CUỘC SỐNG BÌNH PHÀM NHỮNG NĂM 60 - Chương 379
Cập nhật lúc: 2026-01-02 14:22:30
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cũng may lúc đó đương hạ, chịu khó một đêm cũng qua.
Đợi vài ngày nắng ráo, lớp rơm rạ mái khô hẳn, Trần Canh Vọng mới đạp lên thang, dùng một lớp rơm mấy lót tạm lên đỉnh để dùng tiếp. Mấy tấm chăn ẩm chất đống giường cuối cùng cũng phơi khô.
Đến mùa hè năm , chẳng cần Tống Tuệ Quyên lên tiếng, rơm rạ cắt từ ruộng về Trần Canh Vọng xếp lên xe kéo chở về nhà. Ông tỉ mẩn nhặt từng sợi, phơi phóng suốt mấy ngày liền, lớp mái tranh dùng ba năm rốt cuộc cũng mới.
Chuyện tương tự cũng chỉ xảy duy nhất một đó. Từ đó về , mấy gian nhà tranh bao giờ dột nữa.
Còn ở kiếp , chuyện mái nhà dột từng xảy một nào.
Sau khi lễ dẫn cưới xong xuôi, Trần Minh Thủ vội vã trở về Nam Định việc. Trần Canh Vọng bắt đầu tìm tất bật xây mấy gian nhà gạch xanh mái ngói. Có vẻ hai cha con bàn bạc kỹ lưỡng với , Tống Tuệ Quyên chỉ việc lo cơm nước trong bếp, để bản vướng tay chân họ là .
Hơn hai mươi năm trôi qua, giờ đây nhà nào xây nhà cũng cần tự bờ sông Nam canh lò đốt gạch suốt mấy ngày đêm nữa. Chỉ cần tìm thầu uy tín, họ sẽ của , trực tiếp liên hệ với lò gạch. Chỉ mất vài ngày, mấy chiếc xe tải chở đầy gạch xanh, nhả khói đen mù mịt chở đồ đến tận nơi.
Việc phá dỡ mấy gian nhà cũ chỉ diễn trong nháy mắt. Trần Canh Vọng tìm quen chuyên thầu xây dựng, tay nghề khéo. Một hai mươi gã đàn ông lực lưỡng cởi trần chẳng quản cái lạnh, dồn hết sức đẩy mạnh một cái.
Trong chớp mắt, bức tường vững hơn hai mươi năm sụp đổ . Một tiếng động trầm đục vang lên, kéo theo một làn bụi đất bay mù mịt trung. Chỉ trong một buổi sáng, sân vườn nhà họ Trần biến thành một đống đổ nát tại chỗ.
Có nồi bột, Tống Tuệ Quyên chỉ cần nhóm lửa là nấu một bữa cơm. Những ngày thi công gia đình bà cần bao cơm hàng ngày, nhưng ngày đầu tiên khởi công và ngày cuối cùng thiện thì thể thiếu. Nếu chỉ em trong họ đến giúp sức thì vẫn lo cơm nước chu đáo.
Quy mô lớn dần, Tống Tuệ Quyên một tránh khỏi bận rộn quá tay. Từ sáng sớm lúc phá tường dựng nồi, bà bắt đầu cuồng. Mạnh Xuân Yến cũng dắt cháu nội sang giúp một tay, để xong là cơm ăn ngay.
Nhà đổ , bàn ăn bày tùy ý đất trống trong sân. Hai mươi đàn ông cao lớn chen chúc ba mâm mới đủ. Rượu thịt đều chuẩn sẵn, nhưng cai thầu quy định cho thợ uống rượu, sợ uống gây chuyện cho chủ nhà.
Ăn cơm trưa xong nghỉ ngơi bao lâu, cai thầu dẫn em tiếp tục vùi đầu việc. Chỗ nào cần dọn dẹp là sạch sành sanh, việc đấy, qua là kỹ tính.
Người thợ là do Trần Canh Cường giới thiệu. Nhà bác khi xây nhà mới cho hai con trai đều tìm . Nhà xây vuông thành sắc cạnh, tiếng lành đồn xa khắp vùng Quan Miếu , là danh tiếng.
Tiền công thực sự hề thấp: năm nghìn tệ cho ba gian nhà chính cộng thêm một gian bếp và một gian nhà ngoài. Toàn bộ đều dùng gạch xanh ngói lớn, ngay cả nền đất chân Trần Canh Vọng cũng thuê lát gạch. Phải bận rộn cả tháng trời mới coi như thành sự.
Đêm đến, khi thợ thuyền giải tán, Mạnh Xuân Yến bế bé Bồi Thanh chạy sang: "Đi gọi bà bác cả con."
Bé Bồi Thanh buông tay bà nội, thấy bác trai cả đang cạnh cái lán nhỏ dựng bằng túi nilon trong suốt, đôi chân nhỏ lon ton chạy : "Bác trai! Bác trai!..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuoc-song-binh-pham-nhung-nam-60/chuong-379.html.]
Đối với đứa cháu cách một đời , Trần Canh Vọng hiếm khi tỏ hiền từ hơn hẳn. Ông chống tay đứa nhỏ đang chạy tới, vươn tay bế bổng thằng bé lên: "Ăn cơm ?"
"Ăn ạ," Bé Bồi Thanh vững trong lòng bác cả đầy hai giây đòi xuống, chỉ cái lán bên cạnh hỏi: "Cái gì đấy ạ?"
"Cái á," Trần Canh Vọng bế thằng bé , cái lán mặt bảo: "Là chỗ bác trai với bà bác cả ngủ đấy."
"Sao ngủ trong nhà?" Bồi Thanh ngửa đầu hỏi.
"Nhà chẳng phá ?" Trần Canh Vọng chỉ đất trống cho nó xem.
"Ồ," Bồi Thanh nghĩ ngợi một lát, "Thế bác trai về nhà cháu ngủ ."
"Ha ha ha ha ha ha," Trần Canh Vọng ngửa đầu lớn.
Mạnh Xuân Yến đối diện thấy Tống Tuệ Quyên đang rửa bát đũa cũng khuyên: "Thế mà ngủ chị? Dọn dẹp xong thì phía ngủ tạm ."
"Không ," Tống Tuệ Quyên múc nước tráng nữa, "Dọn dẹp xong xuôi cả , trời cũng chẳng lạnh lắm, chăn đệm đều cả, đêm xuống nóng là ."
"Vẫn , ngủ thế ?" Mạnh Xuân Yến thấy chậu hết nước, liền thanh gạt ép nước giếng.
"Thế còn ?" Tống Tuệ Quyên dậy đ.ấ.m đ.ấ.m lưng, "Giường cũng dời trong , chăn trải phẳng phiu cả. Chỉ bác trai em đắp thôi, chị sợ nóng nhất, ngủ trong nhà cũng mở cửa sổ, là nóng đến mức chẳng ngủ nổi."
Mạnh Xuân Yến đợi nước đầy chậu mới dừng tay: "Thường là đàn ông mới sợ nóng, chị sợ dữ ?"
"Thật chẳng nữa, mấy năm nay cứ thấy càng lúc càng nóng," Tống Tuệ Quyên xuống, cầm bát đũa rửa thêm nữa.
Trần Canh Vọng cách đó xa thấy lời vô tâm của đàn bà , nụ mặt chợt tắt lịm. Đôi mắt ông khôi phục vẻ bình thản thường ngày, nhưng ẩn sâu bên trong cuộn lên một cơn sóng gió sắc lạnh.
Chương 207
Nhà mới thiện ngay khi vụ mùa bận rộn bắt đầu. Ngôi nhà gạch xanh mái ngói thế cho nhà tranh vách đất suốt mấy chục năm. Bước trong, nền nhà lát một lớp gạch xanh, tường cũng quét vôi trắng. Đồ đạc trong nhà vẫn là bộ cũ từ hơn hai mươi năm , bàn ghế gỗ màu đen đỏ đặt ở giữa trông phần trang nghiêm. Cửa của hai gian đông tây cùng với cổng sân và cửa bếp đều là bộ mới thuê thợ đồng bộ. Riêng bàn ghế và chiếc giường lớn ở gian nhà Tây là đồ mới đóng, đó đặc biệt chạm khắc hoa văn theo phong tục riêng của vùng Trần Gia Câu.
Việc lớn xong, cả nhà lao ngay vụ mùa. Năm nay vùng đất phía Bắc đặc biệt để dành để trồng bông, nhà cửa xây xong, công việc đồng áng cũng lỡ dở. Ruộng phía Tây và phía Đông tưới nước xong lâu, lúa mạch bắt đầu trĩu hạt. Trần Canh Vọng và Tống Tuệ Quyên cùng với Minh Ninh nghỉ hè dắt xe kéo xuống đồng.