CUỘC SỐNG BÌNH PHÀM NHỮNG NĂM 60 - Chương 348

Cập nhật lúc: 2026-01-02 14:05:53
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Để cái bàn dài ở phòng trong , thế?" Tống Tuệ Quyên đang cầm cuốc nhỏ nhặt cỏ.

"Con cho Tú Vinh xem túi sách của con," Bé Minh Ninh chỉ chỉ về phía Tú Vinh phía , mắt rời khỏi cái túi sách màu đỏ thẫm. Con bé cũng mang cái túi mà cả mua cho từ tỉnh thành về để khoe khoang một chút.

Tống Tuệ Quyên ngẩng đầu mặt trời, gọi Minh An vốn chạy lên phía nhặt cỏ: "Minh An cũng về thôi, thu dọn đôi giày bệ cửa sổ , đợi lát nữa về mới nấu cơm."

"Trưa nay ăn gì ạ? Để con về cho," Trần Minh An dậy, thu dọn liềm và rổ của hai con, đến bên cạnh đưa chiếc khăn tay qua.

"Lúc khỏi nhà nhào bột , cán mì sợi con," Tống Tuệ Quyên nhận lấy khăn, lau mồ hôi trán.

"Vâng ạ," Trần Minh An Minh Ninh đang chạy đường nhỏ, gọi với theo: "Chạy chậm thôi con."

"Biết , mà," Trần Minh Ninh chạy lên phía vẫy tay gọi chị: "Chị nhanh lên!"

Trần Minh An về đến nhà, rửa sạch tay, nhấc tấm vải đậy chậu bột , bên trong là khối bột nhào sẵn. Cô rắc một nắm bột áo lên bàn bếp, đặt khối bột xuống, dùng cây cán mì dài đè lên.

Đến khi Tống Tuệ Quyên về tới nơi, Trần Minh An thả mì cắt xong nồi. Trong lúc bà múc nước rửa tay, hai cha con cũng đến đầu ngõ. Minh Thực đẩy cửa bước , đặt cái cuốc xuống, chẳng kịp rửa tay bưng cả bình lớn uống một dài.

Trần Minh Ninh thấy hai uống nước chảy cả xuống cổ, liền hỏi: "Anh mang bình theo ?"

"Không," Trần Minh Thực đặt bình xuống lau miệng, "Sao em đeo túi sách ? Chẳng còn một tuần nữa mới khai giảng ?"

"Tú Vinh bảo túi của bạn hơn của em, ngay cả Hồng Ngọc cũng thế," Nhắc đến chuyện Trần Minh Ninh liền chu miệng lên: "Rõ ràng là đồ của em hơn mà."

"Cái của em là kiểu đang thịnh hành ở thành phố, ở đây bán , chắc là các bạn thấy bao giờ," Trần Minh Thực an ủi em gái, "Cất túi phòng em, bẩn là ."

"Minh Ninh, Minh Thực, rửa tay ăn cơm thôi," Trần Minh An bắt đầu xới cơm.

Nghe , Trần Minh Thực lập tức rửa tay, còn Trần Minh Ninh cố tình đeo cái túi sách nhỏ chạy cổng: "Cha ơi, ăn cơm thôi."

Trần Canh Vọng đang bên đường chuyện với , vẫy vẫy tay với con: "Cha về ngay đây."

Người bên cạnh chú ý đến con bé, hỏi: "Minh Ninh, đeo cái gì thế ?"

Trần Minh Ninh lập tức chạy tới, hãnh diện khoe cái túi sách nhỏ: "Túi sách cả mua cho cháu đấy ạ."

"Đẹp thật đấy, bác thấy cái túi nào như thế bao giờ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuoc-song-binh-pham-nhung-nam-60/chuong-348.html.]

"Ở đây ạ," Trần Minh Ninh coi như lấy thể diện, "Cái chỉ ở thành phố mới thôi..."

Chưa kịp khoe tiếp thì Trần Minh An gọi: "Minh Ninh, gọi em kìa."

"Cha..." Trần Minh Ninh lập tức nhận khoe khoang quá đà, chắc chắn là thấy . Con bé sợ cha, nhưng sợ , tính cách ngược với Trần Minh Thực.

"Về ăn cơm thôi," Trần Canh Vọng vẫy tay chào tản , dẫn theo đứa con gái út đang trốn lưng sân.

Trần Minh Ninh ngang qua cửa bếp là dám tự nữa, nắm c.h.ặ.t t.a.y cha mới dám rón rén bước trong, thấy đang bên bếp lửa là con bé im thin thít.

Đứa con út Trần Canh Vọng nuông chiều đến mức thể thống gì. Tuy vấn đề gì lớn, nhưng cái thói thích khoe khoang so bì . Cả cái thôn Trần Gia Câu từ lớn đến bé ai chẳng nể mặt Trần Canh Vọng mà nhường nhịn con bé, ngay cả những đứa trẻ trạc tuổi cũng lớn trong nhà dặn dò nhường nó. Nếu dạy dỗ sớm, sớm muộn gì cũng gây chuyện.

Tống Tuệ Quyên vẫn gì trong bữa cơm. Đợi ăn xong, bà chiếc giường gỗ tròn việc kim chỉ, hề bỏ qua đôi giày vải màu đỏ thập thò tấm rèm cửa.

Trần Minh Ninh ngoài cửa tới lui, nhịn một hồi lâu mới dám vén rèm, rón rén bước : "Mẹ ơi, hậu thế thực sự Bắc Nguyên với chị cả ạ?"

Tin con bé mới chị cả lúc nãy. Nếu là bình thường, nó sớm giãy nảy lên đòi theo cho bằng , nhưng lúc đang giận, Trần Minh Ninh gan đó.

"Sao thế?" Tống Tuệ Quyên cũng đáp , đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

câu hỏi ngược đối với Minh Ninh chính là sự xác nhận. Con bé do dự nữa, hai tay tì lên giường, ngửa đầu lên, cố vẻ đáng thương để nũng nịu: "Thế , con với hai ? Cơm cha nấu chẳng ngon tí nào cả."

Tống Tuệ Quyên thừa con bé cố tình vẻ mặt đó, xong cũng buồn , nhưng chuyện lúc nãy vẫn cho nó một bài học nên bà vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị. Bà kịp mở lời thì Trần Minh An từ ngoài bước tiếp lời: "Cũng , với chị lâu, hai ba ngày là về . Đợi về thì em với Minh Thực vẫn khai giảng mà."

"Chị cả cũng lắm!" Trần Minh Ninh thấy chị giúp , liền thẳng dậy: "Mọi đều hết!"

Nghe con bé , mặt Tống Tuệ Quyên lạnh hẳn xuống, bà đặt kim chỉ xuống hỏi: "Lúc nãy đeo túi sách gì đấy?"

Khí thế của Trần Minh Ninh ngay lập tức tan thành mây khói, chẳng còn sót chút nào.

"Mẹ với con bao nhiêu , con chỉ đang dựa cha và các thôi, bản con chẳng chút bản lĩnh nào cả. Sau cha già , bản con tự vững thì ai chống lưng cho con?"

Trần Minh Ninh ngoan ngoãn cúi đầu, một câu cũng dám cãi . Chọc giận thì cả nhà ai dám giúp , điều con bé thừa hiểu.

"Ra gian chính quỳ ," Tống Tuệ Quyên xua tay. Bà ngờ ngày dùng chính cái chiêu mà Trần Canh Vọng dùng để đối phó với Minh Thực năm xưa lên đứa con gái út bướng bỉnh .

Trần Minh Ninh ngoan ngoãn vén rèm, hai chân quỵ xuống, quỳ đúng vị trí mà hai thường quỳ.

"Mẹ, đừng chấp nhặt với Minh Ninh," Trần Minh An đợi em mới mở lời cầu xin: "Đợi nó lớn chút nữa là sẽ hiểu chuyện thôi."

Loading...