CUỘC SỐNG BÌNH PHÀM NHỮNG NĂM 60 - Chương 433

Cập nhật lúc: 2026-01-02 14:53:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Minh Ninh mệt đến mức bệt xuống chiếc ghế nhỏ hiên nhà nhấc nổi lên, tay bưng ca cũng run bần bật. Mấy ngày nay lụng vất vả khiến cánh tay cô nhức mỏi, nhất là lúc khi buông việc , cả , chẳng còn chút sức lực nào.

“Mẹ ơi, con đói ,” Trần Minh Ninh nghỉ ngơi một lát, cuối cùng cũng nhấc nổi m.ô.n.g khỏi ghế, lết từng bước chân vẹo vọ đến bên cửa bếp, “Mẹ ít thôi nhé.”

“Sao đói ?” Tống Tuệ Quyên đang bếp cho màn thầu nồi, “Làm lụng cả ngày trời, lát nữa món cà tím xào cho con ăn nhé?”

“Phiền phức lắm ạ,” Trần Minh Ninh lắc đầu. Món tốn công tốn sức, cho chảo dầu chiên qua một mới vớt thứ hai.

“Có gì mà phiền?” Tống Tuệ Quyên đậy nắp vung, lấy từ trong cái làn Minh Ninh mang về hai quả cà tím dài màu tím, “Giờ ăn là hết đấy, cũng may hôm nay về sớm.”

Trần Minh Ninh đầu đồng hồ treo tường ở nhà chính, sáu giờ rưỡi, cũng chẳng sớm sủa gì, nhưng so với mấy hôm bảy tám giờ mới về ăn cơm thì đúng là sớm thật.

Nghĩ đến việc chẳng mấy ngày nữa , Trần Minh Ninh gì thêm, chạy nhà chính bưng ca nguội của : “Uống ạ.”

Tống Tuệ Quyên tay vẫn đang cầm d.a.o gọt vỏ cà tím, Minh Ninh đưa ca đến tận miệng bà. Tống Tuệ Quyên đặt d.a.o xuống định giơ tay đỡ lấy, nhưng cô con gái út chỉ bảo: “Mẹ cứ uống .”

Tống Tuệ Quyên giơ tay lên nữa, để mặc con bé bưng ca cho uống hai ngụm mới bảo: “Được , .”

Trần Minh Ninh bưng ca nhưng mang nhà chính mà thẳng sân hỏi Trần Canh Vọng đang thu dọn lúa mì: “Bố uống ?”

Trần Canh Vọng thu đinh ba , tay đưa đón lấy, ngửa cổ uống cạn sạch đưa trả .

Trần Minh Ninh nhận lấy, ngay mà hỏi tiếp: “Bố uống nữa ?”

“Không uống nữa,” Trần Canh Vọng cúi tiếp tục việc, “Rót một ít để ca cho nguội .”

Minh Ninh lời, bưng ca về nhà chính, nhấc phích nước bàn rót đầy hơn nửa ca mới bếp.

“Ra ngoài ,” Tống Tuệ Quyên thấy con gái thì đuổi , “Trong nóng lắm, ngoài .”

“Cũng bình thường mà ,” Trần Minh Ninh chịu nóng, ít nhất là hơn cô, cô sợ nóng nhất.

Trong lò chất củi, cần canh chừng thường xuyên. Tống Tuệ Quyên thái cà tím xong, tẩm một lớp bột mì, đổ dầu chảo đun nóng thả cà chiên, những miếng cà tím vàng ruộm nổi lên mặt dầu.

“Nếm thử ,” Tống Tuệ Quyên gắp cho cô con gái đang bếp một miếng.

“Chắc chắn hai cũng ăn lắm,” Trần Minh Ninh nhai . Anh hai cô từ kỳ nghỉ hè năm nay sẽ về nữa, thì từ nay còn kỳ nghỉ đông nghỉ hè nữa .

“Ngày Tết cà tím?” Tống Tuệ Quyên múc dầu trong chảo , : “Nó tự , ăn thì ở ngoài đó cũng tự .”

“Không giống ,” Trần Minh Ninh dậy lấy thêm một miếng nữa bỏ miệng, “Anh hai giống vị .”

Tống Tuệ Quyên đặt bát dầu lên bàn, đổ gia vị chảo: “Cùng một cách cả, gì mà giống?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuoc-song-binh-pham-nhung-nam-60/chuong-433.html.]

“Con cũng nữa,” Trần Minh Ninh lý do, nhưng cô một điều, món tự ở ngoài và món chính là giống . Sau ở nhà chỉ còn ăn món cà tím xào thôi.

“Mẹ thằng Minh Thủ ơi!”

Tống Tuệ Quyên cho cà chảo, thấy tiếng ông Giả gọi bèn phẩy tay với Minh Ninh đang bếp: “Ra xem bà Giả tìm việc gì? Bảo với bà là lát nữa sang.”

“Vâng ạ,” Trần Minh Ninh lập tức chạy ngoài, thấy bà Giả đang ở cửa vẫy tay, “Thím ơi, cháu đang nấu cơm, thím việc gì ạ?”

“Điện thoại,” Ông Giả chỉ cái ống màu đỏ tay .

Trần Minh Ninh lập tức chạy tới, nhận lấy điện thoại hỏi: “Ai đấy ạ?”

Đầu dây bên : “Là đây!”

“Anh Cả!” Trần Minh Ninh suýt nữa thì nhảy dựng lên. Đây là đầu tiên cô bắt điện thoại cả gọi về nhà, nhưng cô nhanh ch.óng : “Mẹ đang nấu cơm, chuyện gì với em .”

Đầu dây bên Trần Minh Thủ cửa sổ, điện thoại: “Minh Ninh nhà cô út nhé!”

“Thật ạ!” Trần Minh Ninh chẳng còn thiết gì những lời nữa, đặt điện thoại xuống bàn là chạy tót về nhà.

Ông Giả cạnh chẳng thấy gì, thấy con bé chạy mất hút, cầm điện thoại lên định hỏi thì bên vẫn đang : “Minh Ninh, lát nữa...”

“Minh Ninh chạy về nhà ,” Ông Giả đại khái đoán là tin vui, bà , “Chắc là gọi nó đấy, cháu đừng cúp máy nhé.”

“Vâng ạ,” Trần Minh Thủ cũng đoán dáng vẻ của cô em gái nhỏ, bèn ở bốt điện thoại tiếp tục chờ đợi.

Bên Trần Minh Ninh reo hò chạy sân, hét lớn: “Mẹ ơi, điện thoại của Cả, điện thoại của Cả!”

Tống Tuệ Quyên lúc múc cà tím đĩa, kịp bưng lên bàn, con bé hét vang chạy , bà vui mừng đến mức suýt nhảy dựng lên, đặt bát xuống bàn, lau tay vội hỏi: “Sao thế?”

Trần Minh Ninh mừng quá: “Con cô út !”

“Cái gì?” Tống Tuệ Quyên chớp mắt, phản ứng hỏi, “Chị dâu con sinh ?”

“Mẹ điện thoại , Cả còn đang chờ đấy,” Trần Minh Ninh gật đầu lia lịa kéo , “Anh mới một câu, con còn kịp hỏi kỹ nữa.”

“Cái con bé ngốc ,” Tống Tuệ Quyên con gái vẫn còn trẻ con quá, theo con bé sang nhà ông Giả, gật đầu chào lập tức nhận lấy cái ống màu đỏ: “Minh Thủ con?”

“Là con đây ,” Trần Minh Thủ nãy giờ vẫn đợi liền đáp lời ngay.

Tống Tuệ Quyên dám chắc chắn, hỏi : “Vịnh Thu sinh ?”

“Sinh ạ,” Trần Minh Thủ cũng đầy vui sướng. Sau khi đưa vợ về phòng bệnh, thấy hai con ngủ say, mới ngoài báo tin cho .

Loading...