Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Vợ Trước Pháo Hôi (Niên Đại Văn) - Chương 125
Cập nhật lúc: 2026-05-02 15:57:47
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tân quán trưởng thư viện Kiều Vi nhậm chức, đương nhiên xem danh sách .
Mở hồ sơ nhân sự của thư viện , hết xem danh sách công nhân viên.
Kiều Vi: “……”
Cô ngẩng đầu những mặt, đếm một lượt, tính cả cô tổng cộng chín , tám đeo kính.
“Đều mặt đủ ?” Cô hỏi.
Một nam thanh niên đeo kính trả lời: “Đều đủ .” Giọng lớn, nhưng ngữ khí chắc chắn.
Kiều Vi cúi đầu danh sách. Tuy vẫn luôn kiểu đơn vị sẽ nhiều chỉ treo tên nhận lương, nhưng vẫn giật con “lẫn lộn đầu đuôi” .
Cô ngẩng đầu mấy mặt. Những gì thấy chính là tất cả—đây chính là bộ nhân sự thật sự việc của thư viện.
“ là Kiều Vi, đây công tác ở văn phòng huyện ủy. Tổ chức tin tưởng , giao trọng trách để đảm nhiệm chức vụ quán trưởng thư viện. Sau mong cùng học tập, cùng tiến bộ, phục vụ nhân dân.”
Bốp bốp bốp bốp, tiếng vỗ tay vang lên.
Kiều Vi : “Mọi tự giới thiệu một chút nhé, để đối tên với .”
Mọi lượt giới thiệu. Tám , nam nữ, già trẻ, điểm chung là quan hệ phía khá yếu, hoặc thậm chí gì, nên mới trở thành những thật sự việc.
Kiều Vi ghi nhớ từng , đối chiếu với danh sách, hỏi: “Ai thể qua cho về nội dung công việc ở đây?”
Mọi , cuối cùng đẩy đàn ông cao gầy đeo kính lúc nãy.
Anh tên Trịnh Ngải, là nhân lực chủ chốt. chuyện lắp bắp. Lúc tự giới thiệu, những khác cũng trôi chảy, như bóp kem đ.á.n.h răng từng chút một.
Phong cách so với văn phòng huyện ủy, nơi ai cũng lanh lợi, đúng là khác một trời một vực. Kiều Vi đảo mắt một vòng, bất kể già trẻ nam nữ, ai cũng co vai, tránh ánh . Toàn bộ đều đeo kính, bộ đều… ngại giao tiếp.
Dù Trịnh Ngải trôi chảy, nhưng Kiều Vi vẫn quy trình công việc hằng ngày của họ chỉnh.
Cô hỏi: “Có bản giấy ?”
“Có.” Một chị lớn hơn vội vàng đưa một tập tài liệu qua, “Đều ở đây.”
Kiều Vi mở xem nhanh một lượt, là lịch trình công việc hằng ngày. Có thể lập kế hoạch hiểu công việc thư viện, vô cùng nghiêm túc, gần như chỗ nào cần chỉnh sửa.
Kiều Vi khép tập tài liệu : “Thường thì quan mới nhậm chức đốt ba đống lửa, nhưng chỗ chúng đặc biệt, cần chú ý phòng cháy. Hai đống lửa của sẽ đốt, cứ như .”
Một câu đùa “lạnh”, nhưng chỉ cần hiểu là đủ. Rõ ràng câu chạm đúng điểm của dân thư viện, bật , bầu khí cũng thả lỏng hơn hẳn.
lúc đó, Nghiêm Tương lạch bạch chạy tới. Khuôn mặt nhỏ ửng đỏ, mắt sáng rực, rõ ràng là chuyện .
chạy đến, thấy một bên, nhóm một bên, rõ ràng đang việc.
Cậu phanh , dám phiền, nhưng ánh mắt mong chờ như : Mẹ ơi con chuyện !
Kiều Vi bật , kéo , xoa đầu, với : “Đây là con của , tên Nghiêm Tương. Sau thể sẽ thường xuyên ở đây. Nó thích sách, cũng hỏng sách. Nếu chẳng may hỏng gì, nhất định với . Yêu con thì dạy con, đừng vì nó còn nhỏ mà chiều.”
Nghe đến “ thích sách”, ánh mắt lập tức thiện hơn.
Một ông lão : “Nhỏ chữ ?”
Trịnh Ngải đẩy kính: “Có những đứa trẻ phát triển sớm, năm năm tuổi thuộc hai trăm bài thơ Đường.”
Dưới ánh mắt hiệu của , Nghiêm Tương lễ phép chào: “Cháu chào các cô chú, bác ạ.”
ngay đó, sang Kiều Vi, ánh mắt sáng rực như sắp nhịn nữa.
Kiều Vi tò mò: “Sao , chuyện gì với ?”
Cuối cùng cho phép, Nghiêm Tương kích động đỏ cả hai má: “Mẹ! Sách ở đây! Sách ở đây! Mỗi quyển đều đặt đúng vị trí theo phân loại!”
So với thư viện khu chính phủ, đúng là một trời một vực! Ở thị trấn nhỏ , dựa Nghiêm Tương mỗi ngày vất vả tự phân loại sắp xếp!
Nghiêm Lỗi vốn là coi trọng trật tự. Ngay cả vắt khăn cũng vắt từ đầu sang đầu theo trình tự, như khác vắt một cục.
Rõ ràng Nghiêm Tương thừa hưởng tính cách . Cậu thể quy luật thứ tự chỉ trong một cái liếc mắt, cũng thể phát hiện trong một dãy sách cùng loại chen một quyển thuộc về đó.
Trước đây cứ nghĩ thư viện nào cũng giống . Không ngờ nơi quản lý đến .
Vừa một vòng trong thư viện, cách sắp xếp sách trật tự khiến cả thấy vô cùng dễ chịu.
Cậu nhịn , lập tức chạy tới với ! Nơi thật tuyệt!
Không khí bỗng chốc lặng . Ngay đó, cái cảm giác co quắp, căng thẳng, bất an khi đối diện lãnh đạo mới biến mất. Những nhân viên thư viện bỗng nhiên bật lên sự tò mò và nhiệt tình với mới.
“Ai da, đúng là chữ thật!”
“Còn hiểu cả phân loại nữa!”
“Nghiêm Tương ? Nghiêm Tương, cháu thư mục học là gì ?”
“Cháu phương pháp phân loại sách ?”
Trịnh Ngải đẩy gọng kính dày, giải thích cho vị lãnh đạo mới – một ngoài ngành: “Thư viện chúng hiện đang áp dụng bản dự thảo phân loại năm 63.”
Kiều Vi ngờ việc hòa nhập môi trường mới nhờ Nghiêm Tương.
Những thực sự việc ở thư viện đều rõ lai lịch của vị tân quán trưởng. Nhắc đến cô, cần đến chồng cô là ai, cũng cần nhắc việc cô chính tay chủ nhiệm Cách Ủy Hội hiện tại sắp xếp. Chỉ riêng những bài cô từng đăng, họ đều qua.
Văn phong của cô sắc bén, bài thể nắm bắt lòng , kích thích cảm xúc. Cũng “chơi” chính trị.
Nói chung, khi tụ bàn tán, họ tự vẽ trong đầu hình tượng một phụ nữ tâm cơ, thâm trầm, thủ đoạn, lợi hại. Cứ tưởng như tới, nhất định sẽ oai phủ đầu, chỉnh đốn họ một phen.
Lãnh đạo mới thường đều như thế. Ai ngờ khác tưởng tượng.
Trịnh Ngải đúng là trụ cột công việc, đẩy để tiếp tục bàn giao công việc với Kiều Vi.
Kiều Vi hỏi: “Vì quán trưởng xử lý?”
Bản kế hoạch công việc hằng ngày rõ ràng, ngăn nắp , nghi ngờ gì chắc chắn là do vị lãnh đạo tiền nhiệm lập .
Trịnh Ngải thở dài: “Ông kiên quyết rằng văn hóa truyền thống là tàn dư.”
Hơn nữa, còn trong cuộc họp của Cục Văn hóa. Một câu , chọc trúng tổ ong.
Kiều Vi hiểu. Cô thở dài thật sâu.
Tiếng thở dài khiến Trịnh Ngải lập tức coi cô là cùng chí hướng: “Cô hiểu! ? !”
Người thể như , chắc chắn là yêu sách! Cô hiểu.
Kiều Vi thấy đúng kiểu mọt sách, bất lực : “Anh đấu tố chứ?”
Trịnh Ngải cuống quýt lắc đầu như trống bỏi.
Kiều Vi : “Vậy thì giữ c.h.ặ.t miệng, đừng bừa.” Trịnh Ngải gật đầu lia lịa.
Kiều Vi chính thức định ở thư viện.
Trong huyện hai trường tiểu học, hai trường trung học. Cô chọn trường tiểu học hai gần thư viện nhất, tự đến gặp hiệu trưởng.
Cô báo phận, hiệu trưởng nhận , bắt tay : “Hoan nghênh, hoan nghênh. Con của quán trưởng Kiều chọn trường chúng là vinh dự của trường.”
Thái độ của khác nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuoc-song-hanh-phuc-cua-vo-truoc-phao-hoi-nien-dai-van/chuong-125.html.]
Trước Kiều Vi việc ở văn phòng huyện ủy, theo Bí thư Mạnh tiếp xúc với nhiều , thể chia sẻ một phần quyền lực của ông. ngay cả khi đó, thái độ của khác cũng như bây giờ.
Dù lấy lòng, cũng chỉ vì lợi ích, sợ hãi, dè chừng. Còn hiện tại, sự lấy lòng trở nên cẩn trọng, ánh mắt đầy bất an.
Trong mắt hiệu trưởng, những nổi lên trong thời kỳ đều thể đắc tội.
Kiều Vi trò chuyện một lúc, hiệu trưởng mới dần thả lỏng. Cô : “Tiểu học thì còn đỡ, dù học sinh còn nhỏ.”
Hiệu trưởng thở dài: “ , bên trung học… thôi, , .”
Kiều Vi cũng thở dài.
“ cũng mong con học gì quá nhiều ở trường.”
“Dù cũng thể đào tạo ‘ kế tục chủ nghĩa tư bản’.”
“ chỉ mong con ở trường thể giao tiếp nhiều, học cách đối nhân xử thế.”
Thế là Nghiêm Tương sắp xếp tiểu học hai gần thư viện nhất.
Người cha thương con còn đặc biệt chuẩn cho một chiếc cặp quân đội mới tinh. Còn gắn lên đó một ngôi năm cánh.
vẫn thấy Nghiêm Tương còn nhỏ, vì đủ sáu tuổi. Phần lớn trẻ đều sáu bảy tuổi mới tiểu học, đứa tám tuổi mới . Lại thêm chuyện học theo kịp lưu ban, trong một lớp độ tuổi và chiều cao thể chênh lệch lớn.
“Phải tăng cường huấn luyện cho con.” Người cha .
Kiều Vi: “……”
Từ chuyện Anh T.ử dũng cảm đ.á.n.h lui tên lưu manh, Nghiêm Lỗi cảm thấy cũng nên huấn luyện cho Nghiêm Tương một chút.
Mà Nghiêm Tương thì cực kỳ hào hứng. Vừa cha “tăng cường”, mắt lập tức sáng lên. Một dạy, một học, chỉ thể xếp bằng giường tre, ăn dưa gang xem.
Tháng chín khai giảng, Nghiêm Tương đeo chiếc cặp quân đội học.
Do trung ương kêu gọi giảm tải, hiện tại trường học thi cử, cũng giao bài tập. Mỗi ngày chỉ học buổi sáng, buổi chiều lao động học công học nông.
học sinh lớp một còn quá nhỏ, việc gì, sợ các em lạc hoặc thương, nên buổi chiều lớp một trực tiếp tan học.
Kiều Vi mỗi ngày đều đón Nghiêm Tương buổi trưa.
Cô hỏi: “Ở trường thế nào?”
Nghiêm Tương đáp: “Khá ạ, giờ chơi con đá cầu, chơi trò chơi với các bạn, vui.”
Vài ngày , khi đón con, Kiều Vi cố ý hỏi giáo viên chủ nhiệm: “Nghiêm Tương học thế nào?”
Cô giáo do dự một chút : “Cũng , cũng .” sự do dự đó ý gì?
Kiều Vi nhẹ nhàng : “Nếu cháu vấn đề gì, cô nhất định với . Trẻ con trưởng thành cần sự phối hợp giữa gia đình và nhà trường.”
Cô giáo thấy phụ chân thành, thử trao đổi: “Nghiêm Tương hình như… ừm… cái đó… chị để ý … đầu óc cháu… ừm ừm, chắc vấn đề lớn đúng ?”
Kiều Vi: “……”
Cô hỏi kỹ hơn. Thái độ cô hòa nhã, kiên nhẫn, giống kiểu phụ nóng nảy, nên cuối cùng cô giáo thật:
“Trong giờ học cháu ngẩn , thể ngẩn cả tiết, mắt cứ đăm đăm, nhiều khi gọi vài cháu mới hồn. lo cho cháu.”
Lo là trẻ vấn đề về trí tuệ. Trẻ bình thường cũng lúc mất tập trung, nhưng đến mức như .
Nghiêm Tương xong gì đó.
Kiều Vi bình tĩnh giữ , hỏi: “Còn giờ chơi thì ?”
Cô giáo : “Giờ chơi thì bình thường, chơi với bạn , cả các bạn lớn hơn cũng thích chơi cùng cháu.”
Cho nên cô giáo cũng bối rối.
Kiều Vi cảm ơn cô, nắm tay Nghiêm Tương rời .
Đi xa một chút, cô mới nhỏ giọng hỏi: “Con ngẩn trong giờ là gì?”
Quả nhiên Nghiêm Tương đáp: “Con đang học thuộc, với tự bài toán trong đầu.” Chứ lẽ thật sự học 1+1=2 cùng các bạn .
Kiều Vi: “Được . Để với cô giáo, cứ để con như , cô đừng lo cũng cần can thiệp.”
Bởi vì Nghiêm Tương vẫn thích chơi với bạn. Cậu cũng đến độ tuổi thích chạy nhảy.
Trí tuệ của vượt xa bạn bè cùng tuổi, nhưng thể lực thì . Những chị lớn như Cương Tử, Anh T.ử sẽ dẫn chơi. Chỉ Hoa T.ử – cũng là học sinh tiểu học – miễn cưỡng chơi cùng.
Mỗi ngày trưa, Kiều Vi đón Nghiêm Tương về đơn vị ăn cơm. Thư viện ít , nhà ăn riêng. Đơn vị dùng chung khu với Cục Nông nghiệp, nên nhân viên thư viện ăn trưa ở căn tin bên đó.
Kiều Vi dẫn Nghiêm Tương về thư viện, lấy hộp cơm cùng đồng nghiệp qua cánh cửa nhỏ thông sang bên Cục Nông nghiệp.
Trước đây, nhân viên thư viện ăn cơm yên lặng. bây giờ, trong căn tin luôn chào hỏi— “Quán trưởng Kiều.”
“Kiều.”
“Đồng chí Kiều Vi.”
Thế là mỗi buổi trưa, đều thể thấy vị quán trưởng mới “hướng ngoại” dẫn theo cả một nhóm nhân viên “hướng nội”.
Cô cũng chào hỏi . Còn các nhân viên thì rụt cổ như chim cút, theo . Theo nữa là cái “đuôi nhỏ” Nghiêm Tương tung tăng.
Nghiêm Tương cảm thấy lên tiểu học còn vui hơn. Trong giờ học, thầy giảng việc thầy, bạn học việc bạn, còn thì tự học phần của .
Giờ tan học chơi còn vui hơn nhà trẻ. Vì trong lớp là nhỏ nhất, các bạn xung quanh đều lớn hơn.
Ở độ tuổi , chỉ cần hơn nửa tuổi một tuổi, thể lực khác hẳn, chạy nhanh hơn nhiều.
Nghiêm Tương chơi với các bạn, tiêu hao thể lực gấp đôi so với ở nhà trẻ. Niềm vui cũng gấp đôi. niềm vui và nỗi buồn của con bao giờ giống .
Nghe Nghiêm Tương tiểu học, Dương đại tỷ thấy Quân Quân còn lớn hơn một tuổi, cũng nên học.
Vốn ở quê thường nhập học muộn, bà định cho sớm. thấy Nghiêm Tương học, Quân Quân suốt ngày chơi bời, lúc nào cũng bẩn, bà càng chướng mắt, liền tống học tiểu học khu Hạ Môn.
Cùng là học, Nghiêm Tương vui gấp đôi. Quân Quân thì khổ chịu nổi.
Buổi chiều, Kiều Vi trong phòng, lén hai đứa trẻ ngoài giường tre ăn bánh quy sữa trò chuyện.
Quân Quân than thở— “Phải lâu như , uống nước, vệ sinh, dậy, cũng chuyện.”
“Tớ chỉ dạo một vòng trong lớp thôi mà cô bắt phạt ngoài cửa.”
“Anh hai về nhà còn mách cả với chị cả.”
“Anh cả chị cả tay nhẹ, nên bảo chị đ.á.n.h tớ. Chị mà nhẹ cái gì! Chị thể đ.á.n.h một lúc hai luôn đó!”
“Hu hu hu, con lớn lên, lớn lên học, hu hu hu…”
Nghiêm Tương dịu dàng an ủi: “Đừng nữa, đây, ăn kẹo .”
“Hu hu hu, còn ?”
“Thôi , cái cũng cho .”
“Hu hu hu, còn nữa ?”
“Cái cuối cùng !”
“Hu ~”