CÙNG ĐẠI CA TRƯỜNG CHẠY ĐUA VỚI SỐ PHẬN - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-11 17:35:33
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xung quanh yên tĩnh.

bảo giúp việc rời , đó hiệu cho Kỷ Dã lên lầu.

đưa Kỷ Dã về nhà.

Mẹ thường xuyên công tác, hầu như mỗi tháng chỉ về một , nên sinh hoạt của đều do cô giúp việc lo liệu.

Khi đẩy cửa bước , Kỷ Dã đang nghiêm túc ngay ngắn ghế, trông vô cùng ngoan ngoãn.

lấy hộp sơ cứu , chuẩn sát trùng vết thương cho .

"Sẽ đau đấy."

Cậu gì, chỉ im lặng .

Mãi lâu , mới khẽ hỏi:

"Tống Khanh, tại chạy đến đó?"

Tại ư?

, lẽ thể tự chạy thoát.

Khoảnh khắc đó, chỉ duy nhất một suy nghĩ

để một nữa.

"Tớ đ.á.n.h." , "Cậu thể đ.á.n.h trả ?"

Rõ ràng là một giỏi đ.á.n.h cơ mà.

Kỷ Dã đó là bố . Bình thường ông vẫn , nhưng cứ uống rượu đ.á.n.h .

"Bị đ.á.n.h thì đ.á.n.h thôi, bố tớ... cũng đáng thương."

Sau mới , của Kỷ Dã mất ngay khi sinh .

Bố nuôi con trai một suốt hơn mười năm, vất vả.

Còn Kỷ Dã thì luôn cho rằng chính hại c.h.ế.t .

Thế nên bao giờ phản kháng, cũng bao giờ chống trả.

Nghe , vô thức mạnh tay hơn.

Kỷ Dã đau đến mức kêu oai oái.

vội đưa tay bịt miệng , nhưng cẩn thận vấp thứ gì đó cả ngã nhào về phía Kỷ Dã.

Hai chúng đè lên , ngã lăn xuống đất.

Tiếng động hề nhỏ.

Người giúp việc ngoài gõ cửa, lo lắng hỏi:

"Tiểu thư, chuyện gì ?"

đang đè lên Kỷ Dã, lập tức hiệu bảo im lặng, nhanh ch.óng đáp:

"Chỉ là vấp một chút thôi, cháu ạ."

Chờ giúp việc khỏi, mới thở phào nhẹ nhõm, úp n.g.ự.c Kỷ Dã, nghỉ ngơi một chút.

Kỷ Dã cất giọng đầy khó khăn:

"Tống Khanh, dậy ."

Lúc mới nhận vẫn đang , vội vàng dậy.

Không quên than vãn:

"Kỷ Dã, thắt lưng của cứng quá, đ.â.m tớ đau c.h.ế.t !"

Vừa dứt lời, liền thấy hai tai Kỷ Dã lập tức đỏ bừng, ngay cả cổ cũng đỏ.

Cậu cúi đầu, lúng túng nhỏ:

"Xin ."

chợt bừng tỉnh, đó mới nhận Kỷ Dã vốn đeo thắt lưng.

Một khoảnh khắc mơ hồ, dần hiểu điều gì đó.

Căn phòng bỗng chốc chìm im lặng.

Mặt nóng bừng, tiện tay tắt đèn, vùi mặt chăn, giọng nghèn nghẹn:

"Tớ ngủ đây."

Kỷ Dã nệm đất, lặng lẽ gì.

Đến khi mơ màng sắp ngủ, bỗng nhiên lên tiếng:

"Tống Khanh, tối nay tớ cố ý hung dữ với ."

"Ừm, tớ ."

"Tớ... chỉ sợ hoảng sợ thôi."

sợ thật.

Gương mặt đầy vết bầm tím , khiến khỏi đau lòng.

nhẹ giọng :

"Kỷ Dã, nếu ông đ.á.n.h , chạy ?"

Kỷ Dã lợi hại như , thể chạy thoát khỏi bố chứ?

Chỉ là, trốn.

"Được."

tiếp tục :

"Tớ đăng ký cho thi olympic toán học ."

"Chờ một thời gian nữa, đợi khỏi hẳn, cũng lúc cuộc thi sắp bắt đầu. Đến lúc đó, tham gia ?"

Cậu im lặng lâu, đáp:

"Được."

Thật quá, một Kỷ Dã ngoan ngoãn, gì cũng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cung-dai-ca-truong-chay-dua-voi-so-phan/4.html.]

Thời gian Kỷ Dã dưỡng thương, xin phép nghỉ học giúp .

Mỗi ngày, đều mang ghi chép bài giảng đến cho .

Cậu bắt đầu nghiêm túc bài tập, chăm chỉ nghiên cứu những kiến thức thầy cô giảng lớp.

Cậu thực sự năng khiếu, đặc biệt là ở các môn khoa học tự nhiên.

Những bài học bỏ lỡ đây, dần dần theo kịp.

"Các bước giải toán cũng điểm, đừng nhảy bước."

"Biết ."

Ngày thi đấu, Lý Nhuận An đang điểm danh lượng thí sinh.

Đến tên Kỷ Dã, nhưng vẫn xuất hiện.

Cả lớp bắt đầu xì xào bàn tán.

"Kỷ Dã mà cũng thi đấu? Buồn thật."

"Cậu bỏ học lâu như , thi thố gì nữa?"

Lý Nhuận An cúi đầu , hỏi:

"Lớp trưởng, sắp bắt đầu , nếu Kỷ Dã đến, sẽ gạch tên ."

:

"Chờ thêm chút nữa, sẽ đến ngay."

Vừa dứt lời, Kỷ Dã bước lớp học.

Cậu đội một chiếc mũ lưỡi trai, ngoài vết bầm xanh nhạt nơi khóe miệng, gần như thấy gì khác.

"Về nhà một chuyến, thôi."

Giọng điệu vẫn lười biếng như khi.

Cậu vẫy tay gọi , bước đến bên cạnh , cùng phòng thi.

Lý Nhuận An thèm chúng lấy một , rời .

Ai cũng , Lý Nhuận An chắc chắn sẽ giành chức vô địch cuộc thi .

Hầu như ai để mắt đến Kỷ Dã.

bảo đừng căng thẳng, cứ hết sức là .

"Lần chỉ xem như luyện tập thôi."

MMH

Kỷ Dã mỉm , ngay khi phòng thi, bất ngờ ôm một cái, rời .

Không ai ngờ rằng

Khi kết quả cuộc thi công bố, giành hạng nhất là Kỷ Dã.

Bảng xếp hạng , Kỷ Dã hạng nhất, Lý Nhuận An hạng nhì, hạng ba.

Tất cả đều kinh ngạc.

Ngay cả giáo viên chủ nhiệm cũng thể ngờ .

Ông cả lớp, trực tiếp khen ngợi Kỷ Dã:

"Được đấy nhóc con, ngày thường chẳng buồn đến lớp, cuối cùng cũng khiến mở mang tầm mắt."

Kỷ Dã vẫn gục đầu bàn, thấy lời thầy giáo, liếc một cái.

Sau đó nở một nụ , đùa:

"Đều nhờ lớp trưởng chăm sóc đặc biệt cho mà."

Cậu nháy mắt với , đôi mắt lấp lánh, mang theo nét rạng rỡ của tuổi trẻ.

Kỷ Dã, tim đập thật nhanh.

Lý Nhuận An yên tại chỗ, bàn tay cầm tờ đề thi run lên.

Bả vai cứng đờ, trong ánh mắt của cả lớp, im lặng dậy.

Tiếng ma sát giữa ghế và sàn nhà vang lên ch.ói tai.

Cậu bình tĩnh Kỷ Dã, đó lớn tiếng tuyên bố:

"Thầy ơi, em tố cáo Tống Khanh giúp Kỷ Dã gian lận trong kỳ thi!"

Sắc mặt giáo viên chủ nhiệm lập tức nghiêm túc:

"Chuyện gì đây?"

Lý Nhuận An rằng thấy Kỷ Dã lấy thứ gì đó từ cặp của khi phòng thi.

Cặp của vốn dĩ chẳng thể gian lận , ngoại trừ một chiếc chuông nhỏ...

Chợt nhận điều gì đó, vội vàng mở cặp tìm kiếm.

Không !

Chiếc chuông đó là do tình cờ thấy trong một cửa hàng ven đường.

hình Luffy phiên bản chibi, ngay khoảnh khắc thấy, lập tức nghĩ ngay đến Kỷ Dã.

Ban đầu, định tặng nó cho ngày thi đấu, nhưng nghĩ nghĩ thấy phần trẻ con, nên cuối cùng tặng nữa.

Bên trong lớp học bắt đầu râm ran bàn tán.

So với việc Kỷ Dã tiến bộ vượt bậc, tất cả càng tin chuyện gian lận hơn.

Giáo viên chủ nhiệm đập bàn:

"Là thật , Tống Khanh?"

lập tức phủ nhận.

Kỷ Dã dậy, thần sắc hề hoảng loạn, bình tĩnh lấy từ trong túi chiếc chuông nhỏ đó.

"Thứ mang chỉ là một cái chuông nhỏ, chuyện cũng tính là gian lận ?"

Lý Nhuận An tin:

"Không thể nào!"

Kỷ Dã :

"Cũng thể kiểm tra camera giám sát. sẵn sàng hợp tác điều tra với nhà trường, nhưng chuyện liên quan đến Tống Khanh, cô hề gì."

 

Loading...