Cho đến khi một tên tóc vàng tiến gần.
"Em gái siêng năng thế?"
Hắn xuống bên cạnh , mặt lộ vẻ dâm tà:
"Đừng bài nữa, chơi với một lát ?"
"Không , đang đợi ." né tránh xa.
"Đợi Kỷ Dã ?" Hắn chẳng mấy để tâm, khẩy:
"Cậu sẽ để ý đến cô , khối đứa con gái đợi đấy, loại như cô, chẳng thèm tới . Chi bằng với ?"
Nói xong, định đưa tay khoác lên vai .
ngay lúc đó, bàn tay ai đó mạnh mẽ giữ c.h.ặ.t .
Sắc mặt Kỷ Dã âm trầm đến đáng sợ:
"Mày dám động cô thử xem?"
MMH
gần như Kỷ Dã lôi khỏi quán net.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của , tên tóc vàng sợ đến run cả , cuống quýt bỏ chạy.
"Tống Khanh, tưởng giỏi lắm ?"
Kỷ Dã , ánh mắt lạnh lùng như thể đang một xa lạ.
Cậu tiếp tục trầm giọng :
"Nếu đến, chuyện gì sẽ xảy ? Cậu sẽ kéo , lôi con hẻm vắng "
Mỗi một câu , lực nắm cổ tay tăng lên.
đau đến nhíu mày, nhưng vẫn mặc kệ để nắm lấy.
"Cậu nhất định sẽ đến."
Giống như kiếp , những đêm tối tĩnh mịch, vẫn lặng lẽ theo , âm thầm đưa về nhà.
Lực tay đang siết c.h.ặ.t bỗng nhiên thả lỏng.
Kỷ Dã nhanh ch.óng khôi phục vẻ mặt chế giễu, nhưng rõ ràng trong mắt lóe lên một tia hoảng hốt.
"Ha, tự tin quá đấy, tưởng là ai."
Chưa đợi hết, nhẹ nhàng ôm lấy .
Vài giây , buông .
Kỷ Dã rõ ràng sững :
"Tống Khanh, ... gì ?"
"Dỗ thôi, đừng giận nữa."
cố gắng một cách nhẹ nhàng, nhưng giấu lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Kỷ Dã im lặng vài giây, đó mới :
" giận, với cả, đừng tùy tiện động tay động chân với ."
Nói xong, đột nhiên lưng rời .
vội vàng chạy theo:
"Cậu đến quán nét ?"
"Về nhà."
Thấy , nhanh ch.óng đưa cho tập ghi chép và đề thi toán chuẩn sẵn, đồng thời dặn dò nhất định đến lớp ngày mai.
Phản ứng của Kỷ Dã ngoài dự đoán của .
cứ tưởng sẽ mặc cả đôi chút.
, dù miệng còn tùy tâm trạng, nhưng vẫn nhận lấy chúng.
Buổi sáng hôm , trong giờ bài, như ý nguyện thấy Kỷ Dã, dù rằng vẫn đang gục xuống bàn ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cung-dai-ca-truong-chay-dua-voi-so-phan/2.html.]
ít nhất đến là đáng mừng lắm .
Trên bàn một xấp đề toán mà hôm qua đưa cho .
Mỗi bài đều chỉ một đáp án duy nhất .
đáp án nào cũng đúng.
Nghiêm Trân Trân giật tờ bài tập từ tay , liếc qua bĩu môi:
"Xì, còn tưởng tên lưu manh sẽ chịu bài chứ, hóa là chép đáp án ."
"Cậu chép, đây là do chính , Kỷ Dã thông minh."
"Tống Khanh, ngây thơ quá đấy! Bộ đề khó như , thể hết ? Ngay cả Lý Nhuận An còn đúng bộ nữa kìa!"
Lý Nhuận An là lớp phó học tập của lớp , thành tích luôn xuất sắc, mỗi kỳ thi tháng đều trong top 10 khối.
Đặc biệt là môn toán, hầu như lúc nào cũng đạt điểm tuyệt đối.
Thấy im lặng, Nghiêm Trân Trân tưởng ngầm thừa nhận, cũng thêm, tiếp tục học bài.
Tan học, khi đang rửa tay ở bồn rửa, vô tình chạm mặt Lý Nhuận An từ nhà vệ sinh bước .
Cậu vốn ít , mà hôm nay chủ động bắt chuyện với .
"Lớp trưởng, hôm qua gần quán nét là ? thấy một cô gái trông giống ."
thành thật trả lời:
"Ừm, đến đưa bài tập cho Kỷ Dã."
Nghe , Lý Nhuận An nhíu mày:
"Con gái nhất là đừng đến đó, quanh khu đó nhiều thành phần bất hảo lắm."
gật đầu, lễ phép lời cảm ơn.
Vừa định rời , thêm:
"Hơn nữa, chắc mới đến nên rõ, Kỷ Dã học kém, tính nết cũng , nên tránh xa thì hơn."
Sự khinh miệt trong từng câu chữ của khiến cảm thấy khó chịu.
Chưa kịp lên tiếng phản bác, một bóng dáng cao lớn bất ngờ bước ngang qua và Lý Nhuận An.
Kỷ Dã đội mũ lưỡi trai, lười biếng tựa khung cửa, cợt đầy bỡn cợt:
"Xin nhé, bạn học , học sinh hư với lớp trưởng thư viện , phiền nhường đường một chút."
nhắc đến chuyện thư viện với Kỷ Dã từ lâu.
nào cũng từ chối.
Vậy mà , .
Dưới ánh mắt ngờ vực của Lý Nhuận An, gật đầu.
Lý Nhuận An đẩy gọng kính, nét mặt thoáng qua vẻ kỳ lạ:
"Tống Khanh, đừng trách nhắc , nếu cứ tiếp tục chơi với , sớm muộn gì cũng ảnh hưởng."
Nói xong, rời .
siết c.h.ặ.t lấy tay Kỷ Dã.
Cậu nhướn mày:
"Làm gì?"
"Là sẽ thư viện đấy nhé, đừng hòng nuốt lời."
"Thế nào, sợ thật sự kéo hư luôn ?"
bình thản lắc đầu:
"Không thể nào. tin ."
Dù là , là Kỷ Dã.
Khóe môi Kỷ Dã khẽ nhếch lên:
"Tự tin ghê nhỉ."