CUỘC SỐNG BÌNH PHÀM NHỮNG NĂM 60 - Chương 365

Cập nhật lúc: 2026-01-02 14:17:14
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Phải, , con gái con lứa xa giống như đám con trai , cháu sốt sắng về nhà thì bác giữ nữa. Chuyện hôm nay bác cảm ơn cháu nhiều lắm, cháu đăng ký hộ thì mấy năm nay nó học uổng công . Cái nơi khỉ ho cò gáy cũng chẳng gì lạ lẫm, đây là dưa chuột với cà chua bác mới hái ngoài đồng, cháu mang về nhà coi như thêm miếng nước giải khát,” Tống Tuệ Quyên nhận vẻ tự nhiên của cô gái mặt nên cũng nỡ giữ lâu, “Minh Thực, tiễn Dung Dung con, đường xá nhà quanh co lắm, đừng để bạn nhầm.”

“Con ạ,” Trần Minh Thực dậy. Liên Dung Dung nhận lấy túi dưa và cà chua bọc sẵn, đợi dắt xe giúp qua ngưỡng cửa. Hai khỏi cổng, chậm rãi bước .

“Chuyện qua cả , nhà đều , vả căn bản cũng chẳng để bụng , bạn cũng đừng nhớ kỹ gì, từ hôm nay hãy quên nó ,” Trần Minh Thực tiễn cô đến tận đầu làng, lúc chia tay mới mở lời: “Ngày tháng còn dài lắm, hãy về phía .”

“Vâng,” Liên Dung Dung gật đầu, sức nặng từ túi quả tay khiến cô vẫn giữ sự tỉnh táo.

Trần Minh Thực nghiêng nhường lối cho cô lên xe. Đợi cô vững xe, mỉm bảo: “Chúc bạn lên đường bình an!”

“Cảm ơn bạn!” Liên Dung Dung đạp xe vài bước, chợt ngoảnh đầu nụ rạng rỡ dành cho , gọi lớn: “Đại học Quảng Hạ, cũng báo danh Đại học Quảng Hạ!”

Trần Minh Thực sững tại chỗ bóng dáng xa dần, bàn tay giơ lên định vẫy chào bỗng do dự hạ xuống. Câu cứ vang vọng mãi bên tai, dường như nhận điều gì đó...

Ở nhà, Trần Minh Ninh kéo tay đòi chữ giấy cho . Tống Tuệ Quyên mà lòng tràn đầy vui sướng. Bà theo mấy đứa con học kha khá mặt chữ, nhiều chữ đó bà , nhưng cứ khác cho một thì bà mới dám chắc chắn tin tức là thật, là giấc mơ của riêng bà.

“Mẹ ơi, Quảng Hạ là ở ạ?” Trần Minh Ninh hai cũng chẳng buồn nữa.

“Mẹ cũng , đợi hai con về hỏi nó,” Tống Tuệ Quyên lắc đầu. Cả đời nơi xa nhất bà từng là năm Minh An học, bà theo con lên Bắc Nguyên một chuyến. So với những đàn bà ở Trần Gia Câu giỏi lắm chỉ mới đến huyện Bắc Quan thì bà coi như phúc lắm . Năm đó về làng, bao nhiêu bà dì bà thím gặp bà đều hỏi một câu: “Bắc Nguyên trông nó thế nào?”

Trần Minh Ninh đầu thấy cha đang dắt trâu sân, liền cầm tờ giấy thông báo của hai chạy vọt tới: “Cha ơi!”

Tống Tuệ Quyên con bé hăng hái chạy hỏi Trần Canh Vọng, đôi tay cán mì của bà càng thêm lực.

Đến khi Trần Minh Thực về, Trần Minh Ninh bám lấy hỏi về câu chuyện " hùng cứu mỹ nhân": “Chị Dung Dung còn kể hết đấy!”

“Kể gì cơ?” Trần Minh Thực bưng bát, tâm trí đang rối bời, hiểu em gái gì.

Trần Minh Ninh nghiêng đầu hỏi: “Thì chuyện hùng cứu mỹ nhân !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuoc-song-binh-pham-nhung-nam-60/chuong-365.html.]

“Chuyện hồi nào?” Trần Minh Thực vẫn cái tích " hùng cứu mỹ nhân" trong miệng Minh Ninh là câu chuyện như thế nào.

Trần Minh Ninh nuốt miếng mì trong miệng: “Thì là với chị Dung Dung chứ ai!”

Đến lúc Trần Minh Thực mới giật tỉnh táo . Nhìn cha đang cùng trong nhà, lập tức cau mày mắng khẽ: “Toàn linh tinh!”

“Em linh tinh, là chị Dung Dung...” Minh Ninh hết câu, nhận trai đang nổi giận thì lủi thủi ngậm miệng, cúi đầu lùa một đũa mì thật to miệng.

Còn về đôi vợ chồng đang trong bếp , họ ăn ý coi như thấy gì. Trần Canh Vọng cúi đầu ăn mì, Tống Tuệ Quyên cũng mở miệng hỏi. Mãi đến mấy năm khi Trần Minh Thực dẫn về nhà, hai vợ chồng mới đầu tiên bộ sự việc.

Chương 199

Mùa hè năm Trần Minh Thực kịp đón Tết Trung thu ở nhà. Anh khoác hành lý lên chuyến tàu hỏa màu xanh rời quê hương. Trần Minh Ninh cũng lên xã học, cái sân vốn còn chút ấm trẻ con giờ chìm tĩnh lặng.

Đợi khi mặt trời từ từ nhô lên từ phía Đông, đôi vợ chồng giường cùng dậy. Tống Tuệ Quyên mặc áo vắt chéo, cài hàng khuy tết, tiện tay vén màn bước xuống giường. Mái tóc tết từ tối qua xõa , bà chỉ lược vài cái cho thông b.úi gọn gáy, cài bằng một cây trâm gỗ nhẵn nhụi.

Trần Canh Vọng mặc quần áo nhanh gọn mở cổng viện, cầm cây chổi tre cánh cửa quét dọn đống lá rụng một đêm quanh cái sân vắng. Ông gom lá thành đống, cho giỏ liễu xách bếp.

“Xào củ cải hầm miến nhé?” Tống Tuệ Quyên bên bệ bếp khuấy bát bột mì, hỏi Trần Canh Vọng đang thêm lá khô lò.

Trần Canh Vọng gật đầu, dậy lấy củ cải trong giỏ bên cửa, xuống bệ bếp bắt đầu gọt vỏ.

Tống Tuệ Quyên mở nắp nồi, đổ bát bột khuấy đều , dùng muôi quấy nhanh vài vòng đậy nắp . Bà nhà chính, lật lớp vải phủ, lấy một nắm miến khoai lang từ trong giỏ, múc nước cho chậu rửa sạch.

Đợi Trần Canh Vọng đặt củ cải gọt vỏ lên thớt, bà múc nước rửa thái thành miếng dài. Đợi nồi canh ngô nấu xong, bà múc bát, lấy ba cái bánh bao hâm nóng phía , rửa nồi. Bà múc một chậu nước rửa nồi đưa cho Trần Canh Vọng bưng chuồng lá trộn với cám mạch cho gia súc ăn, còn thì bắt đầu đổ dầu xào rau.

Củ cải hầm miến cần chút thời gian, bà tranh thủ lau dọn bệ bếp, thỉnh thoảng liếc nồi rau. Khi miến mềm, bà múc bát cửa gọi .

Ngày khi trong nhà còn con cái, là tụi nhỏ chạy gọi cha. Giờ nhà chỉ còn hai già, chỉ Tống Tuệ Quyên tự gọi.

Bảo là gọi, nhưng cũng chẳng cần bà mở miệng. Những đang bên đường trò chuyện thấy bà ló đầu về phía họ trêu: “Mẹ Minh Thủ gọi kìa!”

Loading...