CUỘC SỐNG BÌNH PHÀM NHỮNG NĂM 60 - Chương 364

Cập nhật lúc: 2026-01-02 14:16:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đại học Quảng Hạ?” Trần Minh Ninh tò mò nhận lấy, nhưng lập tức rụt tay , “Đợi hai về để tự mở.”

“Ừ,” Liên Dung Dung đồng tình gật đầu.

“Chị Dung Dung ơi, là chị đưa thế ạ?” Trần Minh Ninh sát cạnh Liên Dung Dung, “Nhà chị xa đây ?”

“Chị... nhà chị xa lắm,” Liên Dung Dung khựng một chút, khuôn mặt mịn màng nhanh ch.óng ửng hồng như đ.á.n.h phấn: “Trần Minh Thực, tức là hai em , ... đây từng giúp chị đ.á.n.h đuổi kẻ ...”

“Á!” Trần Minh Ninh nghỉ hè về nhà mấy ngày, nhưng trong nhà từng nhắc với cô chuyện , “Anh hai em hùng cứu mỹ nhân ạ!”

Lời thốt của đứa trẻ khiến thiếu nữ đỏ bừng mặt, Liên Dung Dung cứng gật đầu.

“Hèn chi mà!” Trần Minh Ninh chớp mắt chị.

Liên Dung Dung kịp hiểu ý, thì lời tiếp theo của cô bé khiến chị chỉ tìm chỗ trốn: “Trước đây đến nhà tìm hai em là các trai, chị là chị đầu tiên đấy! Lại còn xinh thế nữa, chị kể cho em câu chuyện hùng cứu mỹ nhân .”

Đối mặt với sự khen ngợi thẳng thừng của cô bé, Liên Dung Dung nỡ từ chối, nhưng cũng tiện kể quá trực tiếp, bèn cân nhắc : “Có một hôm, chị ăn cơm xong sân vận động tìm bạn, đường thì gặp ...”

Câu chuyện mới bắt đầu thì Trần Minh Thực về. Vừa sân thấy chiếc xe đạp dựng bên cửa, còn ngẩng đầu hỏi: “Minh Ninh, ai đến nhà thế?”

“Anh hai!” Trần Minh Ninh lập tức dậy chạy tới, “Chị Dung Dung đến chơi .”

“Chị Dung Dung?” Trần Minh Thực ngẩng đầu theo hướng tay Minh Ninh chỉ, thấy Liên Dung Dung đang bên cửa nhà chính. Anh dựng xe, sải bước tới: “Sao bạn đến đây?”

,” Liên Dung Dung theo bản năng đầu phong thư màu đỏ đặt bàn, nhưng Minh Ninh bên cạnh nhanh tay đưa phong thư đó cho trai, : “Chị Dung Dung đến đưa giấy thông báo nhập học cho đấy.”

“Giấy thông báo?” Trần Minh Thực nhận lấy, vẻ mặt cũng đầy kinh ngạc. Anh căn bản còn đăng ký nguyện vọng, đào giấy thông báo?

Liên Dung Dung thấy tin, bèn giải thích: “Bạn quên ? Trước khi thi hỏi bạn báo , bạn bảo là Đại học Quảng Hạ. ... thấy bạn mãi xem điểm, nên hỏi thầy Mã, đó... đó đăng ký hộ bạn luôn.”

Liên Dung Dung lấy hết can đảm xong, đầu sắp cúi gằm xuống đến đất.

Trần Minh Ninh thấy khí vẻ khác lạ, lập tức phát huy tác dụng, giật giật tay áo trai: “Anh hai, còn mở xem kìa, em với chị Dung Dung cứ đợi về để mở xem đấy.”

Lúc Trần Minh Thực mới mở phong thư đỏ tay . Trần Minh Ninh bám lấy cánh tay , rướn cổ lên : “Anh hai, để thấp xuống chút!”

Trần Minh Thực lướt qua đại khái xuống, đưa thẳng tờ giấy cho em gái. Minh Ninh nhận lấy, kéo tay chị Dung Dung cùng xem thật kỹ: “Chị Dung Dung ơi, chị đỗ đại học nào thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuoc-song-binh-pham-nhung-nam-60/chuong-364.html.]

“Chị,” Liên Dung Dung dùng dư quang để ý bóng hình chỉ cách một , nhưng rõ nét mặt của .

“Chị Dung Dung,” Minh Ninh lay lay tay chị, hỏi nữa: “Chị đỗ đại học nào ạ?”

Lúc , Liên Dung Dung nhận cũng đang , càng dám mở lời.

“Minh Ninh,” Trần Minh Thực gọi một tiếng, Minh Ninh liền hỏi dồn nữa.

“Thế để em với cha , cha chắc chắn sẽ mừng lắm,” Minh Ninh đưa tờ giấy cho trai, với Liên Dung Dung: “Chị Dung Dung, chị đợi em về nhé, em vẫn còn chuyện với chị đấy.”

Nói xong, chẳng đợi hai kịp phản ứng, cô bé chạy văng mạng khỏi sân.

Hai còn đầy ngượng ngùng. Trần Minh Thực chằm chằm tờ giấy trong tay, ánh mắt nghiêm túc: “Làm phiền bạn quá.”

“Không,” Liên Dung Dung cũng chằm chằm bát nước mặt: “Không phiền , bạn thì ...”

“Chuyện qua cả ,” Trần Minh Thực cất tờ giấy : “Nếu bạn giúp đăng ký, chuẩn thuê .”

“Đi thuê?” Liên Dung Dung kinh ngạc.

“Phải, mười chín tuổi , cũng thể cứ ở nhà ,” Trần Minh Thực mỉm .

Thực chẳng cần trả lời, khung cảnh mắt Liên Dung Dung cũng hiểu phần nào. Cô hối hận vì câu hỏi , thể tỏ kinh ngạc đến mức ?

Hai rơi im lặng, ánh mắt Liên Dung Dung về bát nước mặt.

“Xinh lắm ơi, mà xem thì ...”

Tiếng của Trần Minh Ninh vọng từ ngoài sân. Trần Minh Thực đang cứng thấy lời em gái thì nhíu mày, còn Liên Dung Dung bên cạnh một nữa đỏ bừng mặt.

Tống Tuệ Quyên Minh Ninh kéo sân, thấy một cô gái như hoa. Bà đặt giỏ cỏ xuống, với cô gái dễ mến : “Cháu là Dung Dung ? Bác Minh Ninh , nếu cháu, mấy năm đèn sách của Minh Thực coi như đổ sông đổ biển. Cái đứa đoảng tính như nó chắc cả đời cũng chẳng đường mà .”

“Dạ ạ,” Liên Dung Dung bưng bát nước thêm đầy, cô chuyện cha Thái Ngọc Huy đến nhà họ Trần gây rối, hôm đó thầy Mã tìm cô tìm hiểu tình hình rõ ràng cho cô cả .

“Từ Bắc Quan tới đây gần . Minh Ninh, Minh Thực, hai đứa đây trò chuyện với Dung Dung nhé, thanh niên dễ chuyện với , để bác nấu cơm,” Tống Tuệ Quyên dậy.

“Bác ơi, bác đừng bận rộn quá ạ, cháu chỉ tiện đường qua đưa giấy thông báo thôi, lúc cũng thưa với gia đình, cháu về ngay đây ạ, muộn nhà lo,” Lúc , đối diện với lớn tuổi đối xử với chút cách, nhưng trong lòng Liên Dung Dung vẫn mang nỗi áy náy, cô thế nào cũng .

Loading...