Cực phẩm lão thái thập niên 60: Ngươi, ngươi, còn có ngươi nữa, quỳ xuống - Chương 432: Bà cụ dốc hầu bao

Cập nhật lúc: 2026-04-01 09:17:34
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mẹ ơi, con một lô máy móc, chính là loại dùng để sản xuất kẹo, xịn hơn hẳn mấy cái máy tàng tàng ở xưởng đường nhỏ của bây giờ.

 

Nếu mua dàn máy đó về, con dám vỗ n.g.ự.c đảm bảo, quá hai năm, chắc chắn sẽ thu hồi đủ vốn tiền mua máy!"

 

Đối với ruột thì gì mà thể , huống hồ lúc Triệu Ái Dân thực sự cần một thắp lên ngọn đèn soi đường chỉ lối cho .

 

Tuy rằng những lời của Triệu Ái Dân nếu lọt ngoài e là sẽ thối mũi: tiêu chuẩn "ba " – kế hoạch kinh doanh, vốn liếng, một tương lai ai coi trọng. Kỳ Hồng Đậu , hướng của Triệu Ái Dân hề sai.

 

Cho nên ——

 

"Vậy thì mua! Mẹ cho con tiền!"

 

Mặc dù Kỳ Hồng Đậu định đụng đến tiền Trương Quang Diệu đưa, nhưng dùng nó vỏ bọc cho nguồn gốc "vàng" trong tay bà lúc vô cùng hợp lý.

 

Tiệm kim trấn Hạnh Phúc thể nấu chảy các miếng vàng với , đ.á.n.h thành những thỏi vàng trang sức với kích cỡ khác . Kỳ Hồng Đậu thể lấy một ít.

 

Ngoài , tiền bà chắt bóp bấy lâu nay cũng thể trích một khoản.

 

Gom góp , kiểu gì cũng đủ tiền đó.

 

"Mẹ, thật ạ?"

 

Triệu Ái Dân c.h.ế.t sững, đây là một con nhỏ!

 

"Chuyện con cảm ơn con, khi , ông để cho một khoản tiền dưỡng lão."

 

"Mẹ, thế , đây là tiền để cho ——" Lúc những lời , nội tâm Triệu Ái Dân giằng xé dữ dội.

 

Hắn thực sự đang cần tiền, nhưng nếu lấy tiền để cho dùng, nửa đêm ông nội tức giận đội mồ sống dậy tìm tính sổ ?

 

Sau gáy chợt truyền đến một luồng khí lạnh sống lưng.

 

"Mẹ lời nào mà từng giữ lời . Số tiền cho con thì con cứ cầm lấy. Mẹ chỉ vì con, cũng mong vùng thể dựng lên một nhà máy t.ử tế. Nếu con thành chuyện , thì đó cũng là một công đức lớn."

 

"Mẹ ——"

 

Triệu Ái Dân hiểu .

 

Hai mươi năm đầu đời sống vất vưởng qua ngày, chăng chớ. Sau xách theo bên rèn giũa mỗi ngày, từ việc học chữ, tập , đến cách đối nhân xử thế, chỉ đường dẫn lối cho cách mưu sinh. Thật sự, ngoại trừ , Triệu Ái Dân thể tìm ai đời mà suy tính nhiều đến thế.

 

Ngay cả em ruột thịt cũng , bởi chị em ai cũng cuộc sống, gia đình riêng của .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Chỉ khi ở mặt , mới mãi mãi là một đứa trẻ che chở bảo bọc.

 

Đến tuổi tam thập nhi lập, mới thấm thía sự thương xót đến từ trân quý đến nhường nào.

 

"Mắt con thế? Bụi bay ?"

 

Triệu Ái Dân bên đang rưng rưng xúc động, thì bên tai bỗng vang lên giọng phá bĩnh của ruột.

 

Triệu Ái Dân: ... Bao nhiêu cảm xúc ấp ủ nãy giờ bay sạch sành sanh, giờ cũng nặn nước mắt.

 

Kỳ Hồng Đậu: Lắm trò.

 

Việc Kỳ Hồng Đậu dốc tiền tài trợ mua máy móc giấu giếm nhà.

 

Bà mượn danh nghĩa của Trương Quang Diệu, thế nên thứ bà lấy là một cuốn sổ tiết kiệm và những thỏi vàng rực rỡ ch.ói lóa.

 

Sổ tiết kiệm thì còn đỡ, suy cho cùng bề ngoài cũng chỉ là một tờ giấy, khó mà gây chấn động tâm lý.

 

vàng thì là một đẳng cấp khác.

 

Cái thứ ch.ói mắt vô cùng.

 

Cả nhà ai nấy đều tròn mắt há hốc mồm.

 

"Trời đất quỷ thần ơi, là dốc cạn vốn liếng đưa hết cho bà cụ đấy chứ?"

 

Tình em sâu đậm đến mức nào đây!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuc-pham-lao-thai-thap-nien-60-nguoi-nguoi-con-co-nguoi-nua-quy-xuong/chuong-432-ba-cu-doc-hau-bao.html.]

 

Lão lục thầm nghĩ, tình cảm của dành cho chị em gái trong nhà e là cả đời cũng xách dép theo kịp mức độ đó.

 

"Mẹ, chỗ tiền ——"

 

Lão ngũ cũng mở mang tầm mắt. Hắn hạng bình thường, nhưng ngờ "phi thường" đến mức .

 

Mà bà cụ cũng giỏi nhẫn nhịn thật. Từ đợt ông đến thăm, bà xách về một cái rương, nhưng bên trong chứa thứ gì thì nhà tuyệt nhiên ai .

 

Tất nhiên, nguyên nhân chính là vì lúc tin tức Trương Quang Diệu qua đời truyền về, cả nhà đều sợ bà cụ đau buồn quá độ, nên chẳng ai dám chủ động hỏi han, sợ khơi dậy nỗi đau của bà.

 

Kỳ Hồng Đậu thấy bọn họ hỏi, tất nhiên áp dụng chính sách đa sự chi bằng bớt sự.

 

"Dù đều là của các con cho, nhưng hôm nay khoản tiền giao cho Ái Dân dùng, thì nó là một chuyện khác. Trong lòng tự định lượng, đều ghi nhớ rõ cả."

 

"Nói rõ ràng với các con, tổng hơn là để các con âm thầm suy đoán trong bụng."

 

"Trước khi , chắc chắn sẽ chia chác đồ đạc công bằng cho ."

 

"Mẹ, sức khỏe đang chán, gở thế?"

 

Lão đại cũng cái c.h.ế.t của Trương Quang Diệu cho phần bi thương.

 

Hắn chỉ mong bà cụ thể sống lâu trăm tuổi!

 

Hắn thực sự lo lắng, nếu thì bao giờ thấy Triệu Nguyên Văn dám lớn tiếng với bà ?

 

Kỳ Hồng Đậu mỉm . Tấm lòng hiếu thảo của lão đại là cần bàn cãi, nhưng khi nào , do con định đoạt, ông trời gọi tên thì mới .

 

"Đồ đạc mang thì chắc chắn keo kiệt. Chỗ một gói đồ nhỏ, đúng lúc phần thưởng tháng phát, chủ phát cho các con luôn."

 

"Gói là cho bọn trẻ con. Trước nhà nghèo, bảo vàng bạc ép mệnh, trẻ con sinh đều đeo khóa trường mệnh vòng tay. Ngày xưa nhà điều kiện, hôm nay bà nội bù đắp cho các cháu."

 

Kỳ Hồng Đậu mở gói đồ nhỏ, bên trong là vòng bạc, khóa bạc, cái nào cũng nhỏ nhắn tinh xảo, mặt khóa còn chạm khắc những con giáp vô cùng đáng yêu. Đây là quà chuẩn cho đám chắt.

 

Bà mở tiếp một gói nhỏ cỡ bàn tay, bên trong là những đôi bông tai vàng, nhẫn vàng và dây chuyền với đủ hình dáng tinh tế.

 

Đám con dâu thấy những thứ , hai mắt sáng rực lên như đèn pha.

 

Vương Tiểu Thảo chút nghi hoặc chồng.

 

Những thứ chắc chắn do ông đang giường bệnh chuẩn , e rằng là chồng chu đáo sắm sửa từ , nay nhân cơ hội mới mang .

 

Thái Văn Lệ ngừng lấy cùi chỏ huých tay chồng, nháy mắt liên tục hiệu:

 

Bà đây ngờ lấy ngày hưởng phúc lớn thế !

 

Lão thất Triệu Nguyên Toàn: Nói thật, cái cảnh tượng , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tưởng tượng nổi.

 

Cũng may trải qua ngần năm quen với sóng gió, giờ đây thể giữ tâm thế tương đối bình thản để đối mặt với tất cả.

 

Lý Hiểu Nga: Bà cụ định sống qua ngày nữa ? Đây là nhịp điệu dốc sạch vốn liếng đấy ? mà tuyệt quá, chuyện thế liệu còn nhỉ?

 

May mà cô kiên trì bảo vệ vững chắc địa vị con dâu nhà họ Triệu, ly hôn, cũng chồng đuổi khỏi cửa, nếu thì tổn thất của cô sẽ lớn đến chừng nào! Không dám nghĩ tới!

 

Triệu Tuyết Hoa âm thầm líu lưỡi trong bụng: ... Lần vì lo lót cho em út mà đúng là dốc hầu bao dốc sức. Nếu em út nên trò trống gì, thì thật với !

 

...

 

Ai nấy đều cho rằng Kỳ Hồng Đậu xuất huyết nhiều, dốc sạch túi, nhưng thực tế, xét đến việc mấy món đồ lớn quá gây chú ý, những thứ Kỳ Hồng Đậu lấy hôm nay so với kho vàng bà thu thập , chỉ như chín con trâu rụng một sợi lông mà thôi.

 

họ vui mừng đến thế, Kỳ Hồng Đậu cũng chẳng dại gì mà khai báo hết vốn liếng của .

 

Đồ đạc vẫn theo thông lệ cũ, giao hết cho các con dâu, về nhà phân chia thế nào là việc của họ, bà bận tâm.

 

Tôn Hồng Vân đẻ ba đứa nhóc, lấy hai đôi vòng bạc, hai đôi khóa bạc, bản cô cũng chia một sợi dây chuyền vàng mảnh mai. Nâng niu chút đồ trong lòng bàn tay, bước chân cô nhẹ bẫng như bước mây, cảm giác như sắp bay lên đến nơi.

 

Cả đời cô cứ ngỡ với tới đôi khuyên tai bạc là đỉnh điểm , vạn vạn ngờ ngày sờ tay vàng thật!

 

 

Loading...