Cuộc sống làm nông của Tống Đàm - Chương 472: Tăng giá.

Cập nhật lúc: 2025-02-10 08:04:15
Lượt xem: 280

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Xuyên mơ màng chìm vào giấc mộng, trong mơ anh thấy mình đang đi dạo trên một sườn dốc đầy những tảng đá lởm chởm. Dưới chân núi, một khóm mẫu đơn dại nở rộ trong im lặng.

Những cánh hoa run rẩy trong gió, khung cảnh ấy khắc sâu vào tâm trí anh suốt bao năm qua.

Thế nhưng, trong giấc mơ này, không hiểu vì sao, khóm mẫu đơn vốn có màu trắng ngà ấy lại từ trung tâm lan dần ra một sắc đỏ thẫm!

Như một ngọn lửa bừng cháy, thiêu đốt khiến người ta khô khốc, chỉ muốn lao vào một dòng suối mát để giải tỏa cơn khát…

Lục Xuyên bừng tỉnh.

Cảm giác nóng bức từ từ tan biến, cả người anh chỉ thấy thư thái dễ chịu, không còn sự dính nhớp vì mồ hôi như mọi khi.

Chiếc điều hòa tiết kiệm năng lượng hoạt động lặng lẽ, còn tấm chiếu cỏ dưới lưng tỏa ra hơi lạnh nhẹ nhàng…

Giấc ngủ trưa này, đúng là thoải mái vô cùng.

Trước đây, nếu ngủ trưa lâu quá, khi thức dậy anh sẽ thấy uể oải, khó chịu.

Nhưng lần này lại khác, một luồng khí ấm áp kỳ lạ từ bụng lan lên dọc theo sống lưng, chảy qua khoang n.g.ự.c rồi xộc thẳng lên não, khiến anh mở mắt ra mà đầu óc vẫn tỉnh táo, không hề có cảm giác nửa tỉnh nửa mê như thường ngày.

Lục Xuyên ngồi dậy, ngửa cổ uống một cốc nước đầy, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm, cho rằng có lẽ do giấc ngủ hôm nay quá ngon, mà giấc mơ cũng thật đẹp.

Ừm, trừ một vài chi tiết nhỏ thì thảo nguyên vẫn rất đáng để đi du ngoạn, có thời gian nhất định phải ghé thăm lần nữa.

Trong đầu anh thoáng hiện lên đủ thứ suy nghĩ, toàn thân như tràn đầy năng lượng, chỉ muốn lập tức ngồi xuống viết hết ra giấy.

Và câu chuyện của anh chính là phương tiện truyền tải tốt nhất…

Thao Dang

Cho đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên liên tục, anh mới giật mình nhìn đồng hồ.

Giờ đã là 6 giờ chiều!

Anh liếc nhìn màn hình máy tính, không khỏi nhướng mày.

Không ngờ hôm nay anh đã viết được tận 18.000 chữ!

Cái quái gì thế này?!

Ai cũng biết, anh vốn không phải kiểu tác giả có thể viết hơn vạn chữ mỗi ngày, hơn nữa do không có áp lực tiến độ nên bình thường cứ viết một tiếng là lại ra ban công hóng gió một vòng.

Đương nhiên, đó không gọi là lười biếng, mà là dưỡng sinh.

Nhưng hôm nay lại khác, đến mức khi đứng lên anh còn thấy người hơi cứng nhắc vì ngồi quá lâu.

Mà khoan… chiều nay mình có quên chuyện gì quan trọng không nhỉ?

Anh mở điện thoại, quả nhiên, biên tập viên Vân Phong đang hối thúc liên tục:

“Cậu bị làm sao thế?”

“Đừng nói với tôi là hôm nay cậu lại bùng cập nhật nhé?”

“Tên khốn, cậu có biết hôm qua cậu ngừng ở đoạn nào không?!”

“Cậu có biết chúng tôi đã chờ cái tình tiết này bao lâu rồi không?”

“Viết ngay! Viết ngay cho tôi!!”

Lục Xuyên vội vàng trả lời: "Đăng ngay đây."

Sau đó, anh quyết đoán đăng lên 4.000 chữ.

Vậy là vẫn còn 14.000 chữ chưa đăng… chẳng phải nghĩa là ba ngày tới mình có thể lười biếng một chút sao?!

Vừa hay dạo gần đây mới học được một món ăn mới, hơi phức tạp, có thể tranh thủ mấy ngày này thực hành một chút.

Đúng rồi…

Anh chợt nhớ tới cái hũ sứ trắng kỳ lạ nọ.

Cửa hàng không có món này, trên hũ cũng không dán nhãn, chẳng lẽ thật sự là hàng gửi nhầm?

Thế là anh chụp ảnh rồi gửi cho Tống Đàm.

“Xin hỏi, đây là gì vậy?”

---

Lúc này, Trương Yến Bình đang nhìn chằm chằm vào mức giá của chiếu cỏ nhà mình mà không ngừng ôm hận.

“Đáng ghét! Nằm vùng làm cá ướp muối bao năm, quay về lại theo không kịp giá cả thị trường!”

“Hồi tôi đi du lịch Giang Nam thời đại học, một cái chiếu cỏ như này chỉ cần 50 tệ là mua được một cái!”

Dù đã mấy năm trôi qua, chiếu cỏ hồi đó không tinh xảo bằng của nhà anh ta, chất liệu cũng không bằng…

Nhưng mà, cái giá bây giờ thế nào đây?

Mở Taotao Bao ra tìm thử chiếu cỏ dệt tay 100%, trời đất quỷ thần ơi, giá d.a.o động từ 60 tệ đến hai, ba nghìn tệ!

Khoảng giá này thật là kỳ lạ quá đi mất!

Dù gì thì, nó cũng chỉ là một cái chiếu thôi mà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/chuong-472-tang-gia.html.]

Anh ta cứ trằn trọc mãi.

“Tống Đàm, có nên tăng giá thêm không? Dù sao thì cũng có thể nói giá trước đó là giá ưu đãi mà…”

Tống Đàm ngẫm nghĩ, đợt này làm hơi gấp, cô phải dùng linh khí thúc đẩy, cũng tốn không ít công sức, nhưng sang năm thì chắc không cần làm vậy nữa.

Thuê người cắt cỏ là một phần chi phí, thuê người dệt chiếu cũng là một phần chi phí. Ngoài ra, hình như cũng chẳng tốn thêm gì nữa.

Tính ra…

“Thôi bỏ đi.”

Cô thở dài một hơi.

“Để ai cũng có cơ hội trải nghiệm tay nghề của ông nội em, kiếm ít thì kiếm ít vậy.”

Lúc này, Tống Hữu Đức đang cặm cụi dệt chiếu trong sân, không nghe thấy câu nói kia, nhưng chẳng hiểu sao lại thấy lòng nhẹ nhõm, vô cùng sung sướng.

Chà chà! Thời thế thay đổi rồi! Chiếu cỏ này bán 999 tệ mà vẫn có khối người muốn mua đây này!

Năm nay ông chắc chắn kiếm được nhiều hơn bà nhà rồi!

Công việc này chẳng phải còn nhàn hơn hái trà à? Vẫn là phải có tay nghề mới được!

Tống Hữu Đức lâng lâng tự đắc.

---

Bên này, Tống Đàm nhận được tin nhắn từ Lục Xuyên.

“Xin hỏi, đây là gì vậy?”

Đính kèm là một tấm hình chụp hũ sứ trắng.

Tống Đàm: …

Ủa, cô nên giải thích đây là nhầm lẫn của bên vận chuyển trước, hay là giải thích công dụng của thứ này trước?

Nghĩ ngợi một lúc, cô cẩn thận hỏi lại:

“Anh ăn chưa? Có cảm thấy gì đặc biệt không?”

Cảm giác đặc biệt?

Lục Xuyên ngẫm nghĩ, có lẽ là hương vị cũng không tệ lắm, hoặc cũng có thể thứ này có tác dụng hỗ trợ giấc ngủ?

Giấc ngủ trưa hồi nãy, rốt cuộc là vì chiếu cỏ quá thoải mái nên mới ngủ ngon, hay là vì đã ăn thứ này rồi?

Không trách anh không nhận ra.

Loại thuốc này vốn là để bổ hư, nhưng mà Lục Xuyên… có thiếu hụt chỗ nào đâu! Hơn nữa, đây là bài thuốc điều dưỡng chậm rãi, nên với một người khỏe mạnh thì tác dụng sẽ không quá rõ rệt.

Trời xanh chứng giám, một thanh niên trai tráng hai mươi mấy tuổi như anh, thật sự không ngờ rằng công dụng chính của nó lại là bổ thận!

Anh đành cẩn thận trả lời:

“Có phải có tác dụng giúp ngủ ngon không?”

Sau đó, anh vươn vai một cái, cảm thấy cơ thể không những không mệt mỏi mà đầu óc còn tỉnh táo, tư duy nhanh nhạy, hình như có thể viết thêm mười ngàn chữ nữa…

Không được!

Lục Xuyên nghĩ bụng, viết nhiều một lúc sẽ dễ bị kiệt sức, sau này có khi lại không viết ra nổi tình tiết hay ho.

Chi bằng đi tập thể dục một chút vậy!

Dù gì cũng đã có ba ngày bản thảo dự trữ rồi.

---

Bên này, Tống Đàm nhìn tin nhắn mà không khỏi hơi thất vọng.

Là do dược tính của kim anh tử bị lệch hướng rồi? Hay là tay nghề của bác sĩ Quách không đáng tin?

Dù là cái nào đi nữa, cũng đều không có lợi cho việc bán kim anh tử của cô sau này!

Đáng ghét.

Ban đầu cô còn nghĩ giá 200 tệ một cân là quá rẻ, nhưng nếu thuốc mất tác dụng như vậy, giá 20 tệ chắc cũng chẳng có ai mua!

Ngay lúc ấy, Quách Đông mang dép lê lẹp xẹp chạy từ ngoài sân vào, trên mặt đầy vẻ phấn khích và mong đợi, thậm chí còn có chút đắc ý và chắc chắn phải giành cho bằng được.

“Tống Đàm! Kim anh tử trên núi nhà cô, tôi bao hết!”

Tống Đàm: ???!!!

Nằm liệt giường cũng có thể bật dậy, ngửa mặt lên trời cười lớn chờ khách đến, chính là khoảnh khắc này!

Cô lập tức bật dậy, trên mặt nở một nụ cười chất phác.

“Dễ nói, dễ nói, có người dùng thử rồi, phản hồi rất tốt, hay là thế này đi, ban đầu tôi định giá 200 tệ một cân, giờ chỉ tăng một chút xíu thôi, giá hữu nghị 300 tệ một cân!”

Cô thở dài đầy cảm thán.

“Dù gì, cũng là một loại dược liệu khó chế biến mà!”

Loading...