CUỘC SỐNG BÌNH PHÀM NHỮNG NĂM 60 - Chương 421
Cập nhật lúc: 2026-01-02 14:48:02
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai cô con gái cứ một câu một câu trêu chọc Trần Canh Vọng, Tống Tuệ Quyên bên cạnh mà mí mắt giật liên hồi. Thấy sắc mặt ông tuy lạnh lùng nhưng vẫn còn chịu đựng , bà thêm vài câu kéo gian bếp, nếu còn tiếp e là Trần Canh Vọng sẽ nhịn nổi nữa.
Cách hai ngày, Trần Canh Vọng sang bên trông nom, bất kể ngày đêm lúc nào rảnh là ông qua đó, dù trong nhà cũng chẳng việc gì khiến ông bận tâm.
Cái Tết năm , ba em Trần Canh Vọng đều về sân nhỏ của riêng mà túc trực ở nhà cũ suốt đêm.
Sáng mùng Một Tết, Tống Tuệ Quyên dẫn Du Vịnh Thu qua đó thăm hỏi, vì vướng hủ tục cũ trong nhà nên bà vẫn để cô phòng gặp ông cụ Trần, nhưng ông cụ tin vẫn vui vẻ, ông cũng mong mỏi bế thêm một đứa cháu trai.
Cái Tết trôi qua phần hiu quạnh, Trần Canh Vọng chỉ về nhà ăn cơm, thời gian còn đều ở bên cạnh ông cụ Trần. Tinh thần của cụ lúc tỉnh lúc mê, đó là điềm .
Qua rằm tháng Giêng, lũ trẻ lượt rời . Lần Trần Canh Hưng ở , ba em phiên túc trực, ngay cả Trần Như Anh cũng về, cùng ở bên đó để hầu hạ.
Tình hình như nghi ngờ gì là tồi tệ.
Quả nhiên, qua tháng Hai, ông cụ Trần đến cơm cũng ăn nổi nữa, Trần Canh Vọng cũng về nhà nữa. Tống Tuệ Quyên trong sân trò chuyện với Mạnh Xuân Yến, thực tế họ đều ngày đó sắp đến .
Trên bãi đất trống phía Tây nhà cũ đặt sẵn một cỗ quan tài sơn đen, đây là cỗ quan tài ông cụ Trần tìm đóng từ khi mừng thọ sáu mươi sáu tuổi. Theo cách thời bấy giờ, chuẩn là điều , dùng để "xung thọ" (cầu chúc sống lâu).
Không chỉ quan tài, ngay cả kèn xô-na, quần áo giấy đều chuẩn . Ba em Trần Canh Vọng bàn bạc với , những phụ nữ như Tống Tuệ Quyên xen , huống hồ bà cũng chẳng bao giờ chạy tới đó để lên tiếng.
Còn về Trần Như Anh, cô khác với những con dâu như Tống Tuệ Quyên. Đồ liệm cho già là do cô chuẩn , giờ thêu thì kịp nữa nên cô dứt khoát tìm mua sẵn tất cả.
Mọi thứ cần chuẩn xong xuôi, nhưng dường như thấy khá hơn một chút.
Chương 228
Tinh thần khá khẩm của ông cụ Trần chẳng duy trì hai ngày, cụ giường đến một ngụm nước cũng nuốt trôi nữa. Ba em Trần Canh Vọng ngày đêm đều túc trực ở nhà cũ.
Tống Tuệ Quyên cũng đại khái đoán đó là hiện tượng "hồi quang phản chiếu". Bà cùng hai em dâu là Mạnh Xuân Yến và Tào Quế Cầm vẫn việc nào việc nấy, đến giờ thì cho gia súc ăn, lúc cần thì vẫn đồng.
Cố thêm nửa tháng nữa, một buổi xế chiều, Tống Tuệ Quyên cho gia súc ăn xong, kịp xách giỏ lên thì thấy cổng sân đẩy .
Người bước là Trần Canh Vọng, gương mặt ông đầy vẻ mệt mỏi. Không đợi Tống Tuệ Quyên hỏi, ông một câu: "Gọi cả nhà Minh Mậu (Mạnh Xuân Yến) cùng qua bên đó ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuoc-song-binh-pham-nhung-nam-60/chuong-421.html.]
Tống Tuệ Quyên ngẩn , nhưng lập tức phản ứng , gọi ông dừng bước: "Uống ngụm hãy bận tiếp."
Trần Canh Vọng xua tay định ngay, nhưng phụ nữ bưng ca đuổi theo, đưa đến mặt ông. Trần Canh Vọng cuối cùng vẫn đón lấy, uống một ngụm mới .
Tống Tuệ Quyên thấy ông vội vã tới đó, bà đóng cổng nhà tìm Mạnh Xuân Yến. Vừa lúc gặp Xuân Yến đang dắt Bồi Thanh định cửa, bà vội vẫy tay: "Đừng bận việc nữa, sang bên thôi."
"Cái gì?" Mạnh Xuân Yến giật , hạ thấp giọng hỏi: "Chuyện từ khi nào thế chị?"
Tống Tuệ Quyên lắc đầu: "Cha nó về báo một câu ngay, đưa Bồi Thanh nhà cho nó trông ."
Mạnh Xuân Yến vội vàng đưa tiểu Bồi Thanh vẫn đang đòi theo về cho con dâu trông. Đứa nhỏ theo đến những nơi như , già thường sợ trẻ con yếu bóng vía sẽ va những thứ sạch sẽ, cũng giống như quan niệm trẻ con " thắt lưng" .
Tống Tuệ Quyên chạy tới , trong sân tụ tập khá nhiều đàn ông trong họ. Họ trông vẻ vẫn bình thường, nhưng ngay đó Trần Như Anh từ buồng trong bước , đôi mắt sưng đỏ vì . Ngay cả bà Trương cô dìu bên cạnh cũng dường như già sọp chỉ trong nháy mắt. Vây quanh bà là các bà, các thím, còn cả những em dâu cùng lứa, đều đến để giúp một tay.
"Chị Dâu," Trần Như Anh thấy Tống Tuệ Quyên chạy tới, tiếng gọi nghẹn ngào.
"Vào nghỉ một lát ," Tống Tuệ Quyên rảo bước tới, sắp xếp buồng phía Tây. Một đám đông vây quanh bà Trương, an ủi phụ nữ mất chồng.
Bên ngoài, đám đàn ông ồn ào phân công hợp tác. Cứ hai thành một cặp, vai vác một thanh gỗ xuyên qua quan tài. Mười mấy đàn ông , Trần Canh Cường bên cạnh chỉ huy di chuyển, đặc biệt là khi qua cánh cửa gian chính rộng hơn một mét, hết sức cẩn trọng.
Tống Tuệ Quyên một lát, thấy tiếng quan tài hạ xuống đất bên ngoài, bà dậy định gian chính thì va Mạnh Xuân Yến , Xuân Yến hỏi bà: "Vải tang đưa tới chị?"
Tống Tuệ Quyên lắc đầu, chuyện vẫn là ai tìm lo liệu, huống hồ lúc vẫn rảnh tay. Ông cụ Trần lúc vẫn còn ở buồng trong, để ba em Trần Canh Vọng đích thỉnh cụ quan tài.
Khi quan tài đặt định vị trí, Trần Canh Cường đếm , buồng phía Tây với bà Trương: "Thím ạ, giờ thỉnh chú Khắc Phác (ông cụ Trần) ."
Bà Trương đang giường giữa đám đông gật đầu, Trần Như Anh cũng khỏi phòng. Đám đàn ông phía lượt buồng trong, quỳ xuống mặt ông cụ Trần, phía là những phụ nữ như Tống Tuệ Quyên và Trần Như Anh.
"Cha, phiền cha ," Trần Canh Vọng xong thì cúi đầu sụp xuống, phía cũng đều cúi đầu lạy theo. Những phụ nữ lúc òa lên nức nở, chẳng quản là thật lòng giả ý, nhưng mặt ai nấy đều đầy nước mắt.
Lạy xong, đám đàn ông túm lấy tấm vải lót ông cụ Trần – mặc sẵn đồ liệm – cùng nhấc cụ ngoài, đặt trong cỗ quan tài mở sẵn.
Đám đàn ông xong việc thì trong sân dặn dò vài câu, để mặc cho những phụ nữ thêm vài tiếng. Đợi các bà cụ ở buồng phía Tây gấp xong tiền giấy, mỗi bốc một nắm, chuẩn tiễn hồn.
Đám đàn ông rầm rộ phía , Tống Tuệ Quyên cùng những phụ nữ theo , tiếng dứt. Khóc t.h.ả.m nhất là Tào Quế Cầm, bà cứ một tiếng gọi "Cha ơi", tiếng lẫn trong đám đông đặc biệt vang rõ, những nhà bên đường đều thể thấy và trông thấy cả.