ ơi" không nhỉ?]
[Nghe nhầm rồi đó, sao có thể chứ, anh ta dữ dằn thế mà]
[Không thể nào, chắc chắn là nghe nhầm thôi!]
Thực tế thì, giọng của Trương Yến Bình lúc nãy đúng là rất nhỏ, cộng thêm tiếng bước chân dồn dập khi anh ta lùi lại và cái mic chưa được bật lên, nên hình tượng của anh ta vẫn giữ được khá tốt.
Chỉ có điều... bản thân anh ta có lẽ cũng không thích cái hình tượng này lắm.
Nói chung thì, Trương Yến Bình đành cay đắng thừa nhận rằng, làm livestream chắc anh ta thật sự không bằng Kiều Kiều.
May sao, viên gạch đỏ tiếp theo rất biết điều. Vừa nhấc ra, bên dưới có bốn, năm con giun đất đỏ nhỏ đang ngọ nguậy, khiến anh ta vui mừng nhặt từng con một rồi bỏ vào chiếc lá to tiện tay vơ được.
Khoảnh khắc này, anh ta đầy hứng khởi: "Đi thôi! Đi xem các anh em đi câu cá nào!"
Vừa đi vừa hào hứng thuyết minh: "Mấy ông anh nhà mình á, ngoài cá ra thì cái gì cũng câu lên được hết!"
[Đang câu cá mà vừa xem livestream!!! Đại ca à, anh nói... nói nhỏ chút đi]
[Chú ý tin nóng xã hội, các anh em câu cá lập được không ít công lao đâu]
[Ơ... người ngoài nghề hỏi tí, ngoài cá ra, trong ao còn câu được gì nữa thế? Tôm càng xanh à?]
Trương Yến Bình đang tập trung nhìn con đường dưới chân, không rảnh để xem bình luận, nhưng trùng hợp thế nào, anh ta lại vô tình trả lời đúng câu hỏi này.
"Mấy ông anh nhà mình ấy à, có người câu lươn, có người câu cá diếc, còn có người câu rắn nước, tôm càng... Nói chung, câu được cá mới là khó nhất ấy, ơ, cá diếc bé tẹo vậy mà không tính là cá cũng đúng thôi nhỉ?"
Cá diếc tất nhiên cũng là cá, nhưng bé xíu như thế bị câu lên thì... nói chung là, "anh lươn" không vui đâu.
Mặc dù gọi là "anh lươn" nghe cũng chẳng hay ho gì, nhưng gọi là "anh cá diếc" thì cũng chẳng khá khẩm hơn.
Anh ta vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng "Đại Bạch" cất giọng oang oang, kế bên còn có "cô em Ngỗng" cũng không chịu thua kém mà cất tiếng kêu inh ỏi, c.uối cùng bị vỗ cánh đập cho một phát.
Cộng thêm đám vịt đông tầm cả trăm con, cái ao này, chẳng có tí gì gọi là yên tĩnh cả!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/chuong-765-dao-giun-dat.html.]
Nhưng hiển nhiên, mấy tay câu cá thì cực kỳ quen với môi trường này.
Lúc này thấy Trương Yến Bình bước tới, họ nhanh chóng vây lại, mở miệng chẳng hỏi chuyện phòng trọ, cũng chẳng hỏi ba ngàn tệ mình đã đóng đâu rồi, mà câu đầu tiên là…
"Giun đất đâu?"
Camera livestream không quay mặt, Trương Yến Bình cũng không dùng micro, mọi người đang vểnh tai lên nghe ngóng, bỗng nhiên giọng nói này khiến không khí trở nên kích thích hẳn!
[Hàng đâu rồi?]
[X gian đạo]
[Hành động phá X]
[Nói gì thì nói, có phải chúng ta đang chứng kiến giao dịch kiểu "dương đông kích tây" không đây?]
[Anh trai ơi, các anh nói chuyện bình thường có phạm pháp đâu mà cứ thì thầm thế?]
Trương Yến Bình cũng cảm thấy bất lực: “Các ông tới từ năm giờ sáng, chẳng lẽ đến giờ mà còn chưa câu được con cá nào à?”
Nếu không thì sao lại mong ngóng giun như mong sao sáng vậy chứ?
Về việc này, chú Cá Cỏ có điều muốn nói: “Không đến nỗi thế! Tôi câu được một con cá rô phi đấy.”
Còn anh chàng đại ca Cá Chạch thì cũng có thành tích: “Tôi thì khác, tôi câu được hai con cá chạch!”
Trương Yến Bình ghé mắt nhìn vào xô nước, lập tức im lặng.
[Sao rồi sao rồi?]
[Hoàng đế mặc áo mới (gạch đi) Cá rô phi?]
[Nói thật là nhóm mấy ông câu cá này gà thật đấy, từ năm giờ tới giờ chín giờ rồi, mới được một con cá thôi á?]
Thao Dang
[Cũng không thể nói vậy, đôi khi chỉ là vấn đề may rủi, có lúc không giành được chỗ ngon thôi]
[Ông phía trên câu được mấy con rồi?]
[Dù biết câu cá cũng phụ thuộc vào vận may, nhưng mười người mà giờ chỉ câu được một con... chậc chậc chậc, kém cỡ nào mới thế hả trời]
[Có phải không chuẩn bị đủ mồi câu không? Hay không thả mồi đúng cách?]
[Cái ao này cần gì chọn chỗ ngon… Ngồi đại đâu cũng được mà]
Trương Yến Bình quay ống kính sang chỗ kia: “Thế này mà cũng gọi là câu được một con à? Con cá bé tí bằng ngón tay tôi thế này mà các ông cũng giữ lại, đúng là đói quá mất khôn mà!”
Mọi người nhìn vào màn hình, cũng không khỏi câm nín.
Con cá rô phi kia dài chưa đầy một gang tay, giỏi lắm thì mười centimet, giờ đang bơi tới bơi lui trong cái xô to bự, trông nghèo nàn đáng thương hết sức.
[Ái chà…]
[Con cá này đem về cho mèo ăn chắc nó cũng chê không đủ nhét kẽ răng]
[Mấy ông này không có đạo đức gì cả, cá bé thế mà cũng không thả lại ao!]
“Thả nó đi, thả nó đi.” Trương Yến Bình thực sự không đành lòng nhìn tiếp: “Bé thế này mà cũng bắt, không thấy áy náy à? Thôi thôi thôi, đây, mấy ông cần giun đúng không, cầm lấy hết đi, tối mà còn không câu được con nào nữa thì đúng là vấn đề kỹ thuật rồi đấy nhé!”
Mấy ông câu cá cứng đầu sao có thể nhận là mình kém được? Chắc chắn là tại đám cá trong ao này quá xảo quyệt thôi.
Giờ thì...
Ai nấy hớn hở nhận lấy phần giun của mình, rồi nhanh chóng móc mồi vào lưỡi câu. Chú Cá Cỏ trở về chiếc ghế nhỏ của mình, lúc này tràn đầy tự tin, hăng hái bừng bừng:
“Tối nay, ta nhất định đại thu hoạch!”
Thu hay không thì cũng thế, với nửa con giun ấy thì các ông có mà câu ra hoa nở luôn đi!
Trương Yến Bình đành đơn giản hóa vấn đề chính: “Nhà xưởng các ông thấy rồi đấy, ở ngay đỉnh núi kia. Mười hai giờ trưa, nhớ đúng giờ ăn cơm nhé!”
“Còn nữa, ký túc xá của mấy ông cũng ở đó, vốn dĩ là hai người một phòng, nhưng giờ chưa có nhiều người lắm.”
“Thế nên ai đóng tiền rồi thì tự chọn chỗ đi nhé, sau này đông người thì không được thế đâu nha.”
Anh ta lải nhải hết chi tiết này đến chi tiết khác, ngoảnh lại nhìn livestream.
Ủa ủa ủa, sao cả buổi sáng cũng đông người thế nhỉ?