CUỘC SỐNG BÌNH PHÀM NHỮNG NĂM 60 - Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-01-01 16:24:55
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người lớn thì , chỉ nhóc tì là đầu tiên tiếng pháo, sợ đến mức thét lên, dỗ thế nào cũng nín. Đợi qua cơn náo động, dỗ dành mãi thằng bé mới ngủ chập chờn vài tiếng, cũng may ban ngày Tống Tuệ Quyên bế con ngủ một giấc dài. Còn lớn thì vẫn theo lệ cũ mà tiếp tục thức canh giao thừa.

Hơn năm giờ sáng mùng Một Tết, trời vẫn còn tối mịt, khắp làng lác đác vang lên tiếng pháo nổ, kèm theo tiếng reo hò của trẻ con, đúng là khí thế mới của năm mới! Căn tiểu viện cũng , Trần Canh Vọng treo một tràng pháo giữa sân, cầm một thanh củi đang cháy châm lửa, tức thì tiếng nổ "pì pạch" vang lên rộn rã.

Thức suốt một đêm, cả cứ mê mê màng màng, Tống Tuệ Quyên vớt một chậu nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo, bế nhóc tì bếp thả sủi cảo nồi. May mà năm nay đội sản xuất thu hoạch khá, chia vài cân thịt lợn nên cũng miếng sủi cảo nhân thịt nóng hổi để ăn, nhưng đa phần vẫn là nhân rau chay.

Bên ngoài pháo nổ xong thì bên cũng dọn cơm. Mỗi một bát lớn, vài cái sủi cảo nhân thịt trộn lẫn trong đám sủi cảo chay, uống thêm một bát nước luộc bánh nóng hổi, thế là xong bữa cơm đầu tiên của năm mới.

Phụ nữ dọn dẹp xong nhà bếp, hầu hạ chồng con quần áo mới để chúc Tết. trong thời buổi vật tư thiếu thốn , ai cũng quần áo mới để mặc? Tống Tuệ Quyên vốn may cho Trần Canh Vọng một chiếc áo bông mới màu xanh sẫm, còn phần thì chị chẳng sắm sửa gì, nhóc tì thì một bộ đồ mới tinh, vải thừa còn chị để dành đến mùa hè may áo mỏng.

Trần Canh Vọng bước thấy phụ nữ đang cho thằng nhóc thối b.ú sữa. Thằng bé bọc kín mít, chỉ lộ khuôn mặt nhỏ nhắn, đội chiếc mũ đầu hổ trông tinh . Ở phía cuối giường đặt một bộ quần áo rộng rãi, kích cỡ là của gã. Gã sải bước tới, dứt khoát cởi cúc áo, cầm bộ đồ mới tròng ngay , mặc xong cũng chẳng nán mà xoay đóng cửa khỏi phòng.

Tống Tuệ Quyên cho nhóc tì b.ú no, đặt con lên giường đưa cho cái trống lắc để nó tự chơi, cũng tranh thủ nhanh nhẹn bộ đồ mới. Chị bế con lên kiểm tra kỹ một lượt, thấy vấn đề gì mới bế sang nhà cũ.

Lễ chúc Tết đầu tiên là lạy tạ cha trong nhà. Trong gian chính, ông cụ Trần và bà Trương mặc đồ mới chễm chệ ở vị trí trang trọng nhất. Ba em Trần Canh Vọng cũng mang diện mạo mới, đợi ở phía Đông. Sau khi Tống Tuệ Quyên bế con , lễ chúc Tết chính thức bắt đầu.

Ba em lượt bước giữa gian chính, Trần Canh Vọng giữa, Trần Canh Lương và Trần Canh Hưng hai bên, cùng chắp tay cúi chào (tác tập) hai phía quỳ xuống. Theo một tiếng "Bái", cả ba cùng cúi đầu chạm đất, theo tiếng "Khởi", cả ba thẳng lên. Lạy đủ ba lạy như thế mới coi là xong lễ.

Tiếp đó đến lượt nhóc tì trong lòng Tống Tuệ Quyên. Dù mới vài tháng tuổi nhưng lễ nghĩa thể thiếu. Thằng bé còn quá nhỏ, tự lạy , đành để Tống Tuệ Quyên bế bộ tịch cúi đầu vài cái. Dù lễ nghi thực hiện chuẩn cho lắm nhưng ông cụ Trần vẫn vui vẻ, dù năm nay cũng là một năm lành vì nhà thêm thêm của mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuoc-song-binh-pham-nhung-nam-60/chuong-137.html.]

"Lại đây," ông cụ Trần dậy, dang tay bế nhóc tì, "Ông nội cho tiền mừng tuổi nào!"

Tống Tuệ Quyên vội bước tới giao nhóc tì cho ông cụ, ngay đó bà Trương liền nhét một tờ tiền màu xanh thẫm túi áo thằng bé. Ông cụ bế cháu đùa giỡn một hồi mới trả cho Tống Tuệ Quyên, đó dẫn đám đàn ông nhà họ Trần ngoài chúc Tết làng xóm.

Nhìn từ đằng , chỉ thấy bóng lưng của ba đàn ông. Trần Canh Hưng tính tình yên, cứ chạy chạy nên rõ lắm. Ông cụ Trần cũng mới ngoài năm mươi, toát lên vẻ ôn hòa, gương mặt luôn nở nụ khiến lòng ấm áp. Chỉ Trần Canh Vọng là nghiêm nghị, sắc mặt trầm xuống. Trong mấy đứa con trai , vẫn là Trần Canh Lương giống ông cụ nhất, đều ôn hòa nhã nhặn với .

Còn phụ nữ thì đương nhiên theo bà Trương đến nhà các bậc trưởng bối, đây là chúc Tết các cụ bà, theo tập tục ngay cả việc chúc Tết nam nữ cũng tách riêng . Tống Tuệ Quyên bế con theo bà Trương vòng quanh cả làng một lượt, thu hoạch khá nhiều, đúng là cái thằng bé "đắt khách". tiền mừng tuổi Tống Tuệ Quyên đưa cho bà Trương, bởi chị trả lễ cho . Nhóc tì là cháu đích tôn đời , giờ em trai em gái nào, nhưng chắc chắn trả lễ đầy đủ cho từng đứa một.

Xoay xở một vòng, đến khi Tống Tuệ Quyên về đến nhà thì Trần Canh Vọng cũng về tới, xem hai bên chỉ hơn kém chút thời gian. Trần Canh Vọng đang bên bàn, vẻ mặt buồn chán, ngay cả thằng nhóc thối cũng ngủ khì, chẳng còn gì để giải khuây. Mà phụ nữ từ lúc cửa đến giờ chẳng ý định xuống nghỉ ngơi, cứ lục lọi cái rương gỗ long não ở cuối giường, chẳng đang cái gì.

Tiếng động ngày càng gần, Trần Canh Vọng mở mắt , Tống Tuệ Quyên tay cầm một miếng vải xanh đến mặt. Tiếp đó gã thấy phụ nữ xuống, rướn trực tiếp kéo ngăn kéo của gã , lấy một mẩu b.út chì. Chưa dừng , chị trải miếng vải xanh , đặt lên một tờ giấy cuốn t.h.u.ố.c lá, lom khom hí hoáy gì đó. Gã nheo mắt một hồi, trông như là đang ghi chép sổ sách.

"Ghi cái gì đấy?" "Tiền mừng tuổi."

Người phụ nữ ngay cả đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, kín mít hơn nửa tờ giấy cuốn t.h.u.ố.c lá, đó bỏ tờ giấy cùng tiền mừng tuổi thu trong miếng vải xanh, gấp vài cất ngăn kéo. Trần Canh Vọng ngẩn , tâm trí cứ xoay vần theo từng động tác của chị, thì bất chợt một tiếng gọi "Chị Dâu" từ ngoài cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của gã.

Nghe thấy tiếng gọi, Tống Tuệ Quyên vội dậy đáp lời, Mạnh Xuân Yến ở ngoài cửa đẩy cửa bước .

"Có chuyện gì thế?" Tống Tuệ Quyên đón, mời Mạnh Xuân Yến trong . "Sao em sang đây? Có việc gì ?"

Loading...