Cuộc Chiến Chốn Hậu Cung - Chương 269: Hoàn phiên ngoại

Cập nhật lúc: 2024-11-27 17:10:37
Lượt xem: 124

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thường Nhạc xách váy chạy vào nội điện, Đàm Cảnh Sâm cũng theo sau bước qua rèm châu, vừa lúc nhìn thấy mẫu hậu đang ngồi bên cửa sổ. Hai mươi năm dường như không để lại dấu vết gì trên người bà. Bà quay đầu lại, từ chiếc cằm trắng nõn dần dần lộ ra toàn bộ gương mặt. Gò má bà vẫn trắng trẻo, mày liễu mắt hạnh, nhìn quanh toát lên vẻ dịu dàng. Tuy không còn trẻ trung như Thường Nhạc nhưng lại mang nhiều nét quyến rũ ý nhị.

Vân Tự khẽ nhướng mày, có chút bất ngờ hỏi: "Sao hai con lại đến cùng nhau?"

Thường Nhạc ôm lấy cánh tay bà làm nũng: "Tình cờ gặp ạ."

Vân Tự thoáng nhìn thấy dấu vết đỏ trên cổ nàng, khẽ nheo mắt, đưa tay điểm nhẹ lên trán nàng giả vờ giận dữ:

"Con đó, sao lại giống phụ hoàng con thế?"

Thường Nhạc không hiểu chuyện gì.

Đàm Cảnh Sâm khẽ ho một tiếng, nhắc nhở muội muội.

Thường Nhạc cười hì hì, cúi đầu nhìn vạt áo.

Đàm Cảnh Sâm lắc đầu, thấy muội muội không hề e thẹn, thầm nghĩ, quả nhiên mẫu hậu nói đúng, Thường Nhạc giống phụ hoàng, chẳng biết xấu hổ là gì.

Thoáng nhìn thấy thứ gì đó trong tay mẫu hậu, hình như là một xấp tranh, Đàm Cảnh Sâm có chút nghi hoặc hỏi:

"Mẫu hậu đang bận gì vậy?"

Vân Tự không giấu hắn, đưa xấp tranh cho hắn, giọng điệu bình thản: "Là Tiểu Dung Tử đưa tới, tranh các tú nữ lần này."

Lời vừa dứt, cả điện bỗng chốc im lặng.

DTV

Thường Nhạc trợn tròn mắt, lúc này trông nàng giống Vân Tự đến bảy phần:

"Tú nữ?!"

"Phụ hoàng muốn tuyển tú?!"

Từ khi nàng chào đời, trong cung chưa từng có chuyện tuyển tú. Nàng ngẩn người một lúc mới hoàn hồn, lập tức tức giận đứng bật dậy: "Con phải đi tìm phụ hoàng, hỏi xem người rốt cuộc nghĩ gì!"

Nàng thật sự bị Đàm Viên Sơ chiều đến hư rồi.

Dưới gầm trời này, người duy nhất không cần nhìn sắc mặt Đàm Viên Sơ mà hành động, ngoài Vân Tự ra cũng chỉ có Thường Nhạc.

Sắc mặt Đàm Cảnh Sâm cũng lạnh xuống, nhưng hắn quan tâm đến cảm xúc của mẫu hậu hơn, hắn lo lắng nhìn bà, khẽ gọi:

"Mẫu hậu..."

Tiếng gọi này khiến Thường Nhạc cũng bình tĩnh lại, nàng hít sâu một hơi rồi nói: "Nếu phụ hoàng thực sự muốn tuyển tú, đợi tú nữ tiến cung, con nhất định sẽ phá hỏng chuyện này!"

Vân Tự vừa buồn cười vừa cảm động trước phản ứng của hai nhi nữ, bà lắc đầu:

"Không phải như các con nghĩ đâu."

Thường Nhạc và Đàm Cảnh Sâm nhìn nhau, rồi cùng ngồi xuống yên lặng nghe bà giải thích.

Vân Tự nhìn Đàm Cảnh Sâm, bất đắc dĩ mở miệng:

"Thường Nhạc không nhớ chuyện cũng đành, chẳng lẽ con cũng quên rồi sao? Sang năm con sẽ đến tuổi cập quan."

Chỉ một câu ngắn gọn, không giải thích thêm, nhưng đã khiến hai người hiểu ra ý nghĩa của việc tuyển tú lần này. Gương mặt căng thẳng của Thường Nhạc bỗng nở nụ cười, nàng che miệng:

"Ra là hoàng huynh muốn lập Thái Tử phi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuoc-chien-chon-hau-cung/chuong-269-hoan-phien-ngoai.html.]

Đàm Cảnh Sâm á khẩu, một lúc sau cũng bật cười, nhỏ giọng nói: "Mẫu hậu, sao người không nói sớm."

Suýt chút nữa hắn đã nghĩ phụ hoàng và mẫu hậu xảy ra chuyện gì.

Vân Tự liếc nhìn hắn, bà biết nói sao đây?

Tin tức này bà cũng mới nhận được, còn chưa kịp xem hết xấp tranh thì bọn họ đã đến Khôn Ninh cung rồi.

Vân Tự đẩy xấp tranh qua: "Là chọn thê cho con, con tự mình xem đi, ít nhất phải chọn người vừa mắt."

Đàm Cảnh Sâm không phản bác. Hắn cũng không muốn mẫu hậu quá vất vả.

Khi rời khỏi Khôn Ninh cung, Đàm Cảnh Sâm vừa lúc gặp phụ hoàng. Phụ hoàng bước xuống từ loan giá, Thường Nhạc đã chạy tới líu lo nói gì đó với người. Hai phụ tử đều tươi cười, thỉnh thoảng lại liếc nhìn hắn.

Thường Nhạc không nán lại lâu, nhanh chóng rời đi.

Vì vậy, chỉ còn lại Đàm Viên Sơ cùng Đàm Cảnh Sâm. Đàm Viên Sơ liếc nhìn xấp tranh trong tay hắn, chậm rãi lên tiếng.

"Nếu đã muốn cưới thê, thì cũng nên dọn ra ngoài cung sống đi."

Đàm Cảnh Sâm ngước đôi mắt hạnh nhìn phụ hoàng với vẻ vô tội. Ở góc độ này, hắn trông rất giống mẫu hậu: "Phụ hoàng muốn đuổi nhi thần ra khỏi cung sao?"

Giọng điệu của hắn như muốn quay lại hỏi ý kiến mẫu hậu.

Sắc mặt Đàm Viên Sơ tối sầm:

"Cút."

Khóe môi Đàm Cảnh Sâm hiện lên ý cười, hắn chắp tay thi lễ: "Vậy nhi thần xin cáo lui, ngày mai lại đến thỉnh an phụ hoàng mẫu hậu."

Khi hai người lướt qua nhau, Đàm Cảnh Sâm quay đầu nhìn lại, rèm châu chưa kịp hạ xuống, vừa lúc thấy phụ hoàng đang cúi đầu nói gì đó với mẫu hậu.

Đàm Cảnh Sâm bỗng nhớ đến một chuyện.

Hắn từng hỏi phụ hoàng, người không quan tâm mẫu hậu có thật lòng yêu người sao?

Câu hỏi này thực ra không nên do hắn hỏi, nhưng hôm đó trong lúc hai phụ tử tâm sự, có lẽ vì không khí vừa đến, lời nói liền buột miệng thốt ra.

Từ khi biết chuyện, hắn chưa từng thấy phụ hoàng hỏi mẫu hậu câu này.

Hôm đó phụ hoàng chỉ cúi đầu nhìn hắn, dường như khẽ cười, rồi nói:

"Hoài An, có những lời không cần nói ra cũng có thể cảm nhận được."

Từng có lúc, hắn không hiểu tâm ý của nữ tử kia, nhưng trong những ngày tháng bên nhau, nàng nhớ rõ những điều hắn thích và ghét, nhớ rõ từng chút từng chút của hai người. Nàng có phòng tuyến của mình như con rùa rụt cổ trong mai, nhưng nàng đã làm tất cả, không cần phải ép nàng bước ra khỏi vùng an toàn.

Mỗi người đều không cần phải nói ra.

Nhưng Đàm Viên Sơ vẫn luôn nhớ rõ, năm đó khi cùng nàng du ngoạn trên hồ thì vô ý rơi xuống nước, hắn bị rong rêu quấn lấy, phản ứng đầu tiên của nàng là cứu hắn.

Nàng thậm chí quên mất mình luôn giả vờ không biết bơi.

Cho dù sau đó nàng có tìm bao nhiêu lý do, cũng không thể che giấu bản năng muốn cứu hắn của nàng.

Đàm Viên Sơ đã sớm nhận ra tình cảm của nàng dành cho hắn.

Nhưng có những lời không cần phải nói ra, cũng giống như quan hệ của hắn và Vân Tự, ngay từ đầu trong lòng đã là biết rõ nhưng không nói ra.

HOÀN NGOẠI TRUYỆN.

Loading...