Cuộc sống làm nông của Tống Đàm - Chương 733: Kinh nghiệm xem mắt vô dụng.

Cập nhật lúc: 2025-03-22 22:42:07
Lượt xem: 182

Không chỉ Tống Đàm im lặng mà ngay cả phòng livestream cũng im lặng.

Thật khó để bình luận.

Mãi một lúc sau, bình luận mới lại xuất hiện:

[Thì... anh Cún nói cũng có lý, nhưng tôi vẫn thấy có gì đó sai sai.]

[Anh Cún suy nghĩ cũng chu đáo đấy, nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.]

[Con ngỗng này trông cũng đẹp gái, nhìn có vẻ dữ dằn, nhưng tôi vẫn thấy có gì đó không đúng.]

Ngay lúc này, Kiều Kiều đã ôm Đại Bạch chạy như bay xuống từ trên núi.

Tôn Thủ Bình vừa nhìn thấy liền thốt lên: "Ối dồi ôi!"

Lâu ngày không gặp, sao Đại Bạch trông như lại to con hơn nữa thế này?!

Hay là trí nhớ mình có vấn đề nhỉ?

Vừa mới chạm chân xuống đất, đôi mắt hạt đậu của Đại Bạch đã chăm chú nhìn thẳng vào Tôn Thủ Bình. Thịt của người này chắc nó đã mổ qua rồi, trông có vẻ quen quen.

Sau đó, nó thăm dò vươn cổ về phía trước, thế nhưng lại thấy Tôn Thủ Bình lùi nhanh hai bước!

Thấy không đúng lắm, anh ta đành đẩy m.ô.n.g con ngỗng trắng lớn mà mình mang đến, thúc nó bước lên hai bước.

"Quác quác quác!!!"

Dĩ nhiên là Tôn Thủ Bình lại bị ngỗng trắng lớn không vui lòng đập cho hai cánh vào người, tay còn bị mổ thêm một cú!

"Hít!" Trương Yến Bình rít một hơi lạnh: Nhìn thôi mà cũng thấy đau!

Tôn Thủ Bình cũng nhăn mặt chịu đựng, nhưng nhìn thấy Đại Bạch đang tò mò ngó con ngỗng bên cạnh, anh ta lại hớn hở lên ngay: "Đại Bạch à, một con, một con ngỗng suốt ngày lẻ loi đi tới đi lui, cô đơn buồn chán lắm đúng không?"

"Đừng vội!" Anh ta cười y như một tên phản diện tiêu chuẩn: "Nhìn xem, ta không phải đã kỹ càng chọn cho cậu một cô vợ rồi sao? Nào, hai đứa nhìn nhau thử xem, thấy được không?"

Đại Bạch trợn đôi mắt hạt đậu lên nhìn Tôn Thủ Bình, kêu một tiếng thật to: "Quác!" Sau đó lại quay sang nhìn con ngỗng trắng bên cạnh.

"Nhìn kìa nhìn kìa!" Tôn Thủ Bình kích động hẳn lên: "Thấy chưa?! Tôi nói rồi mà, kiểu gì hai đứa cũng ưng nhau thôi, nhìn con ngỗng tôi chọn xem, đẹp gái thế cơ mà! Mười dặm tám làng, chạy qua chạy lại bao nhiêu cái chợ, tôi mới kiếm được một con như thế đấy!"

Anh ta vừa dứt lời, chỉ thấy Đại Bạch trợn đôi mắt hạt đậu, chăm chú nhìn con ngỗng kia. Sau khi đối phương khẽ kêu hai tiếng, đột nhiên Đại Bạch cúi thấp cổ xuống, cánh xòe ra phía sau, hai chân vỗ bôm bốp trên nền xi măng nóng rát, lao thẳng lên mổ một cú thật mạnh!

"Quác quác quác!!!"

"Quác!!!"

Tôn Thủ Bình c.h.ế.t lặng.

Phòng livestream thì nổ tung.

Chỉ thấy hai con ngỗng trắng to gần bằng nhau lao vào quấn lấy nhau, cổ dài đan xen, Đại Bạch chủ động tấn công trước, cắn ngay vào phần dưới cổ con ngỗng kia và nhất quyết không nhả ra!

Con ngỗng kia kêu đau đớn "quác quác", vùng vẫy cánh mãi mà không thoát được khỏi Đại Bạch. Thế là nó chơi liều luôn, thò cổ tới, mổ mạnh vào sau cổ của Đại Bạch rồi cũng cắn c.h.ặ.t không buông!

Hai con ngỗng cứ giữ nguyên tư thế quấn lấy nhau, ngươi tiến ta lùi, kẻ công ta thủ, tiếng "quác" thảm thiết không ngừng vang lên, lông vũ thì bay tứ tung. Vậy mà chẳng con nào chịu nhả miệng trước, nhìn đến mức Tôn Thủ Bình cũng cảm giác đau thay bọn nó.

Ký ức từng bị Đại Bạch mổ đau đớn lại ập về trong đầu anh ta!

[Hít... hít... Nhìn thôi mà cũng thấy đau!]

[Hồi nhỏ bị một con ngỗng cao bằng mình mổ vào mặt trong của cánh tay... Ôi không dám xem nữa không dám xem nữa]

[Má ơi, m.á.u me, bạo lực quá!]

[Đúng đó! Sao mà tàn nhẫn thế này? Đại Bạch sao vẫn chưa thắng? Không đúng nhỉ?]

[Kinh khủng quá, tuổi thơ đau thương của tôi lại hiện về rồi]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/chuong-733-kinh-nghiem-xem-mat-vo-dung.html.]

[Nghe tiếng kêu thảm thiết thôi mà cũng thấy đau điếng người]

Thế nhưng hai con ngỗng này không quấn lấy nhau quá lâu. Sức chiến đấu của Đại Bạch quả nhiên không tầm thường, cú mổ kia vừa mạnh vừa sâu, rõ ràng là coi đối phương là kẻ đe dọa vị trí trong gia đình mình, chẳng nương tay chút nào.

Còn con ngỗng đối diện… dù có to khỏe, dù có lực thế nào thì so với Đại Bạch vẫn kém một bậc thôi!

Không lâu sau, con ngỗng kia rốt cuộc cũng chịu thua, buông miệng ra trong tiếng kêu đau đớn, cánh cũng dần xụi xuống.

Đại Bạch thấy thế mới cao ngạo buông ra.

Con ngỗng kia dang cánh lên chạy bán sống bán c.h.ế.t, nép mình thật xa, giọng kêu cũng yếu ớt hẳn.

Đại Bạch thì lại xòe rộng đôi cánh ra, hệt như muốn tuyên bố rằng mình là "vua ngỗng" độc tôn trên đời, cất lên tiếng kêu "Quác quác quác" đầy đắc ý, khiến Tống Đàm đứng nhìn mà mặt mày phức tạp hẳn lên.

Cuộc trò chuyện trong livestream cũng khá phức tạp:

[A cái này! Anh Cún! Anh tính thế nào rồi nhỉ, tinh thần chịu đựng gì đó? Đau đớn thể xác ra sao cơ?]

[Anh Cún, anh xem có mầm non tình yêu gì ở đây không? Tình yêu xé gan xé ruột bao giờ mới bắt đầu thế?]

[Anh Cún, nói thật là cái trận đánh vừa rồi, con ngỗng nhà anh có chiếm được chút lợi lộc nào không?]

[Anh Cún, gợi ý bên này là anh nên đi kiếm thêm hai con ngỗng đẹp gái nữa về đi, chất lượng không đủ thì ta bù số lượng.]

Thao Dang

[Anh Cún, bên này kiến nghị anh hốt luôn ba năm chục con về đi, tổ chức hẳn một cuộc thi tuyển chọn cho Đại Bạch nhà mình.]

[Ý kiến hay đấy! Một khi Đại Bạch chọn được ý trung ngỗng, thì anh Cún cũng thành ngoại thích nhà hoàng gia rồi!]

[Anh Cún! Đến lúc anh làm “Ngỗng Quốc Cữu” rồi thì đừng quên trộm về cho anh em hai quả trứng ngỗng nha! Vợ tôi đang có bầu, nói là ăn trứng ngỗng bổ lắm.]

[Ngàn vạn lần không được! Quốc Cữu là ngoại thích, nguy hiểm lắm…]

Trương Yến Bình nhìn cảnh tượng trước mặt mà ánh mắt phức tạp thu lại.

Dân mạng thời nay đúng là chẳng kén chọn gì cả! Đây rõ ràng là do anh ta đặt sai tiêu đề rồi, kinh nghiệm hẹn hò chẳng học được chút nào, mà kinh nghiệm đánh đ.ấ.m thì lại tăng lên kha khá.

Thế nhưng, khổ nạn của "Ngỗng Quốc Cữu" hiển nhiên chưa dừng lại ở đó.

Bởi vì đôi mắt đậu đậu của Đại Bạch rất nhanh đã lại dán c.h.ặ.t lên người anh ta, rõ ràng đã nhận ra kẻ khơi mào trận chiến này và người đưa ngỗng vào nhà là ai.

Đầu nó lập tức hạ thấp xuống, ánh mắt thách thức ngước lên nhìn, khiến toàn thân Tôn Thủ Bình lạnh toát! Anh ta suýt nữa đã nhảy tót lên xe, nhưng may mà Đại Bạch đã nhanh Cúnng bị Tống Đàm kẹp c.h.ặ.t dưới cánh tay, cô còn thành thạo vuốt dọc cái cổ dài của nó.

“Được rồi được rồi, Đại Bạch đừng hiểu lầm, con ngỗng này là đến để gia nhập cái nhà này, không phải để phá nát nó đâu.”

“Chẳng phải thấy mình cậu quản đàn vịt vất vả quá, nên đặc biệt kiếm thêm một trợ thủ cho cậu đấy mà! Mà vừa nãy cậu cũng chứng tỏ được thực lực rồi nhỉ, thế nào? Thằng em... à không, con em này có nhận không?”

Đại Bạch ngoan ngoãn cụp cánh xuống, bất kể có nghe hiểu hay không, ý của Tống Đàm thì nó nắm được rồi.

Nó lại ngó qua con ngỗng vừa nãy vẫn né tránh nó từ xa, giờ đã nhanh Cúnng cắm đầu chạy lạch bạch về phía nó.

Lúc này Đại Bạch mới có tâm trạng đánh giá đối phương từ đầu đến chân.

Chỉ thấy thân hình nhỏ xíu (trong mắt ngỗng). Thật sự chẳng đáng để ý, có điều động tác trong trận đánh vừa rồi thì khá dữ dằn, đến giờ cái cổ sau của nó vẫn còn hơi đau đây này...

Nếu đã vậy...

“Quác!”

Đại Bạch ngẩng cao cổ, hét to một tiếng, rồi vặn vẹo cái m.ô.n.g lạch bạch chạy về phía sau núi. Con ngỗng kia đứng chần chừ một lúc, Tôn Thủ Bình còn định bế nó đi luôn.

Dù gì thì kẻ chịu đả kích cả về tinh thần lẫn thể xác lần này rõ ràng là anh ta mà.

...

Tình yêu xé gan xé ruột chưa nếm được, nhưng cổ sau của ngỗng trắng đã bị giật trụi mất một mảng lông rồi. Không cần ai nói thêm câu nào, nó liền nhanh Cúnng dang cánh lao vút về phía trước.

Hai bóng ngỗng dần dần khuất xa sau núi.

Tống Đàm thì lại nhướng mày, nhìn về phía Tôn Thủ Bình đang đờ đẫn mà cười ngượng ngùng: “Anh Tôn à, anh xem cái này... thật ngại quá! Từ xa đến mà còn mang theo món quà bự thế này.”

Loading...