Trong thư viện, lấy tờ đề toán , hỏi tại cách .
Cậu chống cằm, tay xoay xoay cây b.út, lười biếng liếc mắt:
"Quá đơn giản, lười ."
"...Cậu như , dù đúng cũng sẽ bao nhiêu điểm ."
"Không chép đáp án ?"
Thì cuộc chuyện của với Nghiêm Trân Trân.
Cậu liếc đầy ẩn ý.
đáp:
"Lúc đó im lặng vì tranh cãi vô nghĩa."
"Trên đời quá nhiều nghi ngờ, định kiến thì ở khắp nơi, chỉ cần tin là ."
Kỷ Dã sững vài giây, đó tỏ vẻ chẳng để tâm mà bật .
vẫn lặng lẽ cầm lấy tờ đề mới bên cạnh.
, trong lòng tràn đầy sự vui mừng.
"Làm bài của ."
"Được thôi."
Sự đổi của Kỷ Dã tất cả đều thấy rõ.
Cậu còn ngủ gục trong lớp, cũng còn trốn tiết nữa.
Ngay cả giáo viên chủ nhiệm cũng kinh ngạc, nhưng một điều vẫn đổi là Kỷ Dã vẫn luôn mang theo một loại khí chất ngang tàng, đầy gai góc.
Không ai dám chuyện với , ngoại trừ .
Lúc mới dần nhận hình như chỉ khi ở bên , mới chịu thu những chiếc gai nhỏ bé của .
Nghiêm Trân Trân tròn mắt đầy khó tin.
Tên "ma vương" Kỷ Dã, mà một ngày xuất hiện trong tiết học lúc 8 giờ sáng.
"Cậu cho uống t.h.u.ố.c gì ?"
chỉ mỉm , đáp.
" loại lăn lộn hai năm như , lẽ chỉ ba phút hứng thú thôi."
Nghiêm Trân Trân nghiêm túc :
"Tống Khanh, khuyên đừng quá để tâm, mấy như thế cùng lắm cũng chỉ lấy một tấm bằng cao đẳng mà thôi."
"Cậu sẽ như ." ghi chép bài giảng, hiệu bảo cô đừng nữa.
câu đó chắc chắn.
đầy vài ngày , chính lời của tát thẳng mặt.
Là sai .
Liên tục mấy ngày liền, Kỷ Dã đến lớp.
Không ai liên lạc với .
Lúc đầu, khi mới nghỉ, thử gọi điện, nhưng ai bắt máy.
Đến chiều thứ Sáu, chỗ trống trơn phía , cơn giận trong lòng bỗng bùng lên.
Suốt một tuần, Kỷ Dã đến lớp.
Dù học, cũng nên nhắn một câu chứ!
lúc , Lý Nhuận An cầm một tờ đơn đăng ký thi Olympic Toán bước đến.
Mỗi năm đều tham gia các kỳ thi học thuật, cũng ngoại lệ. chút do dự điền tên .
Tên Kỷ Dã cũng ghi đó.
"Cậu còn chẳng đến lớp, cần thiết ."
Lý Nhuận An cau mày.
" , với Kỷ Dã thì bài thi Olympic chắc? Cậu đ.á.n.h giá cao quá đấy!"
Nghiêm Trân Trân liền tiếp lời.
trả lời, trực tiếp rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cung-dai-ca-truong-chay-dua-voi-so-phan/3.html.]
Hôm nay tâm trạng .
tìm cái tên nghịch t.ử đó chuyện cho rõ ràng.
chính xác nhà Kỷ Dã ở , chỉ sống gần quán nét.
Vừa bước đến đầu hẻm, thấy hai cô gái đang bàn tán.
"Dạo trong con hẻm một gã say rượu thường xuyên xuất hiện."
"Gã đó đ.á.n.h ghê lắm, tớ thấy gã kéo một nam sinh đ.á.n.h túi bụi."
"Cậu đ.á.n.h t.h.ả.m lắm, thoi thóp đất luôn. Với , tớ còn … nam sinh đó chính là con trai của gã."
Hai họ , càng lúc càng xa.
Càng về phía , trong lòng càng dâng lên một cảm giác bất an.
Bầu trời dần tối .
Đèn đường ở lối hẻm bật sáng.
Bên tai vang lên tiếng chai rượu đập mạnh tường, vỡ tan tành.
Và thấy một thiếu niên, co ro trong bóng tối, nhỏ bé đến đáng thương.
Xung quanh chỉ một màu đen vô tận, như thể nhấn chìm hư vô.
khẽ gọi: "Kỷ Dã?"
"Đừng qua đây."
Trong con hẻm vắng lặng, giọng vang lên lạnh lẽo đến đáng sợ.
siết c.h.ặ.t dây đeo cặp sách.
"Tớ đến đưa bài ghi chép."
"Không cần. Cậu về ."
" mà…"
Cậu trực tiếp cắt ngang , gằn giọng quát:
"Tống Khanh, tớ bảo về, hiểu ?!"
Không xa phía , tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên.
giật lùi một bước.
Bên ngoài hẻm là một thế giới đầy sắc màu, ánh đèn neon lấp lánh.
Chỉ cần bước khỏi đây, sẽ an .
Thực , giúp Kỷ Dã đến mức là đủ .
cố gắng hết sức để bù đắp cho .
Tống Khanh, thế là đủ .
Đừng lo nữa, chạy .
chạy.
chạy ngoài ánh sáng.
Mà chạy thẳng về phía bóng tối.
thấy ánh mắt kinh ngạc của Kỷ Dã, đồng thời cũng thấy khắp đầy vết thương.
"Kỷ Dã, chúng cùng ."
MMH
kéo chạy ngoài, lưng vang lên những tiếng c.h.ử.i rủa nồng nặc men.
Kỷ Dã nắm c.h.ặ.t t.a.y , kéo lao về phía chút do dự.
Đến khi an , cuối cùng cũng bật .
Lần đầu tiên thấy ánh mắt Kỷ Dã hoảng loạn như .
Cậu luống cuống lau nước mắt cho , "Sao , dọa sợ ?"
"Kỷ Dã, đau ?" thậm chí dám chạm , vì gần như chỗ nào lành lặn.
Mặt thâm tím, trán còn rỉ m.á.u.
Bỗng nhiên, cảm thấy bả vai trĩu xuống Kỷ Dã tựa đầu lên vai , giọng khẽ khàng:
"Ôm một cái là hết đau ."