CUỘC SỐNG BÌNH PHÀM NHỮNG NĂM 60 - Chương 392

Cập nhật lúc: 2026-01-02 14:34:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vốn là một ngày đại hỷ, nhưng trong lòng Tống Tuệ Quyên như tảng đá đè nặng.

"Mẹ ơi?" Trần Minh Ninh bưng phích nước chạy bếp, chỉ thấy Tống Phổ Hoa đang nhóm lửa bếp chứ thấy , liền hỏi: "Cậu Út, cháu ạ?"

Tống Phổ Hoa cô cháu gái nhỏ gọi thì giật bừng tỉnh, nhưng kịp gì thì thấy chị gái trở .

"Phích cũng hết ?" Tống Tuệ Quyên Minh Ninh đang cầm phích ở cửa, cô dừng bước bên bệ đá rửa sạch tay.

"Chỉ còn một chút thôi ạ," Trần Minh Ninh lắc lắc cái phích trong tay.

"Chút đó thì đổ chậu ," Tống Tuệ Quyên gỡ chiếc khăn dây xuống lau tay.

Trần Minh Ninh theo, rút nút gỗ , đổ chút nước vẫn còn bốc nghi ngút chậu, trong đặt lên bàn. Cô bé nhón một quả sơn tra trong bát c.ắ.n một miếng, chìa mặt Út: "Ở đây ai ạ."

Cậu Út Tống Phổ Hoa là ham vui và chiều chuộng lũ trẻ nhất, mặt lớn thì còn giữ kẽ, chứ mặt mấy đứa nhỏ thì chẳng chút uy nghiêm nào.

Tống Phổ Hoa ngẩng đầu vẫn đang ngoài cửa, Trần Minh Ninh vẫn giơ quả sơn tra theo hướng mắt , ý tứ khuyên nhủ: "Mẹ cháu ăn , sợ chua ghê răng lắm."

Tống Phổ Hoa nặn một nụ , rướn c.ắ.n một miếng, mặc cho vị chua của quả át nỗi xót xa trong lòng. Cậu chị gái em như .

Trần Minh An khi thu xếp cho những họ hàng bước qua ngưỡng cửa, vội vã tìm . Vừa khỏi cửa thấy đang ngoài bếp, liền gọi: "Mẹ, dì Quế Lan đến ạ."

Tống Tuệ Quyên thu tâm tư, đầu đáp: "Biết ."

"Bà Cô cũng đến đấy ," Trần Minh An rảo bước đến cửa bếp, với vài câu về những trong nhà. Chờ khỏi, cô nghiêng liền thấy đang bên trong: "Cậu Út ở đây cơ ."

"Cậu Út đang đun nước với em," Trần Minh Ninh cạnh Tống Phổ Hoa, chìa quả sơn tra cuối cùng tay: "Quả cuối cùng đây ạ."

Trần Minh An chớp mắt, rướn tới c.ắ.n một miếng, nhai lầm bầm: "Mua ở đấy?"

"Cậu Út mang cho em đấy," Trần Minh Ninh tiện tay ném chiếc que gỗ trọc lóc bếp lửa, thỏa mãn phủi phủi đôi tay nhỏ.

Tống Phổ Hoa thấy cô cháu gái lớn , lập tức ngay: "Lần cũng mang cho Minh An, vài ngày nữa bù cho cháu nhé."

"Thế thì còn tạm ," Trần Minh An gật đầu, bấy giờ mới thu cái "sắc sảo" của .

Bên , Tống Tuệ Quyên bận rộn tiếp đãi gian nhà đầy phụ nữ, đa phần là họ hàng bên phía Trần Canh Vọng. Thấy mỗi lúc một đông, Tống Tuệ Quyên đảo mắt quanh sân, nhân cơ hội kéo Minh Ninh đang đưa nước , nhỏ: "Con bảo chị Cả xem, bên nhà nội giờ vẫn sang?"

Trần Minh Ninh gật đầu, vội vàng chạy tìm chị gái.

Trần Minh An nhận tin lập tức khỏi sân, thấy Trần Hồng Vân đang chuyện ở đầu đường. Cô đảo mắt một vòng thấy ai, liền bước tới hỏi: "Ông bà nội em?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuoc-song-binh-pham-nhung-nam-60/chuong-392.html.]

"Ông nội chẳng sang ?" Trần Hồng Vân đầu tìm thấy , chỉ về hướng Tây Nam: "Bà nội vẫn còn ở nhà ạ."

Trần Minh An theo hướng đó cũng thấy ông cụ Trần , cô gật đầu rảo bước chạy về phía nhà cũ.

Đến khi Tống Tuệ Quyên thấy thì đồng hồ tường chỉ mười giờ. Mạnh Xuân Yến đang một bên bế bé Bồi Thanh là thấy đầu tiên, em dâu nhếch môi với bà Trương một cái đầy ẩn ý.

Tống Tuệ Quyên bấy giờ mới rảnh tay, nhường chỗ của cho bà Trương đến muộn: "Cô ơi, cô cứ chuyện với bà nội Minh Thủ một lát, cháu ngoài xem thế nào."

"Được, ," cô em gái của Trần Canh Vọng liên tục gật đầu, "Cháu mau bận việc ."

Tống Tuệ Quyên bước cổng sân, thấy sân khấu kịch bên ngoài bắt đầu dựng lên mới trở . Đi vài bước thì Trần Minh An kéo : "Sao vẫn quần áo thế? Lát nữa là về cả ."

"Vừa bận xong mà," Tống Tuệ Quyên cúi đầu chiếc áo bông mới sực nhớ .

Trần Minh An kéo buồng trong, lục trong rương chiếc áo len màu tím nhạt mua cho năm ngoái đưa tới: "Mẹ chiếc , mua cho chẳng chịu mặc, cứ giữ cho ai ?"

Tống Tuệ Quyên đáp lời, hiếm khi lời con gái lớn, cô ngoan ngoãn chiếc áo len mới mặc vài , khoác bên ngoài chiếc áo khoác dày màu đỏ sẫm mua năm nay, đến quần cũng là vải mới, chân cũng một đôi giày mới.

Trần Minh An trông như đổi khác hẳn, ngắm nghía một hồi kéo xuống: "Tóc lỏng ."

Nói xong, cô rút chiếc trâm gỗ dùng bao nhiêu năm , dùng lược chải vài đường từ xuống , như ảo thuật, cô lấy từ trong túi một chiếc trâm gỗ đàn hương mới tinh, thoắt cái cài lên tóc .

Cảm nhận mái tóc b.úi c.h.ặ.t chẽ, chiếc trâm xuyên qua, chiếc trâm cũ vẫn còn bàn, Tống Tuệ Quyên đưa tay lên sờ thử: "Mua lúc nào thế con?"

"Con mua lâu ," Trần Minh An trả lời trực tiếp, cô đầu kỹ nữa: "Đợi con một chút."

Dứt lời, cô liền chạy vụt ngoài.

Khi trở , Tống Tuệ Quyên thấy tay con cầm một ống nhỏ màu vàng kim, hai tay vặn vài cái, từ trong lớp vỏ vàng dần lộ một thỏi màu đỏ rực như cây nến.

"Mẹ mím môi ," Trần Minh An cầm thỏi son tiến gần.

Tống Tuệ Quyên hiểu chuyện gì, theo bản năng né : "Cái gì đây con?"

"Đồ đấy ," Trần Minh An giải thích nhiều, đưa tay sát tới.

Chương 214

Tống Tuệ Quyên con gái lớn giữ c.h.ặ.t t.a.y, nữa. Trần Minh An cầm thỏi son định tô lên, khuyên nhủ: "Đây là son môi, tô cho ạ."

"Đám trẻ tuổi mới tô mấy thứ chứ," Tống Tuệ Quyên tuy hiểu son môi là gì, nhưng vẫn vô thức lắc đầu, "Mẹ già , tô thấy ."

Loading...